STT 230: CHƯƠNG 230: CẦM PHÁP KHÍ NHỊ PHẨM ĐẾN DỌA NGƯỜI SA...
Đỗ Tĩnh nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh đi lên, liền cười đắc ý.
Ánh mắt hắn tràn đầy oán hận, sát ý ngập tràn trong lòng.
“Giỏi, giỏi, cuối cùng ngươi cũng dám bước ra rồi.”
“Ta còn tưởng ngươi sẽ lén lút không dám bước ra đấy chứ.”
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh bên này nóng bừng lửa giận.
Bị ép giao lưu, cái cảm giác này, ai có thể thấu hiểu?
“Vẫn còn sủa bậy à?”
Trong tay Lữ Thiếu Khanh trong nháy mắt xuất hiện ba kiện pháp khí, hắn trừng mắt nhìn chằm chằm Đỗ Tĩnh một cách hung tợn: “Cho ngươi một cơ hội, cút ngay xuống dưới, ta không giết ngươi.”
Tiêu Dũng ngây người, đây không phải thứ ông đưa cho Lữ Thiếu Khanh sao?
Cả hai món pháp khí của Thiều Thừa và Kế Ngôn cũng nằm trong số đó.
Món đưa cho Lữ Thiếu Khanh là mâm tròn phòng ngự, đưa cho Kế Ngôn là quạt xếp, đưa cho Thiều Thừa là một cái ngọc tỉ.
Ngoài mâm tròn thì quạt xếp và ngọc tỉ chỉ có thể xem là pháp khí phụ trợ.
Chúng sẽ không phát huy được bao nhiêu tác dụng trong cuộc chiến hiện tại.
Có lẽ hắn định dùng để hù dọa Đỗ Tĩnh?
Tiêu Dũng đoán vậy.
Những người xung quanh thấy Lữ Thiếu Khanh lấy ra ba món pháp khí thì không ít người bật cười ầm ĩ.
“Lăng Tiêu Phái đúng là nghèo rớt mồng tơi, đệ tử thân truyền mà chỉ có bấy nhiêu pháp khí thôi sao?”
“Thậm chí còn chẳng bằng nha đầu Tiêu Y vừa rồi.”
"Trên tay nàng ít nhất cũng có hai kiện pháp khí tam phẩm, tốt hơn Lữ Thiếu Khanh này nhiều.”
“Ôi, các ngươi không biết à, Lữ Thiếu Khanh là người được mệnh danh là nỗi sỉ nhục của môn phái, chắc là Chưởng môn muốn đì hắn nên không cho đồ tốt gì đây mà?”
“Cũng đúng, có thể ở lại môn phái đã là may mắn lắm rồi…”
“Nhưng mà, pháp khí nhị phẩm với đệ tử thân truyền đại phái mà nói vẫn quá keo kiệt…”
“Hơn nữa toàn là pháp khí phòng ngự hoặc pháp khí phụ trợ, keo kiệt đến mức khó tin.”
Pháp khí nhị phẩm đối với đệ tử hạch tâm, đệ tử thân truyền của đại phái mà nói quả thật rất keo kiệt.
Tiêu Dũng nghe thấy tiếng nghị luận xung quanh, cúi đầu không dám đáp lời ai.
Đây là pháp khí ông ta tặng, giờ xem ra quả thật có hơi keo kiệt một chút.
Những lễ vật ông ta tặng đều là pháp khí nhị phẩm, uy lực không lớn.
Không còn cách nào khác, Tiêu gia là gia tộc mới nổi, nội tình không bằng các gia tộc khác.
Những thứ có thể tặng cũng chỉ có bấy nhiêu.
Khụ khụ, lễ nhẹ nhưng tình nặng, hy vọng đến lúc đó Thiều Thừa tiền bối và Kế Ngôn công tử sẽ không so đo.
Đỗ Tĩnh thân là đệ tử đại phái, nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh là đệ tử thân truyền mà chỉ lấy ra pháp khí nhị phẩm trong lòng không kìm được nảy sinh lòng đồng tình.
Cuộc sống của nỗi sỉ nhục môn phái này xem ra thê thảm thật.
Chẳng lẽ chỉ có thể lấy ra pháp khí nhị phẩm thôi sao?
Bên Quy Nguyên Các.
Tang Thiệu nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh chỉ lấy ra được pháp khí nhị phẩm dọa đồ đệ mình, liền cười nhạo:
“Ha ha, hóa ra đây chính là chỗ dựa để hắn càn rỡ sao?”
“Chẳng lẽ hắn nghĩ pháp khí nhị phẩm là lợi hại nhất rồi sao?”
Thương Chính Sơ cũng lắc đầu, cạn lời với hành động của hắn.
Pháp khí nhị phẩm dọa được người của mấy tiểu môn phái, tiểu gia tộc thì còn được.
Sao có thể dọa được Đỗ Tĩnh, người xuất thân từ đại phái?
Mặc dù Đỗ Tĩnh là Trúc Cơ kỳ nhưng trong tay hắn ta cũng có pháp khí tam phẩm, hơn nữa không chỉ một kiện.
Lữ Thiếu Khanh lấy pháp khí nhị phẩm ra, trong mắt đám người Quy Nguyên Các là đang múa rìu qua mắt thợ, thật không biết tự lượng sức mình.
Tuy nhiên trong tiếng cười, mấy đệ tử Quy Nguyên Các như Trương Tòng Long, Trương Chính thì không hề cười nổi.
Thậm chí Trương Tòng Long nói: “Có gì mà quái lạ?”
Người khác không biết, nhưng Trương Tòng Long biết rõ.
Trong tay Lữ Thiếu Khanh có mấy vạn linh thạch, đừng nói pháp khí nhị phẩm, cho dù là pháp khí tam phẩm, thậm chí pháp khí tứ phẩm, hắn cũng có thể mua được.
Nhưng vì sao hắn lại chỉ lấy ra pháp khí nhị phẩm?
Hắn muốn làm gì?
Nếu đã muốn dùng pháp khí nhị phẩm, vì sao lại không có pháp khí mang tính công kích?
Hắn ta nhớ đến sự giảo hoạt của Lữ Thiếu Khanh.
Trương Tòng Long nhắc nhở Tang Thiệu một câu: “Tang sư thúc, bảo Đỗ sư đệ cẩn thận một chút.”
“Đối thủ của hắn không dễ trêu chọc đâu.”
Tang Thiệu cảm thấy kỳ lạ: “Sao lại nói vậy?”
Có vẻ như Trương Tòng Long rất chú ý đến tên tiểu tử kia.
Trương Tòng Long không giải thích quá nhiều, chỉ nói vỏn vẹn một câu: “Bảo hắn cẩn thận một chút, nếu không, hắn sẽ phải nếm mùi đau khổ.”
Tang Thiệu không để lời Trương Tòng Long vào tai.
Ông ta cười ha ha nói: “Tòng Long, mặc dù Đỗ Tĩnh không thể sánh bằng con, nhưng nó cũng là đệ tử do ta dạy dỗ, sẽ không có vấn đề gì quá lớn đâu.”
Trong lời nói của ông ta tràn ngập lòng tin vào đệ tử Đỗ Tĩnh, cũng tràn ngập lòng tin vào chính mình.
Đệ tử do ông ta dạy dỗ thì có thể kém cỏi đến mức nào chứ?
Trương Tòng Long trầm mặc, không tiếp tục khuyên nhủ.
Dù sao hắn ta cũng đã nhắc nhở, nghe hay không là chuyện của Tang Thiệu.
Tương tự như vậy, bên Song Nguyệt Cốc.
Một người phụ nữ trung niên, thân mặc váy dài tử sắc, trên mép váy thêu những cánh hoa nhỏ, gương mặt xinh đẹp, nhìn Lữ Thiếu Khanh, trong mắt ánh lên vài phần yêu thương.
“Không có Thiều sư đệ và Kế Ngôn ở đây, cuối cùng nó cũng phải tự mình bước lên sàn rồi sao?”
An Thiên Nhạn, Tam trưởng lão Song Nguyệt Cốc, thực lực Nguyên Anh trung kỳ, cảnh giới tầng bốn.
Lần này người Song Nguyệt Cốc không đến nhiều, trưởng lão chỉ có một mình bà.
Hạ Ngữ nghe sư thúc mình nói vậy, liền nhìn sang An Thiên Nhạn: “An sư thúc, người cũng biết Lữ sư đệ sao?”
An Thiên Nhạn gật đầu, nụ cười hiền hòa, ưu nhã và cao quý: “Thiều sư đệ từng nhắc đến với ta, mặc dù chỉ là thuận miệng, nhưng ta có thể nhận ra được sự tự hào trong giọng nói của Thiều sư đệ.”