Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 201: Mục 202

STT 201: CHƯƠNG 201: NẾU CÓ THỂ CƯỚP ĐƯỢC THÌ TỐT BIẾT BAO

Lữ Thiếu Khanh rời đi, trở về Thiên Ngự Phong.

Tiêu Y như một tiểu tùy tùng, lẽo đẽo theo sát phía sau.

Đợi khi xung quanh không còn ai, Tiêu Y mới dám hỏi câu hỏi đã kìm nén bấy lâu trong lòng: “Nhị sư huynh, huynh lấy đạo tâm ra thề thật sự không có vấn đề gì sao?”

“Ngốc ạ, nếu có vấn đề muội nghĩ ta sẽ làm sao?”

Tiêu Y nghĩ cũng đúng, Nhị sư huynh của nàng vô cùng xảo quyệt, trước nay chỉ có hắn chiếm tiện nghi của người khác chứ chưa thấy hắn chịu thua thiệt bao giờ.

Tuy nhiên, Tiêu Y vẫn không nhịn được quay lại câu hỏi ban đầu.

“Nhị sư huynh, huynh thật sự có cái gì với Tuyên Vân Tâm kia sao?”

“Có phải nàng ta có thể sẽ là đạo lữ của huynh không?”

“Nếu vậy có phải muội có thêm một vị sư tẩu không?”

Nha đầu này thật là, trong đầu toàn những ý nghĩ đen tối.

Lữ Thiếu Khanh nhẹ nhàng nhắc nhở: “Có phải muốn viết thêm vài bài tâm đắc không?”

Lời này vừa thốt ra, Tiêu Y sợ đến mức vội vàng xua tay lắc đầu: “Đừng mà, đừng mà!”

“Không muốn thì im lặng ngay lập tức cho ta.”

Lữ Thiếu Khanh trở lại Thiên Ngự Phong, chẳng bao lâu sau.

Một con hạc giấy bay tới, Lữ Thiếu Khanh mở ra xem, không nhịn được mắng thầm một tiếng: “Chó săn Thiên Cơ.”

Hiện tại Lữ Thiếu Khanh không có chút thiện cảm nào đối với Thiên Cơ giả.

Sau đó Tiêu Y dẫn theo một người đến.

Người đến chính là Thiên Cơ giả Đan Duyệt của Thành Lăng Tiêu.

Hai mắt Đan Duyệt tỏa sáng, vô cùng kích động, nàng ta vừa đến đã vội vàng nói với Lữ Thiếu Khanh: “Lữ công tử, có thể nói cho ta một chút về chuyện ngày hôm nay không?”

Đây là tin tức lớn.

Chắc chắn giật gân.

“Không thể.” Lữ Thiếu Khanh từ chối không chút do dự nào, hắn không hề muốn bị phơi bày ra ngoài chút nào.

“Đồ của ta đâu?”

Đan Duyệt đưa cho Lữ Thiếu Khanh một viên ngọc giản, nói: “Tình báo ta tra được đều ở bên trong.”

Lữ Thiếu Khanh nhận lấy, liếc mắt nhìn qua, hài lòng gật đầu: “Tốt lắm, sau này bên Đại sư huynh có tin tức gì ta sẽ nói cho ngươi biết.”

Tiêu Y đứng bên cạnh với gương mặt chấn động, quả nhiên là đã bán đứng Đại sư huynh rồi!

Rốt cuộc là thứ gì mà đáng giá đến mức phải bán đứng cả Đại sư huynh chứ?

Nếu là bình thường, chắc chắn Đan Duyệt sẽ vui vẻ nhưng giờ nàng ta đang bận tâm đến chuyện chặn cổng hôm nay.

Người trong cuộc đang ở ngay đây, nếu có thể phỏng vấn một vài câu chắc chắn là một tin tức lớn.

Lữ Thiếu Khanh cũng không muốn bị phỏng vấn, không chút khách sáo nào đuổi Đan Duyệt đi.

Sau đó, không để Tiêu Y kịp hỏi gì, hắn đã biến mất tại chỗ, chỉ để lại một câu: “Đừng đến làm phiền ta nữa.”

Thời gian hai ngày nhanh chóng trôi đi.

Đã đến ngày Lăng Tiêu Phái chính thức cử hành đại điển.

Ba tiếng chuông vang lên, âm thanh hùng hồn vang vọng.

“Mở cửa, đón khách!”

Cánh cổng lớn của Lăng Tiêu Phái chính thức mở ra, trận pháp và cấm chế ngừng vận hành.

Các tu sĩ bên ngoài có thể tự do tiến vào Lăng Tiêu Phái mà không bị cản trở.

Đương nhiên, không ai dám nghênh ngang tiến vào.

Bọn họ phải đưa thiệp mời ra, sau khi kiểm tra không có sai sót nào thì mới được đến nơi chỉ định dưới sự hướng dẫn của đệ tử Lăng Tiêu Phái.

Tiêu Y đứng ở cửa phòng Lữ Thiếu Khanh lo lắng chờ đợi.

Đại điển môn phái sắp bắt đầu rồi nhưng Nhị sư huynh của nàng vẫn chưa ra.

Không phải Nhị sư huynh vẫn chưa tỉnh dậy đấy chứ?

Đợi hơn nửa ngày, từ xa đã truyền đến các loại âm thanh của nhạc khí rồi.

Đại điển sắp bắt đầu rồi sao?

Tiêu Y càng thêm sốt ruột, thậm chí hoảng hốt.

Thiên Ngự Phong nhân khẩu thưa thớt, đếm đi đếm lại chỉ có bốn người.

Kế Ngôn bế quan, Thiều Thừa hộ pháp, không biết lúc nào mới có thể xuất quan.

Nói không chừng họ còn có thể sẽ vắng mặt trong đại điển lần này.

Thiên Ngự Phong chỉ còn lại hai người Lữ Thiếu Khanh và Tiêu Y.

Nếu hai người bọn họ đều không xuất hiện, chắc chắn chưởng môn sẽ tức chết.

Đến lúc đó không chừng còn có tin đồn người của Thiên Ngự Phong đều chết sạch rồi.

Tiêu Y rất lo lắng, không kìm được, hét lớn: “Nhị sư huynh, huynh tỉnh dậy chưa?”

“Đại điển sắp bắt đầu rồi, chúng ta trễ rồi.”

Không lâu sau, Lữ Thiếu Khanh ngáp dài một cái rồi bước ra: “Ồn ào quá.”

Quả nhiên là đang ngủ à?

Sau khi Lữ Thiếu Khanh ra ngoài liền chú ý tới âm thanh từ xa, nói: “Sắp bắt đầu rồi sao?”

Sau đó hắn oán trách Tiêu Y rằng: “Sao không gọi ta sớm một chút? Cố ý muốn ta đến trễ à?”

“Hay là không muốn cho ta tham gia?”

Tiêu Y tức đến mức muốn hộc máu: “Huynh tự mình ngủ nướng mà còn không biết xấu hổ trách ta sao?”

“Nhị sư huynh, rõ ràng là huynh đang ngủ mà?”

“Ta ngủ thì sao? Ngủ là phạm pháp sao? Muội không thể vào trong gọi ta một tiếng sao?”

Tiêu Y thoáng nhìn phòng Lữ Thiếu Khanh một cái, trong mắt hiện rõ vẻ sợ hãi, lầm bầm: “Phòng của huynh nguy hiểm như vậy thì làm sao ta dám vào chứ?”

Bài học lần trước nàng còn chưa quên đâu.

Lữ Thiếu Khanh quay đầu nhìn thoáng căn phòng của mình với vẻ mặt đầy oán khí, nhân cơ hội dạy dỗ sư muội ngốc nghếch này của mình: “Tự muội không biết nhìn à?”

“Giờ trong đó còn gì mà nguy hiểm? Trận pháp và cấm chế mà ta bày đã bị chưởng môn phá hỏng từ lâu rồi.”

Tiêu Y chớp chớp mắt, nhớ lại rằng vài ngày trước, chưởng môn nổi giận xông thẳng tới, hừ lạnh một tiếng rồi phá nát trận pháp và cấm chế của Lữ Thiếu Khanh rồi.

Tiêu Y le lưỡi: “Ta quên mất chuyện này mất rồi.”

Không còn cách nào khác, ám ảnh trong lòng quá sâu sắc, cho nên trong lúc nhất thời nàng không để ý đến chuyện này.

“Ngốc chết đi được.”

Lữ Thiếu Khanh mắng một tiếng, sau đó nói: “Đi thôi, còn không đi chắc lát nữa chưởng môn sẽ đích thân đánh tới mất.”

Lữ Thiếu Khanh mang theo Tiêu Y đến đại điện môn phái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!