Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 192: Mục 193

STT 192: CHƯƠNG 192: PHIỀN PHỨC TỚI

Tuy nhiên, khi hắn lật sang trang tiếp theo, đọc đi đọc lại vài lần rồi đột nhiên bật dậy.

“Lữ Thiếu Khanh, đệ tử thân truyền Thiên Ngự Phong Lăng Tiêu Phái, và Đại đệ tử Hạ Ngữ Song Nguyệt Cốc, đang rơi vào tình yêu cuồng nhiệt.”

“Hiện tại Hạ Ngữ đã tới Thiên Ngự Phong, nghe nói hai người đang ở cùng nhau.”

“Vì Lữ Thiếu Khanh, Hạ Ngữ cố ý dịch dung ở lại đội chấp pháp hỗ trợ, có thể nhìn thấy rõ tình yêu sâu đậm.”

“Theo suy đoán, lúc trước khi hai bên cùng thăm dò bí cảnh đã nảy sinh tình cảm...”

“Trời ơi, xảy ra chuyện lớn rồi!”

Lữ Thiếu Khanh nhìn nội dung trên đó mà đau đầu.

Nội dung bên trên tổng kết lại một câu: hắn và Hạ Ngữ có tình cảm, đang ở cùng nhau.

Lữ Thiếu Khanh thoáng nhìn tên tác giả bài viết, móa nó, ẩn danh.

Quan trọng hơn là:

“Không thể nào chụp ta đẹp trai một chút sao?”

“Còn tình yêu sâu đậm, chó săn Thiên Cơ đáng ghét, đừng để ta biết là ai, bằng không ta sẽ giết chết ngươi!”

Lần này phiền phức rồi.

Lữ Thiếu Khanh biết, phiền phức mà hắn lo sợ cuối cùng vẫn ập đến, hơn nữa còn rắc rối hơn nhiều so với tưởng tượng.

Trước đây, phiền phức hắn sợ nhất là người ta hiểu lầm hắn muốn theo đuổi Hạ Ngữ.

Giờ thì hay rồi, bài viết này vừa xuất hiện, tất cả mọi người cho rằng không phải hắn muốn theo đuổi Hạ Ngữ, mà là đã có được Hạ Ngữ rồi. Những kẻ đang theo đuổi Hạ Ngữ kia chắc chắn sẽ phát điên.

Lữ Thiếu Khanh cầm Thiên Cơ Bài, bắt đầu cân nhắc xem nên đối phó với rắc rối sắp ập đến này như thế nào.

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng hắn đưa ra quyết định.

Nên tránh được thì cứ tránh.

Không thể dây vào, tuyệt đối không thể dây vào.

Trong lòng Lữ Thiếu Khanh thầm than.

Nhưng bên này, khi hắn vẫn chưa kịp nghĩ ra nên trốn đi đâu để tránh bão tố thì phi kiếm truyền thư của Chưởng môn đã tới.

Lữ Thiếu Khanh theo thói quen định trả về.

Phi kiếm không cho hắn cơ hội này, vừa bay đến trước mặt hắn, giọng nói giận dữ của Chưởng môn lập tức vang lên.

“Tiểu tử khốn kiếp, chuyện ngươi gây ra, giờ ngươi lập tức đi xử lý cho ta!”

Sau khi xem hết tin tức Chưởng môn truyền đến, mặt Lữ Thiếu Khanh tái mét.

Cổng lớn Lăng Tiêu Phái đã bị chặn.

Đám người theo đuổi Hạ Ngữ đã chặn kín cổng lớn Lăng Tiêu Phái, yêu cầu Lăng Tiêu Phái phải đưa ra lời giải thích rõ ràng.

Chưởng môn lệnh cho Lữ Thiếu Khanh đi xử lý cho xong chuyện này.

“Ngươi không xử lý xong ta lột da ngươi!”

Chưởng môn để lại một câu đe dọa đầy độc địa, thần niệm tan biến.

“Chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền ngàn dặm!”

Lữ Thiếu Khanh ngửa mặt lên trời thở dài, vô cùng bất đắc dĩ: “Ta còn oan hơn Đậu Nga mà.”

“Ta đã trốn ở đây rồi, sao phiền phức vẫn tìm đến tận cửa vậy?”

Lúc này, Tiêu Y cũng vội vàng chạy tới.

Người chưa tới giọng đã tới trước: “Nhị sư huynh, chuyện lớn, chuyện lớn không hay rồi!”

Tiêu Y chạy rất vội vàng, mái tóc bình thường chăm chút rất kỹ giờ đã rối bời.

Tiêu Y chạy đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh, chưa kịp thở đã kéo áo Lữ Thiếu Khanh: “Nhị sư huynh, xảy ra chuyện lớn rồi, chuyện tình cảm của huynh và Hạ Ngữ sư tỷ đã bại lộ rồi!”

Lữ Thiếu Khanh không nói hai lời, thưởng cho nàng ta vài cú cốc đầu.

“Còn dám nói linh tinh nữa, cẩn thận ta gõ chết muội đấy!”

Tiêu Y ôm đầu, mắt rưng rưng.

Tiểu Hồng trên tàng cây chỉ vào Tiêu Y cười phá lên không ngừng.

Lâu như vậy rồi mà sao vẫn chưa chịu nhớ bài học chứ?

Không biết giờ Đại Ma Vương đang tức giận sao?

Sao ngươi còn dám chọc giận hắn.

Tiêu Y ôm đầu thận trọng hỏi Lữ Thiếu Khanh: “Nhị sư huynh, huynh, huynh cũng biết rồi?”

“Bên ngoài giờ đang ồn ào lắm.”

Chuyện dù sao cũng xảy ra rồi, Lữ Thiếu Khanh cũng chẳng mấy căng thẳng.

“Không phải chỉ chặn cổng thôi sao? Bọn họ dám xông vào à?”

Tiêu Y không khỏi vô cùng bội phục. Thái sơn sập trước mắt mà hắn vẫn không đổi sắc, nàng ta thăm dò: “Nhị sư huynh, huynh không định ra mặt à?”

Tiêu Y cảm thấy, với tính cách của Nhị sư huynh nàng ta thì làm rùa rụt cổ cũng sẽ chẳng chút xấu hổ.

Hắn trốn ở Thiên Ngự Phong này, đợi chuyện kết thúc mới thò đầu ra cũng hoàn toàn có khả năng.

Lữ Thiếu Khanh thở dài một tiếng, nếu không có phi kiếm truyền thư của Chưởng môn, làm rùa rụt cổ thì đã sao?

Đáng tiếc, Chưởng môn đã phá hỏng đường lui của hắn.

“Phiền phức, phiền phức, thật sự là phiền phức ngập trời.” Lữ Thiếu Khanh một lần nữa ngửa mặt lên trời thở dài: “Nghiệt chướng! Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì?”

Tiêu Y an ủi Lữ Thiếu Khanh, ra vẻ tri kỷ: “Sư huynh, chuyện này không liên quan đến huynh, chắc chắn là mấy con chó săn Thiên Cơ đáng ghét kia thấy gì đó nên mới viết linh tinh như vậy.”

“Cha ta cũng vậy, ở ngoài tìm ‘mẹ nhỏ’ cho ta, cuối cùng bị chó săn Thiên Cơ tiết lộ làm nương ta nện cho một trận.”

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh rơi vào đứa em gái tri kỷ, vẻ khó lường trong mắt hắn khiến Tiêu Y không kìm được rụt cổ lại.

“Nhị sư huynh, huynh, huynh định làm gì?”

“Muội, muội còn nhỏ...”

“Ta thèm vào!” Lữ Thiếu Khanh một lần nữa nổi giận giơ tay định đánh nàng ta vài cái, nhưng nghĩ lại, cốc đầu vẫn dễ chịu hơn nhiều.

Lữ Thiếu Khanh vừa cốc đầu Tiêu Y vừa nổi giận mắng: “Cái đầu heo của muội đang nghĩ cái quái gì vậy?”

“Khốn kiếp! Có phải do muội mật báo không? Nếu phải thì hôm nay ta sẽ quân pháp bất vị thân, thanh lý sư môn bại hoại!”

Tiêu Y cảm thấy oan ức vô cùng. Mấy chuyện thế này sao nàng ta có thể làm được, dù trong lòng nàng ta thấy như vậy cũng khá ổn.

Cốc vài cái, Lữ Thiếu Khanh cũng thấy mệt.

Tiêu Y nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh ngừng lại, ôm đầu hỏi lần nữa: “Nhị sư huynh, bây giờ huynh định làm như thế nào?”

Lữ Thiếu Khanh nhận thấy nàng ta một mình quay về liền hỏi: “Hạ Ngữ sư tỷ đâu?”

Thấy Lữ Thiếu Khanh hỏi Hạ Ngữ, nàng ta thông minh đoán ra tâm tư của Lữ Thiếu Khanh, nói: “Hạ Ngữ sư tỷ đã bị người của Song Nguyệt Cốc gọi về rồi.”

“Nhị sư huynh, huynh muốn Hạ Ngữ sư tỷ ra mặt nói thay à?”

Lữ Thiếu Khanh không phủ nhận. Để Hạ Ngữ, người trong cuộc, đứng ra nói rõ chuyện này là tốt nhất, huống hồ...

“Hạ Ngữ sư tỷ từng nói, nếu xảy ra phiền phức, tỷ ấy sẽ giúp ta giải quyết.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!