Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 171: Mục 172

STT 171: CHƯƠNG 171: HÓA RA LÀ ĐÀO HỐ CHO TRƯƠNG TÒNG LONG

“Làm sao?” Lữ Thiếu Khanh khó chịu nhìn Trương Tòng Long.

Chẳng lẽ tiểu tử này muốn đổi ý? Nếu ngươi dám đổi ý, ta sẽ đánh nổ cả cái đầu chó của ngươi.

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh bất thiện, cực kỳ nghi ngờ Trương Tòng Long muốn đổi ý: “Ngươi sẽ không muốn đổi ý chứ?”

Trương Tòng Long nhìn Lữ Thiếu Khanh, ánh mắt chớp động, quả thực có xúc động muốn đổi ý, nhưng nghĩ đến thân phận của mình, gã ta đành phải đè nén xúc động xuống, hỏi: “Ngươi trả lời một vấn đề của ta.”

Nếu gã ta đổi ý ở đây sẽ chỉ trở thành trò cười.

Trương Tòng Long chỉ vào Tiêu Y, khao khát hỏi: “Vì sao nàng có thể lĩnh ngộ được kiếm ý?”

Truy cầu kiếm ý nhiều năm, mong mỏi bấy lâu nhưng không đạt được.

Thấy tiểu nha đầu Tiêu Y này lại lĩnh ngộ được kiếm ý.

Trong lòng gã ta ghen tị biết bao nhiêu.

Gã ta quá nóng lòng muốn lĩnh ngộ kiếm ý, cũng chẳng màng đến mâu thuẫn của mình với Lữ Thiếu Khanh mà trực tiếp hỏi.

Gia hỏa này thua đến mức hỏng não rồi sao? Lữ Thiếu Khanh chỉ muốn lườm cho gã ta một cái.

Lữ Thiếu Khanh vung tay lên, thu lại hết linh thạch và đan dược trước mặt Trương Tòng Long, quan tâm hỏi: “Đầu óc ngươi không có vấn đề gì chứ?”

“Cần đại phu không? Ta có thể giới thiệu một người, phí cũng rất rẻ.”

Trương Tòng Long đầu tiên sững sờ, sau đó mới phản ứng lại được.

Đây không phải tự rước lấy nhục sao?

Gia hỏa này thật đáng chết, đừng để ta tìm được cơ hội. Trương Tòng Long tràn đầy hận ý nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi…”

“Ngươi cái gì mà ngươi?” Lữ Thiếu Khanh không hề sợ Trương Tòng Long chút nào. Tiểu tử, còn dám trêu chọc người Thiên Ngự Phong chúng ta nữa, ta sẽ lột nốt cả quần cộc của ngươi. “Trong lòng không tự biết lượng sức mình sao?”

Lữ Thiếu Khanh không hề khách khí với Trương Tòng Long chút nào, hắn cũng không có ý định làm bằng hữu với Trương Tòng Long hay là người của Quy Nguyên Các.

Trước kia từng quen biết người của Quy Nguyên Các, biết người của Quy Nguyên Các vô cùng bá đạo, trong lòng Lữ Thiếu Khanh đã chẳng ưa gì bọn họ.

Lần này không ngờ Thương Chính Sơ lại dám nổi sát tâm, hạ tử thủ với Kế Ngôn.

Lại càng khiến Lữ Thiếu Khanh không có chút hảo cảm nào với Quy Nguyên Các.

Về phần lĩnh ngộ kiếm ý này, đến Hạ Ngữ cũng không dám hỏi.

Đây là bí mật tu luyện, làm sao có thể tiết lộ cho người ngoài.

Trương Tòng Long dám hỏi, Lữ Thiếu Khanh không ngại dẫm mạnh vào lòng hắn ta.

“Lĩnh ngộ kiếm ý không phải đơn giản như uống nước thôi sao?”

“Ngươi lĩnh ngộ không được, đừng nói gì khác, ngươi chỉ có thể tự nhận mình dốt.”

“Ta chỉ không hiểu nổi, sao gia hỏa như ngươi lại dám tự xưng là đối thủ của Đại sư huynh ta?”

Hiện tại xem ra, hẳn là ngươi tự phong rồi, không biết xấu hổ, ngươi chính là người mặt dày nhất Tề Châu.

Hạ Ngữ đứng bên cạnh quan chiến nghe thấy vậy, sắc mặt cũng hơi phiền muộn.

Không còn lạnh nhạt nữa.

Mặc dù Lữ Thiếu Khanh đang khinh bỉ Trương Tòng Long.

Nhưng Hạ Ngữ cảm thấy mình cũng bị khinh bỉ.

Bởi vì nàng cũng là người không lĩnh ngộ được kiếm ý.

Theo lời Lữ Thiếu Khanh thì nàng cũng dốt.

Hạ Ngữ chú ý tới bàn tay Trương Tòng Long đang run rẩy, không nhịn được mà thở dài.

Trương Tòng Long lúc này thật đáng thương. Hạ Ngữ thấp giọng nói: “Trương sư huynh không đánh lại được Kế Ngôn sư huynh, gặp Lữ sư đệ cũng không chiếm được chút lợi lộc nào.”

Có thể nói, Trương Tòng Long chẳng thể làm gì được đôi sư huynh đệ Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh này.

Mà.

Ánh mắt Hạ Ngữ thâm sâu, trong lòng thầm nghĩ, Trương sư huynh, ngươi còn không biết thực lực của người trước mặt mình mạnh đến cỡ nào.

Lữ Thiếu Khanh không chỉ giỏi ăn nói, mà thực lực bản thân cũng chẳng kém bất kỳ ai ở đây.

Ít nhất, Hạ Ngữ không tự tin có thể đánh thắng được Lữ Thiếu Khanh.

Thân thể Trương Tòng Long đang run rẩy.

Lữ Thiếu Khanh như dao đâm mạnh vào lòng gã ta, còn xát muối lên vết thương của gã ta.

“Ngươi, đáng chết!”

Trong lòng Trương Tòng Long tràn đầy sát ý vô tận, lúc này sát ý với Lữ Thiếu Khanh đã cao đến đỉnh điểm.

Gã ta chưa từng xúc động muốn giết một người đến thế.

Lữ Thiếu Khanh là người đầu tiên.

Trương Tòng Long không hề che giấu sát ý tràn ngập với Lữ Thiếu Khanh.

Tiểu tử, dám ra tay không? Lữ Thiếu Khanh nhàn nhạt hỏi: “Sư phụ ta ở đây, ngươi dám không?”

Câu hỏi này đầy tính uy hiếp.

Sắc mặt Trương Tòng Long cứng đờ.

Mặc dù gã ta bá đạo, cũng hận không thể lập tức làm thịt Lữ Thiếu Khanh ngay tại đây.

Nhưng gã ta vẫn không dám.

Nếu gã ta dám, thì đã ra tay khi ở Tụ Tiên Lâu rồi.

Vì những gì Thương Chính Sơ đã làm với Kế Ngôn nên Trương Tòng Long không dám manh động.

Gã ta không dám cho Thiều Thừa cơ hội để đưa mình đi sớm khi còn tráng niên.

Thật là một kẻ đáng chết! Hừ, một phế vật chỉ biết dựa vào sư phụ. Trương Tòng Long nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, bỗng nhiên cười khẩy một tiếng: “Ngươi cũng chỉ có thể dựa vào sư phụ của mình thôi.”

“Chúng ta đi!”

Hảo hán không ăn thiệt trước mắt, tiếp tục ở đây sẽ chỉ bị người đời cười chê.

“Chớ đi vội, ngươi còn chưa gọi ta là gia gia đâu.” Lữ Thiếu Khanh hảo tâm nhắc nhở Trương Tòng Long: “Ngươi cứ thế mà đi sẽ bị người đời chê cười đấy.”

Con mẹ nó, ta gọi ngươi là gia gia mới bị người đời chê cười.

Trương Tòng Long quyết nuốt lời, dù thế nào cũng tuyệt đối không có chuyện gọi Lữ Thiếu Khanh là gia gia.

Gã ta làm như không nghe thấy mang theo người quay lưng bỏ đi.

Lữ Thiếu Khanh cũng không nhất thiết phải ép gã ta phải gọi mình là gia gia.

Ôi, nể mặt linh thạch, không chấp nhặt nhiều với bọn họ.

Lữ Thiếu Khanh vui vẻ vẫy tay: “Không tiễn. Tòng Long cháu ơi, lần sau có linh thạch lại tìm tới ta, bảo đảm sẽ khiến cháu hài lòng.”

Đông đảo đệ tử Quy Nguyên Các ôm ngực, bọn họ sợ mình sẽ nổi giận đến mức nổ tung.

Trương Tòng Long không có bất kỳ phản ứng gì, không đáp lời, chỉ nhìn thẳng phía trước, kiên định nện bước rời đi.

Nhưng chỉ cần chú ý một chút sẽ phát hiện nắm đấm của Trương Tòng Long vẫn chưa hề buông lỏng.

Vẫn siết chặt, tràn ngập sát ý.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!