STT 225: CHƯƠNG 225: QUY NGUYÊN CÁC LÊN SÂN KHẤU (TT)
"Hừ, hóa ra chỉ có thế."
Khiến ta vừa nãy còn phải hết sức cẩn trọng, lo lắng khôn nguôi.
Sắc mặt Phương Thái Hà khó coi đến cực điểm.
Không ngờ con trai mình lại thể hiện sự vô dụng đáng xấu hổ đến vậy.
Thật là mất mặt chết đi được.
Ông ta quát lên với mấy đứa con trai đang hả hê đứng bên cạnh: "Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau lên đưa nó xuống đi."
"Thật là mất mặt."
Phương Thái Hà chỉ bực mình vì đây không phải ở nhà, bằng không ông ta nhất định sẽ dạy dỗ mấy đứa con trai vô dụng này một trận ra trò.
Phương Hiểu ngồi bên cạnh, im lặng không nói bất cứ lời nào.
Những lời nên nói nàng đã nói hết rồi, phụ thân không nghe, đó là chuyện của ông ấy.
Phương Thái Hà liếc nhìn con gái ngồi bên cạnh, trong lòng đầy phiền muộn.
Bỗng nhiên, có người kinh hô một tiếng.
"Người của Quy Nguyên Các lên đài rồi kìa."
Phương Thái Hà ngẩng đầu lên, chỉ thấy một thanh niên xuất hiện trên lôi đài.
Có người nhận ra thân phận của người này, liền thốt lên.
"Là Đỗ Tĩnh, đệ tử của Nguyên Anh Tang Thiệu thuộc Quy Nguyên Các."
"Trúc Cơ tầng tám, hắn ta định khiêu chiến ai?"
"Chẳng lẽ muốn khiêu chiến nữ nhân bạo lực kia?"
"Khó mà nói, Lăng Tiêu Phái còn có những đệ tử khác, cứ chờ mà xem."
Bên này, Tiêu Y đánh bại Phương Tín, còn làm Phương Tín tức giận đến mức hộc máu, hôn mê bất tỉnh.
Trong lòng nàng hết sức đắc ý, lè lưỡi với Lữ Thiếu Khanh.
Nàng vừa định rời khỏi võ đài, bỗng nhiên cảm thấy có người xuất hiện.
Trong lòng Tiêu Y cả kinh, lập tức đề phòng.
Nàng thấy một thanh niên áo nâu xuất hiện cách đó không xa, đang nhìn chằm chằm nàng với nụ cười trên môi.
Tiếng la xung quanh đã đủ giúp Tiêu Y biết người trước mắt là ai rồi.
"Người của Quy Nguyên Các?"
Tiêu Y không có chút thiện cảm nào với Quy Nguyên Các, khuôn mặt nàng lạnh xuống, khinh miệt liếc hắn ta một cái, thậm chí chẳng muốn nói lời nào.
Nàng xoay người định đi xuống.
Tên gia hỏa này cười dâm đãng như vậy, vừa nhìn đã biết không phải người tốt gì.
Đỗ Tĩnh lại cản Tiêu Y lại, cất tiếng: "Chậm đã, Tiêu Y sư muội thực lực hơn người, không bằng tỉ thí hai chiêu với ta thế nào?"
Doãn Kỳ ở bên trên nghe thấy câu nói này, lập tức định vung kiếm lao xuống.
"Đồ không biết xấu hổ, xem ta đi xuống bổ đôi hắn ta ra."
Thực lực của Đỗ Tĩnh là Trúc Cơ tầng tám, cao hơn Tiêu Y bảy cảnh giới nhỏ, hoàn toàn không phải loại con cháu thế gia thực lực giả dối như Phương Tín có thể so sánh.
Lữ Thiếu Khanh nhíu mày, Quy Nguyên Các khốn nạn như vậy, chẳng lẽ cho rằng chúng ta dễ bắt nạt lắm sao?
Lữ Thiếu Khanh không lên tiếng, định xem Tiêu Y chuẩn bị làm thế nào.
Tiêu Y biết thực lực của Đỗ Tĩnh, trong lòng có kiêng kị, không thể nào đồng ý với yêu cầu vớ vẩn như thế này.
Nàng có mạnh đến mấy cũng không thể đánh thắng Đỗ Tĩnh.
Nàng đâu có bị điên.
Tiêu Y bỏ lại một câu: "Thứ điên khùng."
Sau đó xoay người rời khỏi.
Nhưng mà nàng vừa mới xoay người, cảm giác nguy hiểm tức khắc truyền đến từ sau lưng...
Tiêu Y quay đầu lại, một con hỏa xà đỏ rực, toàn thân bị ngọn lửa hừng hực bao phủ, tỏa ra nhiệt độ cực nóng đáng sợ, đang há to miệng, nhe nanh độc, lao tới cắn Tiêu Y.
"A!"
Tiêu Y hoảng sợ hét một tiếng, lấy trường kiếm ra, vội vàng ngăn cản.
Giờ khắc này, nàng không còn giữ lại chút thực lực nào, trường kiếm sáng rực, hung hăng bổ về phía hỏa xà.
Ánh kiếm sáng ngời mang theo một luồng kiếm ý sắc bén vô hạn, thế không thể đỡ, chém đứt đầu hỏa xà.
Ánh kiếm thuận thế chém xuống, chém hỏa xà thành hai khúc. Nó rơi xuống đất, ánh lửa lóe lên mấy lần rồi cuối cùng biến mất.
Nét hoảng sợ chưa tan khỏi mặt Tiêu Y, nàng hung tợn trừng Đỗ Tĩnh.
"Ngươi đánh lén ta?"
"Đồ không biết xấu hổ, Quy Nguyên Các các ngươi ai cũng không biết xấu hổ như vậy sao?"
Tuy trên mặt Đỗ Tĩnh vẫn giữ vẻ cười tít mắt như trước, nhưng trong mắt lại xuất hiện một tia ghen tị.
Kiếm ý à.
Đến giờ Đại sư huynh của Quy Nguyên Các vẫn chưa lĩnh ngộ kiếm ý, thế mà nha đầu miệng còn hôi sữa này lại lĩnh ngộ được.
Đúng là làm người ta phải đố kỵ.
Kiếm ý của Tiêu Y cũng kinh sợ rất nhiều người.
Tiêu Dũng thấy con gái mình lại có thể sử dụng kiếm ý, nhất thời ngây dại.
Con gái mình lợi hại đến vậy sao?
Trong thế hệ trẻ, chỉ có Kế Ngôn lĩnh ngộ kiếm ý, bây giờ lại đến lượt con gái ông ư?
Ui chu choa, chẳng lẽ Tiêu gia của ta sắp sửa quật khởi, sắp trở thành đại gia tộc đệ nhất Tề Châu hay sao?
Phương gia.
Sau khi Phương Tín được nâng xuống, gã ta tỉnh lại rất nhanh.
Phương Tín đối mặt với phụ thân, cúi đầu, cắn răng nói: "Phụ thân, nếu con cẩn thận hơn một chút, chắc chắn sẽ không thua."
"Thực lực của nàng ta không cao..."
Nhưng gã còn chưa nói hết câu, một luồng dao động đã truyền đến.
Mọi người ồ lên.
"Kiếm ý!"
Phương Tín ngẩng đầu, nhìn thấy Tiêu Y đang sử dụng kiếm ý.
Sắc mặt gã lại tái nhợt một lần nữa, không còn một giọt máu.
Lúc Tiêu Y giao đấu với gã, thế mà còn chưa dùng kiếm ý đã đánh bại gã rồi.
Nếu như dùng kiếm ý thì?
Có phải gã ta sẽ bị đánh bại nhanh hơn hay không?
Ánh mắt Phương Thái Hà nhìn đứa con trai này càng thêm không hài lòng: "Về nhà kiểm điểm lại cho ta, trong vòng nửa năm không được rời khỏi nhà nửa bước."
"Chết tiệt..."
Ánh mắt Phương Tín nhìn Tiêu Y chất chứa thêm nhiều oán hận.
Rất nhiều người chấn kinh khi thấy Tiêu Y lĩnh ngộ kiếm ý.
Không ít người nhìn về phía đệ tử Lăng Tiêu Phái, trong mắt tràn ngập ghen tị.
Vận may gì thế này?
Lại có thêm một đệ tử thiên phú không thua Kế Ngôn ư?
Đặc biệt là Quy Nguyên Các, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
Chỉ một mình Kế Ngôn xuất thế đã làm cho tương lai Quy Nguyên Các ảm đạm không ánh sáng.
Bây giờ lại có thêm Tiêu Y, sau này Quy Nguyên Các còn có ngày nổi danh không?