Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 233: Mục 234

STT 233: CHƯƠNG 233: HẮN LÀ KẾT ĐAN KỲ

Tang Thiệu trầm mặc, đã đến nước này rồi, nếu ông ta còn không biết điều sẽ bị người khác chê cười.

Mặc dù Quy Nguyên Các không sợ bị người ta chê cười, nhưng loại trò cười này vẫn không nên để xảy ra.

Ông ta xoay người vung tay lên, một luồng linh lực nâng Đỗ Tĩnh đang hôn mê, chuẩn bị rời khỏi nơi này.

“Chậm đã!”

Lữ Thiếu Khanh gọi Tang Thiệu lại.

Tang Thiệu quay đầu lại, ánh mắt đầy vẻ không hài lòng: “Chẳng lẽ ngươi muốn ra tay với ta?”

Nếu vậy, ông ta không ngại giáo huấn Lữ Thiếu Khanh một chút.

“Nghĩ gì vậy chứ.” Lữ Thiếu Khanh tiện tay ném trường kiếm trong tay cho Tang Thiệu: “Cầm lấy, đây là của hắn.”

“Thật là đáng ghét, sao lại dùng nó để cản chứ? Lãng phí.”

Tang Thiệu nhận lấy, mới chợt nhận ra, đây là bội kiếm bản mệnh của đồ đệ ông ta.

Nó đã bị hao tổn nghiêm trọng trong vụ nổ, bên trên đầy những vết nứt, có thể gãy vụn bất cứ lúc nào, gần như đã phế bỏ.

Chẳng trách Đỗ Tĩnh lại bị thương nghiêm trọng như vậy, bội kiếm bị hao tổn, bị phản phệ, tương đương với việc chịu đả kích kép.

Tang Thiệu trầm mặc, quay người rời đi.

Haizz!

Lữ Thiếu Khanh có chút tiếc nuối nhìn nhẫn trữ vật trên tay Đỗ Tĩnh.

Để lão già này nhanh một bước rồi, đáng tiếc.

Nhưng mà, ngươi nói đi là đi, nói đến là đến, sao có thể nhẹ nhàng như vậy.

“Thật tình, đã bao nhiêu tuổi rồi? Một chút lễ phép cũng không có ư, ngay cả câu tạ ơn cũng không biết nói sao?”

“Chưởng môn cho đan dược tam phẩm mà cũng không nói lời cảm ơn.”

“Tố chất của Quy Nguyên Các thật kém cỏi.”

Giọng Lữ Thiếu Khanh không lớn, nhưng những người ở đây là ai chứ?

Lời của Lữ Thiếu Khanh bọn họ nghe không sót một chữ.

Trong nháy mắt, ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tang Thiệu.

Tang Thiệu cảm thấy linh lực trong cơ thể hỗn loạn, ngực ông ta khó chịu, một ngụm máu tươi trào lên cổ họng.

Ông ta cố nén, kìm nén đến mức đỏ bừng cả khuôn mặt.

Đường đường là một Nguyên Anh kỳ mà bị một câu nói chọc tức đến mức suýt thổ huyết.

Quá, quá mất mặt.

Tang Thiệu không quay đầu lại, hai chữ 'tạ ơn' ông ta không nói nên lời.

Giờ ông ta càng không thể nói, ông ta chỉ có thể coi như không nghe thấy.

Sắc mặt ông ta âm trầm, mang theo Đỗ Tĩnh quay trở về vị trí của Quy Nguyên Các.

Lúc trở về, toàn thân Tang Thiệu từ trên xuống dưới tỏa ra khí tức lạnh lẽo khiến các đệ tử Quy Nguyên Các xung quanh câm như hến, không dám thở mạnh.

Bọn hắn sợ không cẩn thận sẽ chọc phải lửa giận của Tang Thiệu.

Lần này Tang Thiệu lên đây coi như đã bị Lữ Thiếu Khanh làm nhục một phen.

Thế nhưng, ông ta vẫn chưa thể lấy lại thể diện.

Thương Chính Sơ nhìn Tang Thiệu, trầm mặc một lúc mới mở miệng khuyên.

“Không cần tức giận, chỉ là tiểu bối thôi mà.”

“Chẳng qua do Đỗ Tĩnh quá chủ quan thôi, nếu đánh bình thường chắc chắn hắn không phải đối thủ của Đỗ Tĩnh.”

Hàm ý là, Đỗ Tĩnh thua tất cả đều do Lữ Thiếu Khanh xuất chiêu không theo lẽ thường.

Sắc mặt Tang Thiệu dễ coi hơn một chút.

Không sai, nếu như không phải Lữ Thiếu Khanh không có võ đức, tuyệt đối sẽ không như vậy.

Tang Thiệu ông ta sẽ không cần đi lên vớt đồ đệ của mình về.

Nhưng đúng vào lúc này Trương Tòng Long đột nhiên nói: “Thực lực của hắn không phải Trúc Cơ kỳ, mà là Kết Đan kỳ.”

“Cái gì?”

Đám người kinh hãi.

Bọn hắn khó tin nhìn Lữ Thiếu Khanh bên dưới, Lữ Thiếu Khanh mạnh đến thế sao?

Hắn mới bao nhiêu tuổi?

Thương Chính Sơ và Tang Thiệu nhìn nhau, cũng không dám tin.

Thương Chính Sơ nghi hoặc nhìn Lữ Thiếu Khanh bên dưới, sau đó ngữ khí khẳng định nói: “Khí tức của hắn không thể gạt được chúng ta, hắn tuyệt đối là Trúc Cơ kỳ.”

Ông ta là Nguyên Anh kỳ, cảm giác không thể sai được.

Tang Thiệu cũng nghĩ vậy: “Mặc dù hắn có che giấu, nhưng không thể gạt được chúng ta.”

Hai người bọn hắn là Nguyên Anh kỳ, tự tin cảm giác của mình sẽ không sai.

Trương Tòng Long không đồng tình với bọn họ, hắn ta nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, ánh mắt sáng rực, ngữ khí khẳng định nói: “Chắc chắn là Kết Đan kỳ.”

Mặc dù hắn ta không thể hoàn toàn cảm thụ được cảnh giới thực sự của Lữ Thiếu Khanh nhưng hắn ta tin vào phán đoán của mình.

“Kế Ngôn có một môn công pháp, có thể ẩn tàng thực lực và cảnh giới của bản thân.”

Cho nên, Trương Tòng Long khẳng định thực lực của Lữ Thiếu Khanh tuyệt đối không chỉ như những gì hắn thể hiện ra.

Lữ Thiếu Khanh đợi đến khi Tang Thiệu mang Đỗ Tĩnh rời đi, hắn cầm quạt xếp trong tay.

Quạt xếp soạt một tiếng bật mở, hắn quạt nhẹ hai cái, vô cùng tiêu sái.

Tiếp theo hắn nghiêm mặt đe dọa những người khác: “Còn ai muốn lên nữa không?”

“Ai đến ta nổ người đó.”

Trầm mặc.

Người xung quanh trầm mặc.

Cái này không dễ chơi.

Uy lực pháp khí tự bạo vô cùng to lớn.

Cho dù có pháp khí phòng ngự nhị phẩm, đối mặt với pháp khí nhị phẩm tự bạo cũng chưa chắc đã ngăn cản được.

Cho dù có ngăn cản được cũng sẽ bị tổn hại.

Nhưng mà...

Phía dưới nhanh chóng có người hô to: “Ngươi chỉ có một kiện pháp khí nhị phẩm, sợ cái gì?”

“Chỉ có một kiện?”

Lữ Thiếu Khanh đối mặt với lời chất vấn, không hề tức giận mà chỉ vung tay lên, trong tay xuất hiện vài món pháp khí nhị phẩm.

Đây là những pháp khí trước đây Lữ Thiếu Khanh ăn cướp được, cảm thấy cũng không tệ lắm nên giữ lại.

Chuẩn bị để sau này sử dụng.

Đao, thương, kiếm, kích đều có đủ. Đương nhiên, những thứ cướp được của đệ tử Quy Nguyên Các thì hắn không lấy ra.

Đồng thời, để đề phòng vạn nhất, sau khi lấy ra thì hắn liền thu hồi lại.

Thấy Lữ Thiếu Khanh bày ra dáng vẻ sẵn sàng đồng quy vu tận với bất cứ ai, hắn tiếp tục hét lớn: “Đến đây, ai muốn thử một chút không?”

Tiêu Dũng nhìn thấy trong tay Lữ Thiếu Khanh nhiều pháp khí nhị phẩm như vậy thì tròng mắt cũng sắp rớt ra ngoài.

Chẳng trách Lữ Thiếu Khanh lại không hề hào hứng khi ông ta tặng pháp khí nhị phẩm.

Hóa ra hắn thật sự không để những thứ này vào mắt.

Chẳng trách nữ nhi từng nói, chó cũng chẳng dùng đến pháp khí nhị phẩm.

Lần này càng nhiều người trầm mặc hơn.

Ý định muốn tiến lên đánh một trận lập tức tiêu tan.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!