Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 224: Mục 225

STT 224: CHƯƠNG 224: QUY NGUYÊN CÁC LÊN SÂN KHẤU

Tư Dao che miệng cười khẽ: "Con bé này tính khí không tốt lắm nhỉ."

Ngu Sưởng ngửa mặt lên trời thở dài, không biết nên nói gì cho phải.

Câu nói "con chó vô dụng" của Tiêu Y khiến Phương Tín mất thăng bằng tâm lý.

Gã ta phun thêm một ngụm máu tươi, phẫn nộ gào thét: "Ngươi chỉ biết dựa vào thần binh lợi khí mà ức hiếp người khác thôi, có phải anh hùng hảo hán gì đâu?"

"Có dám đánh với ta mà không dùng kiếm hay không?"

Tiêu Y nghe vậy, thu trường kiếm về: "Cho dù không dùng vũ khí, ta cũng có thể thắng ngươi."

Trong lòng Phương Tín cười lạnh không thôi, thầm nghĩ: "Rốt cục tuổi vẫn còn trẻ, chỉ vậy mà đã mắc mưu."

"Tốt lắm, ngươi cứ chờ chết đi."

Phương Tín nổi giận gầm lên một tiếng, sau đó bắt đầu vận chuyển công pháp, điều động lượng linh lực còn sót lại trong cơ thể, trông như sắp tung ra đại chiêu.

Tiêu Y cũng không để gã ta toại nguyện, hét lớn một tiếng: "Vẫn Thạch Đại Triệu Hoán Thuật..."

Một quả cầu lửa khổng lồ giáng thẳng từ trên trời xuống.

Một số ít người ở đây từng nhìn thấy cảnh tượng quả cầu lửa khổng lồ như vậy, còn những người khác thì lần đầu tiên chứng kiến, ai nấy đều cảm thấy hoảng sợ.

"Này, này..."

"Đây là Hỏa Cầu Thuật sao?"

"Nói đùa à, chẳng lẽ Hỏa Cầu Thuật ta dùng là giả?"

"Đúng như lời nàng nói ư? Vẫn Thạch?"

"Có Vẫn Thạch đáng sợ như vậy sao?"

"Thật là đáng sợ..."

Không ít tu sĩ hoảng sợ cảm thán, vô cùng kinh ngạc. Thanh thế của quả cầu quá lớn, khí tức tản mát ra khiến không ít người sinh lòng sợ hãi.

Sắc mặt Trương Chính hết sức khó coi. Trước kia hắn ta từng bị chiêu này của Tiêu Y lừa, kết quả là tiêu hao hết sạch linh lực trong cơ thể và bại trận. Nhưng chuyện này cũng không thể trách hắn ta được, bởi người bình thường nhìn thấy chiêu này lần đầu, làm sao không kinh sợ cho được?

Cũng như Phương Tín đang ở trong trận lúc này. Gã nhìn thấy một quả cầu lửa khổng lồ giáng xuống từ trên trời, lại còn nhắm thẳng vào mình, thiếu chút nữa thì sợ đến tiểu ra quần. Khí thế của quả cầu lửa quá đáng sợ, Phương Tín cảm thấy nếu không cản nó lại, chỉ sợ sẽ bị quả cầu lửa này đốt thành tro tàn.

Trong lúc hoảng sợ, Phương Tín dốc hết tia linh lực cuối cùng. Một con cự long dài chừng mấy trượng xuất hiện, mang theo hơi nước vô tận xông thẳng lên trời, lao về phía quả cầu lửa.

Trương Chính thấy cảnh tượng như vậy, cười lạnh không thôi: "Đồ ngu, bị lừa rồi." Hắn ta thấy có người khác cũng bị lừa, trong lòng sung sướng vô cùng.

Nhưng thực tế lại khác với tưởng tượng của Trương Chính.

Một tiếng nổ thật lớn vang lên. Nếu không phải xung quanh có trận pháp bảo vệ, người đứng gần đó nhất định sẽ bị ảnh hưởng. Quả cầu lửa và con rồng nước đụng vào nhau, tạo ra một vụ nổ lớn, sóng xung kích của vụ nổ tàn phá dữ dội trong đại trận.

Phương Tín há mồm phun một búng máu, cơ thể bị luồng sóng xung kích này ảnh hưởng, bị thương vô cùng nghiêm trọng.

Trương Chính lấy làm kinh hãi, hình như uy lực của quả cầu lửa này mạnh mẽ hơn trước không ít. Hơn nữa, dầu gì Phương Tín cũng có thực lực Trúc Cơ tầng ba, vì sao lại còn không bằng hắn ta? Trương Chính tốt xấu gì cũng có thể giải quyết Hỏa Cầu Thuật này, vậy mà Phương Tín lại chịu trọng thương vì nó?

Trương Tòng Long nhìn thấy sự khó hiểu trên khuôn mặt đồ đệ mình, gã hừ lạnh một tiếng: "Con cháu thế gia, không đáng để lo."

Trương Chính sửng sốt, sau đó lập tức hiểu ra. Nói cho cùng, con cháu thế gia vẫn có sự chênh lệch nhất định với đệ tử đại phái. Bất kể so về công pháp tu luyện hay kiến thức lịch duyệt, con cháu thế gia cũng không thể nào bằng đệ tử đại phái.

Tuy Phương Tín là nhi tử của Phương gia gia chủ, nhưng gã lại không phải kiểu người được gia tộc tập trung tài nguyên bồi dưỡng như Đường Sách của Đường gia. Thực lực của gã còn không bằng muội muội Phương Hiểu. Thiên phú của gã hết sức bình thường, có thể đạt được thực lực Trúc Cơ tầng ba phỏng chừng là do dùng không ít đan dược, thực lực yếu kém, cho dù đối mặt với Tiêu Y chỉ có Trúc Cơ tầng một, cũng khó mà đánh thắng được.

Sau khi suy nghĩ kĩ càng, Trương Chính lắc đầu, trong lòng càng thư thái hơn. Mặc dù thực lực của Phương Tín có phần giả tạo, nhưng dầu gì cũng là Trúc Cơ tầng ba. Hiện tại gã bị đánh bại, thì Trúc Cơ tầng hai như hắn ta bại bởi Tiêu Y cũng sẽ không bị người ta chê cười nữa.

Trương Chính chỉ muốn vỗ tay cho Tiêu Y, thầm khen: "Làm tốt lắm!"

"Hô hố, giỏi quá!" Tiêu Dũng, cha của Tiêu Y, nhìn thấy nữ nhi mình giỏi như vậy, hưng phấn gào to. Giọng nói của ông khiến mọi người ghé mắt.

"Nữ nhi của ta, nữ nhi của ta!" Tiêu Dũng đắc ý chỉ vào Tiêu Y, lớn tiếng nói. Khuôn mặt kiêu căng của ông khiến người ta chỉ muốn đánh cho một trận.

Phương Tín khó khăn đứng dậy, nửa quỳ trên mặt đất. Trên mặt gã lộ ra biểu cảm không thể tin nổi, không thể tin là mình lại bị đánh bại như vậy. Nhưng sự thật đã ở ngay trước mắt. Linh lực của gã khô kiệt, cơ thể bị thương nghiêm trọng, cảm giác nóng rát khiến gã cảm thấy mình có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

"Đồ chó vô dụng, còn muốn nói gì nữa không?"

Tiêu Y đứng trước mặt Phương Tín, nhìn từ trên cao xuống, nói với tư cách người thắng: "Chỉ bằng chút công phu mèo quào đó mà ngươi cũng dám tới khiêu chiến ta?"

"Không biết tự lượng sức mình, không chịu nổi một đòn."

Phương Tín cắn răng, chỉ ước được đánh tiếp với Tiêu Y, nhưng giờ gã chỉ cử động thôi cũng khó khăn. Gã chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tiêu Y, hận mình chẳng thể giết nàng bằng ánh mắt.

"Nhìn cái gì? Không phục à?"

Tiêu Y nói không nể nang gì: "Không phục thì đứng lên đi, cứ đứng trợn mắt ở đó y hệt một nữ nhân thì có tác dụng gì?"

"Mau lên, ta đang đợi ngươi đây này."

Tiêu Y đợi một hồi, rồi càng thêm khinh thường: "Hóa ra là không được à? Không được thì cút xuống dưới đi, cứ đứng ở đây, cảm thấy mình chưa mất mặt đủ à?"

"Ngươi..."

Cuối cùng, Phương Tín không nhịn được nữa, lại hộc ra một búng máu, ngất xỉu bất tỉnh nhân sự.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!