Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 234: Chương 234: Đã bao nhiêu tuổi rồi còn đánh nhau? Không xấu hổ à?

STT 234: CHƯƠNG 234: ĐÃ BAO NHIÊU TUỔI RỒI CÒN ĐÁNH NHAU? K...

Nếu Lữ Thiếu Khanh chỉ còn lại một pháp khí nhị phẩm, có lẽ vẫn sẽ có người dám tiến lên.

Nhưng pháp khí nhị phẩm trong tay hắn nhiều đến vậy, ai còn dám liều mạng chứ?

Đối mặt với một kẻ chuyên dùng pháp khí nhị phẩm để tự bạo, không ai tự tin có thể đánh thắng.

Tiến lên cũng chỉ tự chuốc lấy khổ sở.

Đỗ Tĩnh chính là một ví dụ.

Lữ Thiếu Khanh rất hài lòng với sự im lặng của đám người này.

Vậy mới đúng chứ.

Hắn phe phẩy chiếc quạt, lời nói đầy ẩn ý, thừa cơ hội nói với mọi người: “Mọi người coi như đến đây tụ tập, vui chơi giải trí thôi không được sao?”

“Hay là món ăn ở Lăng Tiêu Phái chúng ta không hợp khẩu vị của mọi người?”

“Không hợp khẩu vị thì nói ra, nhất định phải đánh nhau sao?”

“Thật là, đã bao nhiêu tuổi rồi còn đánh nhau? Không xấu hổ à?”

“Đánh nhau nguy hiểm lắm, thắng thì có lợi gì chứ? Thua thì thân thể bị thương, chịu đủ đau khổ, sướng lắm sao?”

Những lời khuyên bảo tử tế như vậy không phải phong cách của Lữ Thiếu Khanh, hắn càng nói càng kích động, chiếc quạt xếp được gấp lại, hắn chỉ thẳng vào đám người bên dưới mắng to: “Đều đã ra ngoài lăn lộn rồi, đều bao nhiêu tuổi rồi mà còn tranh giành?”

“Tranh giành thể diện thì được ích gì? Hôm nay ở đây làm khó Lăng Tiêu Phái chúng ta, Chưởng Môn chúng ta hẹp hòi nhất chắc chắn đã ghi chép kỹ tên các ngươi vào sổ con.”

“Sau này sẽ từ từ tính sổ với các ngươi, cho các ngươi biết tay.”

Ánh mắt không ít người không kìm được mà nhìn về phía Ngu Sưởng, xem thử ông có đang cầm sổ con ghi chép thật không.

Ngu Sưởng tức giận tới mức giậm chân, kích động muốn lao xuống bóp chết Lữ Thiếu Khanh.

“Khốn kiếp, đây là mượn việc công báo thù riêng.”

Cơn giận của Lữ Thiếu Khanh càng lúc càng lớn, giọng nói cũng càng lúc càng lớn, giận dữ nói với đám người: “Hôm nay đến đây là để gặp Đại sư huynh của ta, Đại sư huynh không rảnh đến, các ngươi coi như ăn bữa cơm là được rồi.”

“Nếu không muốn ăn cơm thì để lại lễ vật, quay về thích làm gì thì làm.”

“Thấy Đại sư huynh ta không ở đây thì muốn gây phiền phức cho Lăng Tiêu Phái chúng ta, thực sự cho rằng chúng ta dễ bắt nạt à?”

“Nhất định phải đầu rơi máu chảy trong tay chúng ta mới cam tâm à?”

“Hôm nay, ta đứng ở đây, các ngươi ai muốn lên thì cứ lên, xem ta có nổ chết các ngươi không.”

Song Nguyệt Cốc.

An Thiên Nhạn nhìn Lữ Thiếu Khanh tức đến sùi bọt mép, oán khí ngút trời, chỉ thẳng vào đám người mà mắng to.

Ánh mắt bà lóe lên tia thưởng thức, cười một tiếng: “Thật là một thằng nhóc thông minh.”

Biện Nhu Nhu thấy kỳ lạ, thế này mà coi là thông minh à?

Thế này không phải là chửi thẳng mặt người ta, chọc cho người ta nổi trận lôi đình sao?

Đợi lát nữa người ta cùng nhau xông lên xem ngươi làm sao để ngăn cản.

Biện Nhu Nhu bĩu môi, trở lại bên cạnh đồng môn, lá gan nàng cũng lớn hơn nhiều.

“Hắn cứ mắng thế này sẽ càng khiến mọi người giận đến nổi trận lôi đình, sự tình sẽ càng không thể nào ngăn cản được.”

“Hắn càng không muốn người ta tiến lên, nói không chừng người ta sẽ càng tiến lên.”

Hạ Ngữ lắc đầu, không hài lòng với dáng vẻ này của sư muội.

Nàng hỏi Biện Nhu Nhu: “Nếu là muội, muội có muốn lên tỷ thí với hắn không?”

Biện Nhu Nhu nhìn Lữ Thiếu Khanh còn đang hùng hổ, trên mặt hiện lên một tia sợ hãi.

Thật sự bước lên sẽ không bị Lữ Thiếu Khanh nuốt chửng đấy chứ.

Nàng tự thừa nhận chút thực lực đó của mình vẫn chưa đủ để đối phó Lữ Thiếu Khanh.

Có đệ tử bên cạnh nói: “Ai dám lên chứ, ai mà không sợ hắn tự bạo pháp khí?”

Pháp khí nhị phẩm mà tự bạo cứ như không tốn tiền mua vậy, dù có chống đỡ được hay không cũng đều phải chịu tổn thất nặng nề, loại chuyện này ai mà chịu làm chứ?

An Thiên Nhạn thấy trên mặt vài đệ tử lộ vẻ khó hiểu, không hiểu ý thông minh trong lời bà là gì.

Bà liền nói: “Hắn mắng người như vậy khiến mọi người tin rằng, ai dám lên giao đấu với hắn, hắn sẽ lại tự bạo pháp khí, khiến người khác sợ ném chuột vỡ bình.”

“Sư thúc, ý của người là, sự phẫn nộ của hắn là cố ý giả vờ?”

Biện Nhu Nhu cảm thấy hơi khó tin, tính tình tên này vốn không tốt.

Đối với tiểu sư muội Tiêu Y cũng hở một chút là mắng, động một chút là cốc đầu.

Nhìn chẳng giống đang giả vờ chút nào.

An Thiên Nhạn cũng không dám chắc chắn, bà chỉ có thể nói: “Ta đoán có lẽ là vậy.”

Hạ Ngữ khẳng định nói: “Chắc chắn là giả vờ.”

Tuy thời gian tiếp xúc với Lữ Thiếu Khanh không dài không ngắn, nhưng Hạ Ngữ vẫn luôn quan sát Lữ Thiếu Khanh nên ít nhiều cũng đã hiểu rõ hắn.

Bình thường hành vi của hắn có vẻ hoang đường nhưng trên thực tế lại có dụng ý riêng.

Khiêm tốn đến đáng sợ, tâm tư kín đáo, một người như vậy không thể tùy tiện nổi giận.

Có đệ tử vẫn không hiểu: “Mắng người thì mắng người, nhưng ngay cả Chưởng Môn mà cũng mắng luôn thì là thế nào.”

Không ít đệ tử rất tán thành, trước mặt mọi người nói Chưởng Môn hẹp hòi, tuyệt đối là tồn tại độc nhất vô nhị trong tất cả tu sĩ.

Ở môn phái khác nếu không bị đánh chết thì cũng sẽ bị giam cầm.

An Thiên Nhạn nghe xong cũng nở nụ cười khổ, chẳng trách khi Sư đệ Thiều nhắc đến đôi lúc còn nghiến răng.

Hôm nay bà xem như hiểu ra rồi.

Bà tiếp tục giải thích với các đệ tử, nói: “Nhắc đến điểm đó thì dụng ý càng sâu xa hơn.”

“Hắn đang nhắc nhở mọi người chỗ dựa sau lưng hắn là ai, và đây là đâu.”

“Làm vậy khiến đám người kia càng kiêng dè hơn, dùng điều này để đề phòng bọn họ ra sân.”

Nghe đến đó, phần lớn đệ tử Song Nguyệt Cốc coi như đã hiểu dụng ý của Lữ Thiếu Khanh.

Biện Nhu Nhu tổng kết câu cuối cùng: “Vậy chẳng phải là không muốn đánh sao.”

An Thiên Nhạn nhìn về Lữ Thiếu Khanh, cuối cùng bà cũng đã hiểu vì sao khi Thiều Thừa nhắc đến Lữ Thiếu Khanh đôi lúc thì giận đến nghiến răng, đôi khi lại tràn đầy kiêu ngạo.

Đệ tử thông minh như vậy rất khó khiến người ta không yêu.

“Đúng là một đứa trẻ thông minh.”

An Thiên Nhạn nhìn Lữ Thiếu Khanh như nhìn hậu bối nhà mình, vô cùng thưởng thức.

“Lần này cũng tương tự như vậy.”

An Thiên Nhạn nói.

Tuy nhiên, bà vẫn bỏ sót một điểm.

Bà vừa dứt lời, trên sàn đấu xuất hiện một bóng người.

Trên người hắn tản ra khí tức lạnh lùng nhàn nhạt, bóng dáng vô cùng bá khí, xuất hiện trên sàn đấu.

“Trương Tòng Long?!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!