STT 194: CHƯƠNG 194: TIỂU SƯ MUỘI CỦA TA SẼ KHÔNG HỌC THÓI ...
Tiêu Y thấy vẻ mặt thoải mái thường ngày của Lữ Thiếu Khanh đã biến mất, thay vào đó là gương mặt nghiêm nghị, mày nhíu chặt, đăm chiêu suy nghĩ.
Tiêu Y đau lòng, nàng vẫn thích dáng vẻ lười biếng thường ngày của Nhị sư huynh hơn, chẳng thích chút nào dáng vẻ nghiêm túc hiện tại của anh.
Nhị sư huynh có lẽ cũng không cách nào đối phó với cục diện trước mắt.
Thấy Lữ Thiếu Khanh rơi vào tình cảnh như vậy, lòng Tiêu Y đau xót, nàng không kìm lòng được mà nói: “Nhị sư huynh, nếu thật sự không ổn, chúng ta đi trốn đi.”
“Chúng ta đến nơi khác trốn, nếu không được nữa, huynh theo muội về nhà muội trốn cũng được.”
Lữ Thiếu Khanh thấy lạ, sao giọng nàng lại nghẹn ngào vậy chứ.
“Muội khóc cái gì?”
Đôi mắt Tiêu Y đỏ ngầu, không chút che giấu: “Nhị sư huynh, hết cách rồi thì chúng ta đi thôi, trốn đi.”
Lữ Thiếu Khanh càng thêm thấy lạ, bĩu môi trước đề nghị của nàng: “Thế nào gọi là hết cách? Chẳng phải chỉ có mấy người này thôi sao? Cần phải trốn sao?”
Quan trọng nhất là, không thể nào trốn được, chắc chắn Chưởng Môn đang nhìn chằm chằm nơi này, nếu ta dám trốn chẳng phải sẽ bị người một chưởng đánh thành tro sao?
“Thế nhưng, Nhị sư huynh, sao ban nãy huynh mặt ủ mày ê như vậy? Không phải huynh đang lo lắng vì những người trước mặt sao?”
Nhưng, Tiêu Y đã đoán sai rồi.
“Ai nói ta không có cách.” Ngữ khí Lữ Thiếu Khanh đầy vẻ khinh thường, đây chính là cảm giác Tiêu Y quen thuộc: “Ta chỉ đang nghĩ về chuyện khác thôi.”
Tiêu Y hiếu kỳ, không còn đau lòng nữa, vội vàng hỏi: “Nhị sư huynh, huynh đang suy nghĩ gì vậy?”
Còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện đang diễn ra trước mắt, hơn nữa còn khiến Nhị sư huynh có vẻ mặt nghiêm túc như vậy, chắc chắn đây là một chuyện lớn không hề tầm thường.
Lữ Thiếu Khanh nhìn nàng, cười khẩy một tiếng: “Mấy ngày nay muội ở đội chấp pháp làm được gì rồi?”
Mặc dù thấy lạ, nhưng Tiêu Y vẫn thành thật trả lời: “Vẫn ổn cả, An sư huynh dạy ta rất nhiều thứ. Đám khốn kiếp trong thành kia cũng không dám tùy tiện gây sự nữa, Hạ Ngữ sư tỷ nói rồi, tất cả đều nhờ công lao của Nhị sư huynh. Nhị sư huynh vẫn là lợi hại nhất!”
Sau khi Lữ Thiếu Khanh nghe xong càng lộ rõ vẻ vui vẻ: “Thấy chưa, vậy muội viết một bài tâm đắc đi. À, phải rồi, nội dung ca ngợi ta, không thể ít hơn ba ngàn chữ.”
Hai mắt Tiêu Y tối sầm lại...
Tiêu Y không thể ngờ được vào lúc này lại có tai họa từ trên trời giáng xuống bất ngờ như vậy.
Rõ ràng ta có làm gì đâu.
Mấy ngày nay ta đều ở dưới chân núi, đâu có đắc tội gì đến Nhị sư huynh đâu.
Vì sao chứ, vì sao vẫn phải viết bài tâm đắc.
Lần này Tiêu Y thật sự đau lòng.
Trong lòng buồn như nước lũ, nước mắt cũng sắp trào ra.
Rốt cuộc ta đã làm sai điều gì chứ, ta về quan tâm Nhị sư huynh mà sao còn phải làm mấy chuyện viết bài tâm đắc này chứ?
Tiêu Y hai mắt đỏ ngầu, nước mắt giàn giụa, vô cùng uất ức nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Vì sao, Nhị sư huynh, vì sao lại thế này?”
Sao huynh nhẫn tâm đối xử với tiểu sư muội đáng yêu của huynh như vậy?
Nha đầu này, muội còn không biết vì sao sao?
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh cười thầm, ngoài mặt vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, giọng điệu đầy nghiêm túc: “Đây là muốn tốt cho muội.”
Sao Tiêu Y có thể tin được chứ, viết bài tâm đắc là hành vi tàn nhẫn, vô nhân đạo: “Nhị sư huynh, tốt cho ta thì cũng không nên bắt ta viết bài tâm đắc chứ!”
Trước đó may mắn lắm, vất vả lắm mới qua được cửa ải hai chữ, lần này lại tăng thêm một chữ là sao chứ?
Hơn nữa còn phải là nội dung ca ngợi huynh, ta không mắng huynh là may rồi, còn muốn ta ca ngợi huynh sao?
Lần này không thể dễ dàng viết xong như lần trước rồi.
Tiêu Y biết ở đây cứng rắn đối đầu với Lữ Thiếu Khanh sẽ không được, chỉ có thể dùng chiêu mềm, giả vờ nhõng nhẽo đáng yêu.
“Nhị sư huynh, huynh tha cho ta đi, ta không muốn viết tâm đắc.”
“Ta sẽ không viết tâm đắc, một chữ cũng sẽ không viết.”
Lữ Thiếu Khanh không tin nổi, nhắc nhở nàng: “Trước đó muội từng nói, một buổi tối có thể viết được hai chữ tâm đắc.”
Không nhắc đến chuyện này thì thôi, nhắc đến, Tiêu Y càng thêm đau lòng.
Huynh cũng biết ta một buổi tối mới viết được hai chữ sao?
Vậy mà huynh còn bắt ta tiếp tục?
Tiêu Y kéo áo Lữ Thiếu Khanh, cực kỳ giống một tiểu muội muội phạm lỗi: “Nhị sư huynh, huynh nói đi, rốt cuộc ta đã đắc tội huynh ở chỗ nào.”
“Huynh nói đi, ta sửa.”
“Ta giống người vì muội phạm lỗi mà trừng phạt muội sao?” Lữ Thiếu Khanh rất bất mãn với cách nói đó, rõ ràng ta là sư huynh hòa nhã thân thiện như vậy mà muội dám nghi ngờ ta.
“Mặc dù muội giúp Hạ Ngữ sư tỷ, không cho nàng xuống núi khiến ta rước phải phiền phức này nhưng ta cũng sẽ không trách muội.”
“Thật đó, tấm lòng tốt của ta lại bị muội oan uổng như thế, ta thật sự muốn tăng thêm cho muội một vạn chữ nữa.”
Khốn nạn!
Cuối cùng Tiêu Y đã hiểu ra rồi.
Tiêu Y vội vàng nhận sai, vô cùng đáng thương, ấm ức tủi thân, nước mắt lưng tròng: “Nhị sư huynh, ta sai rồi, lúc ấy ta nên đứng về phía huynh nói giúp huynh, bảo Hạ Ngữ sư tỷ xuống núi.”
“Huynh đừng tăng thêm nữa, huynh xem đi, ta nhận sai rồi, số chữ có thể giảm bớt một chút được không?”
Nếu buộc ta phải viết, vậy thì cố gắng giảm bớt số chữ một chút thôi.
Ta thật sự quá khó khăn mà.
Lữ Thiếu Khanh sờ cằm nhìn chằm chằm Tiêu Y, nhìn đến mức Tiêu Y trong lòng sợ hãi, một lúc sau mới hỏi: “Thật sự muốn giảm bớt số chữ sao?”
Tiêu Y gật đầu như gà con mổ thóc: “Muốn.”
“Vậy cũng được, muội giúp ta mắng đám khốn kiếp kia một trận, đến lúc đó muội viết bài tâm đắc một ngàn chữ cho ta là được. Tuy nhiên nội dung ca ngợi ta nhất định phải từ năm trăm chữ trở lên...”