STT 193: CHƯƠNG 193: MUỘI VIẾT MỘT BÀI TÂM ĐẮC ĐI
Tiêu Y, như cô em gái nhà bên, vẫn là tri kỷ, tiếp tục kể cho Lữ Thiếu Khanh nghe tin xấu: “Nhị sư huynh, huynh đừng nghĩ đến chuyện này nữa, Biện Nhu Nhu tỷ tỷ nói, chắc chắn Hạ Ngữ sư tỷ không thể ra ngoài được trong thời gian này.”
“Chuyện xảy ra như vậy, chắc chắn tỷ ấy sẽ bị giám sát rất chặt.”
Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, trên mặt không hề lộ ra vẻ bất ngờ nào.
Hắn cũng đoán ra được điểm này.
Hạ Ngữ là Đại đệ tử Song Nguyệt Cốc, lại dính vào chuyện yêu đương, ở cùng với người khác.
Dù là giả, Song Nguyệt Cốc cũng không dám sơ suất.
Lỡ như là thật thì sao?
Đóa hoa tươi của Song Nguyệt Cốc bị người ta hái mất rồi, đến lúc đó Song Nguyệt Cốc phải làm sao?
Bị coi là đồ cưới à?
Ôi, thật phiền phức.
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu đi ra ngoài.
“Nhị sư huynh, huynh định đi đâu?”
“Còn có thể đi đâu được nữa?” Giọng Lữ Thiếu Khanh lộ rõ sự bất đắc dĩ và khó chịu: “Đương nhiên là đi gặp đám mê gái kia rồi.”
Nếu không có mệnh lệnh của chưởng môn thì ta trốn đi lâu rồi.
Mặc kệ ai chặn cửa, mặc kệ hồng thủy ngập trời chứ?
Tiêu Y giật mình, Nhị sư huynh của mình lại muốn đối diện trực tiếp với phiền phức sao?
Đây là lần đầu tiên đấy, hôm nay Nhị sư huynh bị làm sao vậy?
Tiêu Y bước chân nhỏ nhắn, chạy nhanh như chớp theo sát Lữ Thiếu Khanh.
Tiểu Hồng cũng bay từ trên cây xuống, nằm bò trên đầu Tiêu Y.
Tiêu Y theo Lữ Thiếu Khanh đi về phía cổng môn phái, vừa hiếu kỳ, vừa có chút lo lắng.
“Nhị sư huynh, huynh không sao chứ?”
Với tính cách của Nhị sư huynh, đáng lẽ giờ này hắn phải chạy càng xa càng tốt, tìm một chỗ trốn mới đúng.
Sao lại muốn trực tiếp đối mặt với những người chặn cửa chứ?
Đây không phải chuyện nhỏ, chỉ cần hành động không khéo một chút sẽ bị người ta ghi hận.
Đến lúc đó hắn sẽ trở thành kẻ bị ngàn người chỉ trỏ, vạn người thóa mạ, thân bại danh liệt, thậm chí trở thành chuột chạy qua đường cũng không phải không thể.
Đối mặt với sự quan tâm của Tiêu Y, Lữ Thiếu Khanh hùng hổ đáp lại, không hề cảm kích: “Thế nào gọi là không sao?”
“Không sao thì ta ra ngoài làm gì?”
“Móa nó, phiền phức chết đi được, đã nói trước là không thể có liên hệ với Hạ Ngữ sư tỷ rồi.”
“Đúng là sai một ly đi một dặm mà.”
Tiêu Y trừng to mắt, vẻ mặt giật mình.
“Nhị sư huynh, ngay cả chuyện này huynh cũng đoán được rồi sao?”
Vậy thì thông minh đến mức nào, đầu óc Nhị sư huynh lợi hại như vậy sao?
Trước đó nàng còn tưởng Lữ Thiếu Khanh ghét phiền phức chỉ là cái cớ, chủ yếu là lười biếng không muốn động đậy.
Nhưng giờ xem ra không phải là như thế.
Đúng là rất phiền phức.
Sự khiếp sợ trong mắt Tiêu Y dần dần biến thành sùng bái.
Nhị sư huynh của ta đúng là lợi hại.
“Nhị sư huynh, huynh thật sự lợi hại.”
Đối với sự sùng bái của sư muội, trong lòng Lữ Thiếu Khanh không hề có chút cảm giác thành tựu nào.
Hắn còn vô cùng phẫn nộ.
Hắn cốc mạnh vào đầu nàng, mắng: “Cho nên, xin nhờ muội động cái não heo của muội nhiều hơn một chút.”
“Muội tưởng rằng ta đang đùa sao?”
“Cánh tay cả ngày toàn ngoặt ra ngoài, giờ còn dám nói đỡ cho Hạ Ngữ sư tỷ mà không giúp ta nữa không?”
Tiêu Y ôm đầu, chật vật tránh né: “Nhị sư huynh, ta sai rồi.”
Ngoài miệng nàng nói nhận sai nhưng trong lòng lại không thấy mình có lỗi gì.
“Nhị sư huynh, Hạ Ngữ sư tỷ ở lại Thiên Ngự Phong cũng tốt mà, ta có thể học được rất nhiều điều.”
Ôi chao, còn chưa biết sai nữa.
Lữ Thiếu Khanh giận dữ: “Muội chết đi cho ta.”
Đợi tới khi Lữ Thiếu Khanh và Tiêu Y đi tới cổng lớn của môn phái thì nơi này đã trở thành biển người núi người.
Bên ngoài, mấy ngàn tu sĩ đang chặn trước sơn môn, từng tiếng gầm vang vọng không ngừng.
“Lữ Thiếu Khanh đâu? Lăn ra đây.”
“Lữ Thiếu Khanh, ngươi dám khinh nhờn nữ thần của ta, ta phải giết ngươi.”
“Lữ Thiếu Khanh, ra đây, ta muốn quyết đấu với ngươi, ngươi không xứng với Hạ Ngữ cô nương...”
“Đồ hèn nhát Lữ Thiếu Khanh, cút ra đây, ta muốn xem thử ngươi là ai, ngươi mà cũng xứng với Hạ Ngữ cô nương à?”
“Giết tên ác đồ Lữ Thiếu Khanh này trả lại danh dự cho Hạ Ngữ cô nương...”
Hàng ngàn tu sĩ bên ngoài, hơn nữa còn có người đang liên tục đổ về.
Trong khoảng thời gian ngắn mà đã có nhiều người tụ tập như vậy, đủ để thấy mị lực của đệ nhất mỹ nhân Hạ Ngữ này khủng khiếp đến mức nào.
Những người này phát ra những thanh âm tạo thành gợn sóng trong không khí mà mắt thường có thể nhìn thấy được, từng đợt nối tiếp nhau đánh thẳng vào Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh nghiêm túc nghênh đón.
Hơn trăm trưởng lão và đệ tử cũng đã có mặt tại đây, nghiêm phòng tử thủ, đề phòng đám người bên dưới tấn công sơn môn.
Không ít đệ tử lần đầu gặp phải tình huống như vậy, sắc mặt trắng bệch, trong lòng rụt rè sợ hãi.
Vài người tay cầm trường kiếm còn khẽ run lên.
Người bên ngoài đều là tu sĩ, dù thực lực cá nhân không đáng kể nhưng nếu những người này liên thủ động thủ, chỉ dựa vào những đệ tử này của Lăng Tiêu Phái thì chưa chắc có thể ngăn cản được.
“Lữ, Lữ sư huynh đâu?”
“Hắn đâu rồi?”
“Vì sao còn chưa tới?”
“Không phải hắn chạy rồi chứ? Đây đúng là nỗi sỉ nhục của môn phái!”
“Hắn rước về cho môn phái phiền phức lớn như vậy mà hắn còn không bước ra sao?”
Các đệ tử dần bất mãn với Lữ Thiếu Khanh.
Gây ra phiền toái lớn như vậy mà người còn chưa tới?
Thậm chí bọn hắn hi vọng môn phái chủ động giao Lữ Thiếu Khanh ra, như vậy sẽ không liên lụy đến bọn hắn.
Giờ đám người bên dưới đang vô cùng kích động, một khi xông vào chắc chắn sẽ gây ra thương vong rất lớn.
“Nhị sư huynh, làm sao bây giờ?”
Tiêu Y vừa tới liền phát hiện số lượng người còn nhiều hơn so với tưởng tượng của mình.
Trên mặt nàng càng lộ ra tia lo lắng.
Điều này đối với Nhị sư huynh mà nói tuyệt đối không phải tin tức tốt.
Trước đó Nhị sư huynh từng nói phải luôn khiêm tốn, giờ hắn có muốn khiêm tốn cũng không khiêm tốn được nữa rồi.
Giờ hắn đã trở thành kẻ địch chung của nam tu sĩ Tề Châu.
Chỉ trong một thời gian ngắn ngủi đã có nhiều người tụ tập như vậy, thêm chút thời gian nữa, e rằng hơn phân nửa tu sĩ Tề Châu sẽ kéo đến đây?
Nếu thật sự có nhiều người tới như vậy thì cho dù là Lăng Tiêu Phái cũng không thể tránh né được mũi nhọn.