Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 107: Mục 108

STT 107: CHƯƠNG 107: MẠNH THẾ MÀ CÒN LỪA NGƯỜI TA?

Tiêu Y vẫn nghĩ chuyện này còn có ẩn tình gì, trong lòng không ngừng suy đoán.

Không ngờ Kế Ngôn bỗng nhiên nói: “Nhớ lại lần trước bị hắn lừa trong bí cảnh, lòng ta vẫn còn ấm ức. Giờ thì vừa hay.”

Giọng nói thoáng chút đắc ý.

Tiêu Y trợn mắt há mồm ngây người, khó tin nổi mà nhìn Đại sư huynh của mình.

Đây mới là nguyên nhân thật sự sao?

“Nhưng mà!” Tiêu Y lại hỏi: “Đại sư huynh, Nhị sư huynh đã nói, nếu tu sĩ Kết Đan kỳ sử dụng linh phù cấp bốn, có thể phát huy uy lực tối đa của linh phù.”

“Uy lực tương đương với một đòn của tu sĩ Nguyên Anh kỳ. Nhị sư huynh có thể chịu được sao?”

Kế Ngôn nói: “Muội cho rằng ta đánh tên đó một đòn là vì sao? Bằng không, với tính tình của Nhị sư huynh muội, hắn chịu ra tay sao?”

Tiêu Y ngây người, hai vị sư huynh ăn ý vậy sao?

Tiêu Y tấm tắc, nàng còn tưởng Đại sư huynh ngài làm vậy là để trút giận giúp mình chứ?

Mà khi Tiêu Y đang tấm tắc, quả cầu lửa khổng lồ trên trời kia cũng rơi xuống đám mây tím.

Quả cầu lửa khổng lồ, như thiên thạch vũ trụ ầm ầm giáng xuống đám mây tím biếc.

“Oanh!”

Ngay lập tức, cả bầu trời gợn sóng xung kích lan tỏa bốn phương.

Mấy vạn dặm mây trắng trên trời bị quét sạch không còn một mảnh.

Dưới đất, sóng xung kích cường đại lan rộng ra bốn phía, như gió lốc cấp mười cuồng bạo càn quét, đè ép vạn vật.

Ánh lửa và sấm sét xen lẫn, bùng lên dữ dội như một biển lửa, lại cuồn cuộn gào thét như một biển sấm sét.

Sóng xung kích đánh thẳng về phía Tiêu Y và Kế Ngôn.

Sóng xung kích còn chưa tới, Tiêu Y đã cảm thấy hít thở khó khăn, muốn lập tức bỏ chạy khỏi nơi này.

Nàng vội vàng nép sát vào Kế Ngôn bên cạnh.

Cũng lập tức hít thở dễ dàng hơn.

“Ầm ầm…”

Mặt đất bụi đất mù mịt bay lên, cây cối đổ rạp, sóng xung kích ập tới.

Không đến ba thước phía trước Kế Ngôn như bị một thanh trường kiếm chém ra một khe hở, xung quanh nghiêng trời lệch đất, duy nhất vị trí của Kế Ngôn là bình yên vô sự.

Tiêu Y le lưỡi, từ đầu đến cuối nàng vẫn không thấy Kế Ngôn có bất kỳ động tác gì.

Đại sư huynh quá lợi hại.

Nhưng Nhị sư huynh cũng không tầm thường.

Tiêu Y lại nhìn Lữ Thiếu Khanh đang giao chiến.

Quả cầu lửa mà Lữ Thiếu Khanh triệu hồi giáng xuống đám mây tím biếc.

Sau vụ nổ, mặc dù đám mây tím vẫn còn đó nhưng nếu quan sát cẩn thận sẽ thấy nó đã nhạt nhòa đi rất nhiều, khí tức kinh khủng cũng đã suy yếu đi trông thấy.

Sấm sét nó giáng xuống cũng không còn dồn dập như trước nữa mà chỉ còn lác đác, không tạo được bất kỳ uy hiếp gì với Lữ Thiếu Khanh.

Khóe miệng Tân Chí vương vệt máu, ánh mắt tràn ngập chấn kinh.

Lữ Thiếu Khanh đã phô bày thực lực nhưng hắn ta không ngờ rằng Lữ Thiếu Khanh còn mạnh hơn hắn ta tưởng tượng rất nhiều.

Cũng mạnh hơn mình.

Một đòn kia suýt nữa đã khiến hắn ta sụp đổ.

Đến bây giờ Tân Chí mới biết hắn ta đã sai lầm đến mức nào.

Cái tên khốn kiếp trước mắt đây vẫn đang giả heo ăn thịt hổ.

Thực lực còn mạnh hơn hắn ta tưởng tượng.

Nhưng mà!

Tân Chí vô cùng phẫn nộ: “Ngươi mạnh thế mà còn gọi đồng bọn đến!”

Đã từng thấy người vô sỉ, nhưng chưa từng thấy ai vô sỉ như thế.

Ngươi mạnh thì thôi đi, sao còn gọi cả Kế Ngôn tới, có ai bắt nạt người khác như ngươi sao?

Cái đồ vô sỉ khốn kiếp này quả nhiên đáng chết.

Lữ Thiếu Khanh đanh thép nói: “Đó là sư huynh của ta, vì sao không thể gọi đến? Sư huynh đệ cùng ra trận, ngươi từng nghe nói chưa?”

Tân Chí nghiến sắp nát răng rồi.

Tên khốn đáng chết này.

Hắn ta biết giờ là lúc để liều mạng rồi đây, nếu không liều, hôm nay chắc chắn sẽ mất mạng tại đây.

Hắn ta hét lớn: “Vẫn chưa xong đâu!”

Mấy viên thuốc xuất hiện trong tay hắn ta, chớp mắt đã nuốt gọn vào miệng.

Hắn ta phun ra một ngụm máu tươi, linh lực khổng lồ cuộn trào khắp toàn thân, đám mây tím lại lần nữa khôi phục lại khí thế, thậm chí còn dày đặc hơn.

“Đi chết đi!”

Tân Chí hét lớn, đám mây tím xoay tròn ngưng tụ thành một tia chớp cực lớn.

Giống như Tiêu Y từng nhìn thấy.

Lôi điện như lôi long giáng trần mang theo khí tức hủy diệt vạn vật giáng xuống Lữ Thiếu Khanh.

Ánh mắt Tân Chí có vẻ đắc ý, hắn ta cười lớn: “Đây là lôi điện, là lôi điện hủy diệt tất cả. Đòn tấn công này có thể sánh với Nguyên Anh kỳ, cho dù ngươi là Kết Đan thì sao?”

“Nguyên Anh kỳ?” Lữ Thiếu Khanh cười lạnh: “Chưa chắc đâu.”

“Ngươi cho rằng ngươi chịu đòn đau của Đại sư huynh của ta là uổng phí sao?”

Tân Chí giật mình, còn chưa kịp phản ứng, Lữ Thiếu Khanh hét lớn một tiếng.

“Đi chết đi cho ta!”

Trường kiếm vung ra, một cỗ kiếm ý cuồng bạo bùng nổ.

Như mặt trời giáng thế, thiêu đốt trời đất, hủy diệt vạn vật.

Vô số linh khí trên không trung bùng cháy như dầu gặp lửa, tạo thành vô số đốm lửa tinh tú.

Mỗi một đốm lửa tinh tú đều có thể thiêu rụi cả một thế giới.

Vô số đốm lửa tinh tú hội tụ thành một con chim lửa khổng lồ.

Chim lửa lao thẳng lên trời, va chạm dữ dội với lôi long đang giáng xuống.

“Kiếm ý. Kiếm ý hóa hình!”

Tân Chí hoảng sợ, hét lên thất thanh như vịt bị bóp cổ.

“Ngươi… ngươi… không thể nào.”

Tân Chí sắp phát điên rồi.

Nhà các ngươi bán kiếm ý à?

Kế Ngôn lĩnh ngộ kiếm ý, tiểu nha đầu Tiêu Y cũng lĩnh ngộ kiếm ý.

Bây giờ, cái tên đáng ghét này cũng lĩnh ngộ kiếm ý, hơn nữa còn là kiếm ý hóa hình!

Thế giới quan của Tân Chí sụp đổ, hắn ta sắp sụp đổ rồi.

Chắc chắn các ngươi có giao dịch bí mật khốn kiếp nào đó với Thiên Đạo.

Bằng không làm sao ba sư huynh muội đều có thể lĩnh ngộ kiếm ý?

Mà chết tiệt chứ, còn là lĩnh ngộ khi chưa đạt Nguyên Anh kỳ!

Có người biến thái thế sao?

Lúc này trên bầu trời vang lên tiếng oanh minh.

Tân Chí ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn ta dần dần khôi phục sự tự tin.

Ta còn chưa bại.

Gia gia có cho ta linh phù, có linh phù của gia gia, chắc chắn ta sẽ không bại.

Nhưng mà!

Một khắc sau, sắc mặt Tân Chí đông cứng, ánh mắt lại hoảng loạn sợ hãi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!