Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 202: Chương 202: Nếu có thể cướp được thì tốt biết bao (tt)

STT 202: CHƯƠNG 202: NẾU CÓ THỂ CƯỚP ĐƯỢC THÌ TỐT BIẾT BAO ...

Khu vực chính và Đại điện của Lăng Tiêu Phái được năm tòa chủ phong là Nguyên Vực Phong, Đan Đỉnh Phong, Bích Vân Phong, Xích Nguyệt Phong và Thiên Ngự Phong bảo vệ.

Đại điện nghị sự của môn phái, Tàng Thư các, phòng luyện công, quảng trường và các khu vực quan trọng khác đều tọa lạc tại đây.

Mỗi tòa kiến trúc đều hùng vĩ, phân tán giữa rừng núi xanh um, hòa mình vào cảnh quan thiên nhiên.

Khắp núi rừng, sương trắng tràn ngập bao phủ, khiến người ta cảm thấy như lạc vào tiên cảnh.

Trong làn sương mù trắng xóa, thỉnh thoảng lại có linh thú ẩn hiện, tăng thêm vẻ sinh động cho khung cảnh.

Làn sương trắng nhàn nhạt tràn ngập thực chất chính là biểu hiện của linh khí nồng đậm.

Linh khí gần như hóa thành thực chất, khiến những người lần đầu đến đây đều không khỏi kinh ngạc.

Đây chính là nền tảng vững chắc của Lăng Tiêu Phái.

Tài lực của Lăng Tiêu Phái không thể sánh bằng Song Nguyệt Cốc hay Quy Nguyên Các.

Nhưng họ lại chiếm cứ nơi có linh khí dày đặc nhất Tề Châu.

Đây chính là nguyên nhân khiến đệ tử Lăng Tiêu Phái dù bình thường sống khá đạm bạc nhưng tu luyện lại không hề thua kém đệ tử Song Nguyệt Cốc hay Quy Nguyên Các.

Những người vừa bước vào đây, chỉ cần hít sâu một hơi liền không kìm được mà thán phục.

“Nếu ta có thể tu luyện ở đây một năm, chắc chắn sẽ đột phá.”

“Đúng vậy, nếu cho ta tu luyện ở đây, một năm là có thể đột phá rồi.”

"Ngươi đột phá cái gì? Tiểu cảnh giới à?"

“Ông đây là người chỉ thiếu một chút xíu nữa là có thể đột phá đại cảnh giới, ngươi mà cũng dám so với ta sao?”

"Muốn đánh nhau à?"

“Cãi cọ cái gì mà cãi cọ, mau tranh thủ tìm chỗ ngồi của mình đi.”

“Muốn đánh nhau thì rời khỏi sư môn rồi hãy đánh, đừng ở đây mà làm liên lụy sư môn.”

Đây không phải lần đầu tiên Tiêu Y đến đây.

Nhưng đây là lần đầu tiên nàng dùng thân phận đệ tử Lăng Tiêu Phái đặt chân tới.

Nàng theo Lữ Thiếu Khanh đứng trên nóc một kiến trúc, từ trên cao nhìn xuống quảng trường rộng lớn bên dưới.

Trong mắt nàng không kìm được lộ ra vẻ kiêu ngạo.

Đây chính là Lăng Tiêu Phái.

Một trong ba phái lớn của Tề Châu, với thực lực cường đại.

Quan trọng hơn là, đại điển lần này còn được tổ chức vì Đại sư huynh của nàng.

Ánh mắt Tiêu Y không kìm được rơi lên người vị Nhị sư huynh đang đứng trước mặt.

Lữ Thiếu Khanh đón gió đứng lặng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn xuống bên dưới.

Tiểu Hồng đậu trên vai hắn, một người một chim lại tạo cho Tiêu Y một cảm giác hài hòa lạ thường, như sắp hòa mình vào đất trời này.

Trong lòng Nhị sư huynh chắc chắn cũng rất kiêu ngạo.

Có lẽ cũng có cả sự hâm mộ, dù sao đây cũng là đại điển tổ chức cho Đại sư huynh.

Nhị sư huynh, cố lên, huynh cũng rất giỏi.

Tiêu Y thầm nghĩ trong lòng.

Bên dưới là quảng trường chính của môn phái.

Bình thường, các cuộc tụ họp hay nghị sự của đệ tử đều được cử hành tại đây.

Xung quanh quảng trường đã bố trí vô số bàn cùng đệm ghế, trên bàn bày đầy các loại linh quả, mỹ thực, rượu...

Vô số đệ tử đi lại bên dưới, bận rộn như kiến.

Lần này Lăng Tiêu Phái cử hành đại điển, mời rất nhiều người tới, chỉ có quảng trường này mới có thể chứa hết.

Lữ Thiếu Khanh cứ thế đứng từ trên nhìn xuống. Một lúc sau, hắn mới thở dài.

Tiêu Y chú ý đến tiếng thở dài của Lữ Thiếu Khanh, vội vàng hỏi:

“Nhị sư huynh, sao vậy?”

Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, giọng điệu tràn đầy tiếc nuối: “Nếu có thể mở đại trận tông môn, kích hoạt cấm chế của tông môn để cướp sạch đồ đạc của những người này, muội nói xem, sẽ tốt biết mấy chứ?”

Trong mắt Lữ Thiếu Khanh, tất cả những người bên dưới đều là linh thạch biết đi.

Đầu Tiêu Y hơi choáng váng. Lúc này nàng mới biết suy nghĩ ban nãy của mình ngây thơ buồn cười đến mức nào.

Cái gì mà kiêu ngạo, cái gì mà hâm mộ, hóa ra đang nghĩ cách làm thế nào để ăn cướp!

“Nhị sư huynh, huynh đừng làm bậy, Chưởng môn và các Trưởng lão đều đang ở đây.”

Tiêu Y hơi hoảng, nàng biết Nhị sư huynh mình là người như thế nào.

Không sợ trời không sợ đất, nói không chừng bây giờ hắn đang lên kế hoạch xem nên động thủ ra sao.

Lữ Thiếu Khanh nhìn dáng vẻ căng thẳng của Tiêu Y, ngạc nhiên: “Muội đang căng thẳng cái gì vậy?”

“Lần đầu tiên gặp không khí này à? Để ta nói muội biết một bí quyết không căng thẳng nhé.”

“Bí quyết gì?”

“Coi bọn họ như linh thạch là được.”

Tiêu Y càng thêm căng thẳng.

“Nhị sư huynh, không lẽ huynh định cướp của bọn họ thật đấy chứ?”

"Nói hươu nói vượn, đi thôi."

"Đi, đi đâu? Đi ăn cướp à?"

“Nghĩ cái gì thế, vào Đại điện thôi, Chưởng môn và các vị khác tới rồi.”

Tiêu Y theo Lữ Thiếu Khanh đến Đại điện nghị sự.

Nơi này, dù là đệ tử hạch tâm, nếu không được cho phép tuyệt đối không thể tiến vào.

Ngay cả đệ tử thân truyền cũng phải được sự cho phép của sư phụ.

Cánh cửa lớn nơi này bình thường đóng chặt, rất ít khi mở ra.

Chưởng môn và các Trưởng lão nghị sự cũng chỉ tùy tiện tìm một chỗ nào đó ngồi xuống nói vài câu, thảo luận một chút là xong việc.

Đại điện nghị sự chỉ được dùng đến khi gặp chuyện đại sự.

Đại điển hôm nay cũng được xem là một chuyện lớn, cho nên nơi này mới mở rộng cổng lớn.

Lữ Thiếu Khanh đứng ở cổng, nhìn Đại điện nghị sự một cái.

Bên trên là bảng hiệu của Đại điện nghị sự, không nhuốm bụi trần, bốn chữ lớn lộ ra uy áp nhè nhẹ.

Không cần nghi ngờ gì nữa, tấm bảng hiệu này cũng được coi là một loại pháp khí, hơn nữa cấp bậc còn không thấp.

Tiêu Y chỉ cần nhìn một chút liền cảm nhận thấy mắt đau nhói như bị đâm, nàng không kìm được khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng tránh ánh mắt khỏi đó, không dám nhìn thẳng.

Lữ Thiếu Khanh nhắc nhở: “Duy trì tâm cảnh tĩnh lặng thì sẽ không sao.”

Tiêu Y nghe vậy, khống chế tốt tâm trạng của mình, ổn định tâm cảnh xong lại ngẩng đầu lên.

Nàng kinh ngạc: “Thật sự không sao rồi, Nhị sư huynh, đây là chuyện gì vậy?”

“Đây là bút tích siêu ngầu của vị sư tổ Lăng Tiêu Phái nào đó để lại, không muốn người khác khoa trương hơn ông ấy. Muội càng khoa trương, ông ấy sẽ càng phải thu thập muội.”

Lữ Thiếu Khanh vừa dứt lời, giọng Ngu Sưởng từ bên trong truyền tới: “Tiểu tử khốn kiếp, có ai nói về tổ sư như ngươi sao?”

“Cút vào đây cho ta!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!