STT 172: CHƯƠNG 172: BẮT ĐẦU TU LUYỆN MỘT LẦN NỮA
Trương Tòng Long nằm mơ cũng không ngờ, một kẻ vốn cao cao tại thượng như gã, từ khi đặt chân đến Lăng Tiêu Phái, gặp phải Lữ Thiếu Khanh thì liên tiếp bị kinh ngạc.
Đáng hận hơn nữa là, gã ta lại không cách nào phản kích.
Lữ Thiếu Khanh dựa vào ngọn núi lớn Thiều Thừa, nghiền ép gã ta đến mức không còn mảnh xương.
Lữ Thiếu Khanh khiến gã ta cảm thấy cực kỳ khó đối phó, ngay cả khi đối mặt với Kế Ngôn, gã ta cũng không cảm thấy khó khăn đến mức này.
Kế Ngôn thì trực lai trực vãng, dù có thua trong tay Kế Ngôn, gã ta cũng không bị chơi khăm một cách hèn hạ như Lữ Thiếu Khanh.
Khi ấy, gã ta còn cảm thấy Kế Ngôn cũng không đến nỗi đáng ghét đến vậy.
Nhưng hôm nay mới phát hiện ra, so với Kế Ngôn, cách hành xử của Lữ Thiếu Khanh lại càng đáng ghét hơn nhiều.
Cứ chờ đấy! Ngươi cứ chờ đấy cho ta, một ngày nào đó ngươi không còn ở Lăng Tiêu Phái nữa, đến khi đó ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận!
Nhìn đám đệ tử Quy Nguyên Các vốn hoành hành bá đạo cứ thế mà lặng lẽ rời đi.
Trước mặt Lữ Thiếu Khanh, bọn họ không chiếm được chút lợi lộc nào, chỉ có thể xám xịt bỏ chạy, trong lòng Biện Nhu Nhu vô cùng phức tạp.
Ngay cả Trương Tòng Long còn không chiếm được lợi lộc gì trước mặt Lữ Thiếu Khanh, thì nàng lại càng không cần phải nói.
Trong đầu nàng chợt nhớ tới lời sư tỷ Hạ Ngữ.
Xem ra tạm thời không nên trêu chọc vào hắn, chờ sau này có cơ hội mới giáo huấn hắn cho thật kỹ. Biện Nhu Nhu thầm nhủ với chính mình.
Cứ chờ cơ hội đi. Đây gọi là "tạm thời nhịn".
Chủ yếu là vì hiện tại thực lực của Lữ Thiếu Khanh quá cường hãn, lại thêm hắn vô sỉ, Biện Nhu Nhu cảm thấy mình không thể làm gì được Lữ Thiếu Khanh.
Tiếp tục đối đầu với Lữ Thiếu Khanh sẽ chẳng có chút lợi ích nào cho nàng.
Trên thực tế, Biện Nhu Nhu còn chưa nhận ra mình đã sợ Lữ Thiếu Khanh từ lúc nào.
Nàng cũng không biết mình đã sợ từ bao giờ.
Hạ Ngữ nhìn đám Trương Tòng Long xám xịt rời đi, chỉ để lại bóng lưng thất lạc cô tịch.
Nàng quay sang nhìn sư muội của mình, không hy vọng đến khi đó sư muội cũng sẽ như vậy.
Nhận thấy ánh mắt của Hạ Ngữ, Biện Nhu Nhu cười khổ: “Sư tỷ, muội biết phải làm gì mà, muội sẽ không tìm hắn gây sự nữa đâu.”
“Có thể nghĩ như vậy là tốt nhất.”
Hạ Ngữ rất vui, sư muội của nàng đã nghĩ thông suốt rồi.
Trên thực tế, đối địch với một kẻ như Lữ Thiếu Khanh chẳng có chút lợi ích nào.
Tiêu Y nhảy nhót chạy đến bên cạnh Lữ Thiếu Khanh, đưa tay đòi hắn linh thạch, liền bị Lữ Thiếu Khanh tét cho một cái.
“Ta rất nghèo, đừng hòng nghĩ tới linh thạch của ta.”
“Nhị sư huynh!” Tiêu Y xoa xoa bàn tay nhỏ của mình, chợt phản ứng lại: “Huynh đang tính kế Trương Tòng Long sao?”
Xem ra không phải sư huynh đào hố cho mình, mà là đào hố cho Trương Tòng Long.
Hôm nay chẳng những Trương Tòng Long thua linh thạch, mà mặt mũi cũng bị ném xuống đất giẫm nát.
Lữ Thiếu Khanh không trả lời vấn đề này, sư muội ngốc có thể nghĩ đến đây cũng coi như không tệ. Hắn dặn nàng: “Đưa Hạ Ngữ sư tỷ và những người khác về đi.”
Hạ Ngữ không muốn rời khỏi đây, bỗng nhiên hỏi Lữ Thiếu Khanh: “Lữ sư đệ, không biết ta có thể ở lại Thiên Ngự Phong một thời gian không?”
Hạ Ngữ sẽ về sau khoảng mười ngày nữa đến khánh điển của Lăng Tiêu Phái. Nàng đề xuất bỏ linh thạch ra để thuê nơi này ở lại vài ngày.
Đương nhiên Lữ Thiếu Khanh không muốn, hắn thấy Hạ Ngữ chính là một cái máy chế tạo phiền phức. Cho dù có nhiều linh thạch hơn nữa, hắn cũng không muốn. Nhưng hắn từ chối cũng vô dụng, có sư phụ ở đây, hắn không cách nào từ chối.
Cuối cùng, hắn dứt khoát "mở miệng sư tử", đòi mỗi người một vạn linh thạch.
Hạ Ngữ cũng rất thẳng thắn, trực tiếp đưa ra hai vạn viên linh thạch hạ phẩm để nàng và Biện Nhu Nhu có thể ở lại Thiên Ngự Phong này một thời gian ngắn.
“Thật là phiền phức.” Lữ Thiếu Khanh lắc đầu. “Đẹp trai quá cũng không được.”
“Được rồi, để ứng phó với phiền phức, vẫn nên tăng cường thực lực của mình mới phải.”
Đêm xuống, Lữ Thiếu Khanh chuẩn bị về phòng mình.
Hôm nay, hắn đã kiểm tra giới chỉ của mình.
“Chín vạn linh thạch, một vạn linh thạch dùng được sáu tháng, vậy là đủ dùng khoảng bốn năm rưỡi.”
Hôm nay, đánh cược với Trương Tòng Long, hắn kiếm được hơn hai vạn sáu ngàn viên linh thạch hạ phẩm. Cộng thêm bốn vạn sáu ngàn viên linh thạch hạ phẩm ban đầu. Còn hai vạn linh thạch thêm vào là từ Hạ Ngữ.
Về đến phòng, Lữ Thiếu Khanh kiểm tra trận pháp và cấm chế được bố trí xong thì biến mất.
Xuất hiện trong gian phòng trắng, Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên "ồ" lên một tiếng.
Hắn đi tới trước bàn ngọc, linh bài đặt bên trên đã có chút thay đổi.
Lần trước khi tiến vào, mặt linh bài vẫn bóng loáng như gương, không có bất kỳ dấu vết nào.
Hiện tại, trên đó dường như có một vài chữ viết.
Rất nhạt, nhưng trong mắt tu sĩ, loại biến hóa này lại vô cùng rõ ràng.
Lữ Thiếu Khanh nhìn một lát rồi đoán: “Không phải là biến hóa sau lần nuốt linh thạch trước đó chứ?”
Hắn gõ gõ bàn ngọc, nói với linh bài: “Này, ma quỷ, ngươi biến hóa thế này là điềm tốt hay điềm xấu đây?”
“Không có thứ gì tốt để cảm tạ ta sao?”
Hoàn toàn yên tĩnh, không có bất kỳ câu trả lời nào.
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: “Chết lâu như vậy rồi mà vẫn còn giả bộ chết nữa.”
Mặc dù không biết linh bài là của ai, nhưng hắn khẳng định địa vị của người này chắc chắn lớn hơn mình tưởng.
Nói không chừng là một tu sĩ đại lão.
Một đại lão như thế này chắc chắn có rất nhiều đồ tốt, chỉ cần đồ vật rỉ ra từ kẽ tay cũng đủ cho hắn hưởng dụng không hết.
Lữ Thiếu Khanh lấy hết chín vạn viên linh thạch hạ phẩm mà hôm nay hắn kiếm được ra.
Đổ toàn bộ vào trong lư hương trước linh bài.