Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 231: Mục 232

STT 231: CHƯƠNG 231: PHÁP KHÍ TỰ BẠO

Hạ Ngữ quay đầu nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Đôi mắt đẹp của nàng ánh lên vẻ hiếu kỳ.

Với thực lực của Lữ Thiếu Khanh, hắn hoàn toàn có thể dễ dàng nghiền ép Đỗ Tĩnh.

Thậm chí, chỉ cần hắn triển lộ một chút khí tức, Đỗ Tĩnh đã phải biết khó mà lui.

Nhưng Lữ Thiếu Khanh lại lấy pháp khí nhị phẩm ra dọa Đỗ Tĩnh.

Hạ Ngữ tin rằng Lữ Thiếu Khanh không phải không biết những món pháp khí đó không thể dọa được Đỗ Tĩnh.

Hạ Ngữ nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, nàng muốn xem rốt cuộc hắn định làm gì...

Đỗ Tĩnh nhìn ba món pháp khí nhị phẩm trong tay Lữ Thiếu Khanh.

Đầu tiên, hắn ta hơi sửng sốt, sau đó không kìm được bật cười ha hả.

“Ngươi, ngươi cho rằng thứ trong tay mình là gì?”

"Tứ phẩm, Ngũ phẩm, hay là thập phẩm?"

Còn nói là đệ tử thân truyền, hóa ra chỉ có chút năng lực ấy ư?

Tưởng rằng lấy pháp khí nhị phẩm ra là có thể dọa ta sợ ư?

Ngây thơ.

Ánh mắt Đỗ Tĩnh nhìn Lữ Thiếu Khanh càng lộ rõ vẻ khinh thường.

Lữ Thiếu Khanh thở dài, bất đắc dĩ nói: “Vì sao ta đã cho ngươi cơ hội mà ngươi lại không nắm lấy chứ?”

"Cơ hội?"

Đỗ Tĩnh càng cười lớn hơn.

“Ngươi vẫn chưa tỉnh ngủ đấy à?”

"Ngươi có thể làm gì được ta?”

Lữ Thiếu Khanh không nói lời nào, mà thôi động pháp khí trong tay.

Ngọc tỉ lơ lửng giữa không trung, phát ra tiếng "ong ong", nhắm thẳng về phía Đỗ Tĩnh.

“Ngươi có tin ta dùng ngọc tỉ này đập chết ngươi không?”

Đỗ Tĩnh thoải mái đứng đó, vẫy tay với Lữ Thiếu Khanh: “Đến đây, cho ta xem rốt cuộc pháp khí nhị phẩm của ngươi lợi hại đến mức nào.”

Haizz, Lữ Thiếu Khanh khẽ lắc đầu, xem ra hôm nay ít nhiều vẫn phải lộ ra chút thực lực rồi.

Sau đó, vẻ mặt Lữ Thiếu Khanh đột nhiên biến đổi.

Ngay lúc này, tất cả mọi người đều cảm thấy Lữ Thiếu Khanh, người ban đầu khí tức mịt mờ, mặt ủ mày chau như một phàm nhân, đột nhiên biến thành một người khác.

Tựa như một con dã thú đang ngủ say bỗng thức tỉnh.

Khí tức trên người hắn đột nhiên tăng vọt.

"Trúc Cơ kỳ?"

“Ồ, là khí tức Trúc Cơ hậu kỳ!”

“Khá lắm, có thể ẩn giấu sâu đến vậy.”

Những người xung quanh kinh hãi.

Tuy nhiên, có vài người lại cảm thấy chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Dù sao cũng là đệ tử thân truyền, có thực lực Trúc Cơ kỳ cũng không có gì lạ.

Vẻ mặt Tang Thiệu thoải mái, nụ cười nhạt trên môi mang theo vẻ mỉa mai: “Có chút thực lực ấy mà cũng cần phải ẩn giấu sao?”

“Đồ nhi của ta cũng là Trúc Cơ hậu kỳ, dù Lữ Thiếu Khanh có là Trúc Cơ kỳ tầng chín thì cũng chẳng phải sợ.”

Trong mắt Tang Thiệu, thực lực Trúc Cơ kỳ chẳng có gì đáng để che giấu cả.

Chênh lệch một hai cảnh giới nhỏ cũng chẳng đáng kể, chủ yếu phải xem khả năng phát huy của hai bên.

Đối với đồ đệ của mình, Tang Thiệu tràn đầy lòng tin.

“Cho dù ẩn giấu thực lực thì có thể dọa sợ đồ nhi ta ư? Ngây thơ..."

Trong lời nói của Tang Thiệu ẩn chứa sự khinh thường, Lữ Thiếu Khanh đã thôi động ngọc tỉ, khởi phát tấn công.

Hắn coi ngọc tỉ như hòn đá, đập về phía Đỗ Tĩnh. Ngọc tỉ xoay tròn trên không trung, điên cuồng hấp thu linh khí, phát ra tiếng xé gió sắc bén.

Biết Lữ Thiếu Khanh có thực lực không khác mình là mấy, Đỗ Tĩnh cũng trở nên nghiêm túc.

Nếu Lữ Thiếu Khanh đã dùng tới pháp khí, vậy hắn ta cũng sẽ không ngốc nghếch tay không tấc sắt.

Ban nãy với Tiêu Y là chèn ép về thực lực, giờ mọi người thấy chênh lệch thực lực không nhiều thì tay không tấc sắt mới là ngu xuẩn.

Cổ tay Đỗ Tĩnh khẽ đảo, một thanh trường kiếm màu xanh thẳm xuất hiện trong tay hắn.

Hắn ta thôi động linh lực, không ngừng rót vào trường kiếm.

Trường kiếm phát ra hào quang xanh lam sáng chói vô cùng, hắn ta giơ kiếm lên, chắn ngang để đỡ đòn, định cho Lữ Thiếu Khanh biết mặt.

Trường kiếm tam phẩm, chỉ cần dùng phong mang và cường độ của bản thân nó, đủ để nhẹ nhàng phá hủy pháp khí nhị phẩm.

“Keng!”

Ngọc tỉ của Lữ Thiếu Khanh bị Đỗ Tĩnh chặn lại.

“Xoẹt xoẹt!”

Âm thanh thanh thúy vang lên, trên ngọc tỉ trắng noãn như ngọc xuất hiện những vết nứt.

Ngọc tỉ vẫn còn vang lên tiếng "ù ù", liều mạng muốn tấn công nhưng lại không thể tiến lên thêm nửa phần.

Trên mặt Đỗ Tĩnh lộ rõ vẻ đắc ý: “Đây là trường kiếm bổn mệnh của ta, trường kiếm tam phẩm, tốt hơn của ngươi không biết bao nhiêu lần.”

Một kẻ chỉ biết dùng pháp khí nhị phẩm thì làm sao có thể dùng pháp khí tam phẩm trở lên chứ?

Sau khi nói xong, hắn ta lắc cổ tay.

“Tách!”

Ngọc tỉ "ầm" một tiếng vỡ nát.

Nhưng ngọc tỉ vỡ nát lại như mở ra một chiếc hộp ma, giải phóng yêu ma bị phong ấn.

Một cỗ sức mạnh cuồng bạo dâng trào từ trong ngọc tỉ.

Ba động kinh người, khủng bố lập tức tràn ra.

Tựa như một yêu ma thức tỉnh, mở cái miệng như bồn máu lớn về phía hắn ta.

Nụ cười trên gương mặt Đỗ Tĩnh biến mất, con ngươi đột nhiên co rút. Hắn ta biết Lữ Thiếu Khanh muốn làm gì.

Hắn ta cũng biết vì sao ngọc tỉ của đối phương lại dễ dàng vỡ nát đến vậy.

Đỗ Tĩnh muốn chửi thề.

Móa nó, đây là pháp khí tự bạo!

Có ai chơi kiểu này như ngươi không?

Trong lúc vội vàng, một kiện pháp khí phòng ngự xuất hiện trong tay Đỗ Tĩnh, hắn ta điên cuồng rót linh lực vào.

Quang mang đại thịnh.

Một khắc sau.

“Ầm!”

Quang mang mãnh liệt bao phủ toàn bộ quảng trường, cũng chiếm trọn tầm mắt của mọi người.

Ba động linh lực cường đại khuếch tán ra bốn phía, đại trận được bố trí xung quanh lần lượt tỏa ra ánh sáng, chặn đứng cỗ ba động năng lượng khủng bố này lại.

Sắc mặt không ít người điên cuồng biến sắc.

Pháp khí nhị phẩm mặc dù không phải pháp khí cấp cao gì.

Nhưng dù sao nó cũng là một kiện pháp khí.

Uy lực phát nổ vượt xa uy lực mà bản thân nó có thể phát huy được.

Cho dù là tu sĩ Kết Đan kỳ bị một món pháp khí nhị phẩm tự bạo chính diện, hậu quả cũng rất nghiêm trọng.

Không ai đoán được Lữ Thiếu Khanh lại tự bạo pháp khí.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!