Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 250: Mục 251

STT 250: CHƯƠNG 250: TA LÀ CON RỂ ĐIỂM TINH PHÁI

Lữ Thiếu Khanh cười nhạt, nghiêng đầu nhìn Tiểu Hồng: "Hay là bây giờ ngươi quay về?"

Tiểu Hồng lập tức im bặt.

Giờ mà quay về thì làm gì có đồ ăn.

Lữ Thiếu Khanh không đi ăn cơm, mà lại thẳng tiến đến một tòa kiến trúc ở phía thành Bắc.

Nhìn căn nhà trước mặt, Lữ Thiếu Khanh mỉm cười tiến tới gõ cửa.

"Ai đó?"

Bên trong có người mở cửa, vừa thấy Lữ Thiếu Khanh, sắc mặt lập tức biến đổi.

"Ngươi... ngươi... là ngươi ư?"

"Phải." Lữ Thiếu Khanh cười híp mắt: "Ta đến thăm các vị."

"Các vị đồng đạo của Điểm Tinh Phái."

Hóa ra đây chính là điểm nghỉ chân của Điểm Tinh Phái.

Linh thức của Lữ Thiếu Khanh quét một vòng, đám Cổ Liệt vẫn chưa về.

Sắc mặt của những đệ tử Điểm Tinh Phái đang canh giữ nơi đây vô cùng khó coi, họ nhìn Lữ Thiếu Khanh với ánh mắt rực lửa giận dữ.

Những lời Lữ Thiếu Khanh đã nói trước mặt hơn nghìn tu sĩ trước đó.

Đã giáng một đòn đả kích cực lớn vào các đệ tử Điểm Tinh Phái.

Cái gì mà phải lòng, cái gì mà yêu nhau trọn đời, tất cả đều là giả dối.

Là vu oan cho Tuyên Vân Tâm, làm tổn hại danh dự của sư tỷ.

Các đệ tử Điểm Tinh Phái chỉ hận không thể xông lên giết chết Lữ Thiếu Khanh ngay lập tức.

"Ai là đồng đạo với ngươi?" Vị đệ tử Điểm Tinh Phái này nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh như băng, giọng điệu không chút thân thiện.

Nếu có thể, y đã ra tay với Lữ Thiếu Khanh từ lâu rồi.

Kẻ sỉ nhục môn phái, dám có suy nghĩ bất kính với nữ thần Điểm Tinh Phái bọn họ, đáng chết!

Lữ Thiếu Khanh chẳng mảy may quan tâm đến thái độ của đệ tử Điểm Tinh Phái, vẫn cười híp mắt như cũ: "Sao lại nói thế."

"Chúng ta không chỉ là đồng đạo, mà còn có thể gọi là thân thích."

"Vân Tâm là sư tỷ của ngươi đúng không? Về sau chúng ta thành thân, ngươi phải gọi ta một tiếng tỷ phu đấy."

Tỷ phu?

Mẹ kiếp, ngươi dám nói thật đấy!

"Ngươi muốn chết à?"

Không thể chịu đựng nổi nữa.

Sát khí của vị đệ tử Điểm Tinh Phái này trong chớp mắt tăng vọt.

"Ngươi muốn chết!"

Lữ Thiếu Khanh vội vàng lùi về sau hai bước, lấy ra linh phù tứ phẩm chỉ về phía đệ tử Điểm Tinh Phái: "Làm gì đấy, ngươi định làm gì?"

"Nhìn cho rõ đây, đây là tín vật đính ước mà sư tỷ của ngươi tặng ta."

Sự kinh khủng của linh phù tứ phẩm lập tức khiến vị đệ tử Điểm Tinh Phái phần nào khôi phục lại lý trí.

Y không dám manh động, nhưng hai mắt vẫn đỏ au, nhìn chằm chằm vào Lữ Thiếu Khanh.

Trong lòng tràn ngập hận ý đến tột cùng.

"Có chuyện gì vậy?"

Một giọng nói lạnh lùng vang lên.

Lữ Thiếu Khanh cười thầm, cuối cùng cũng về rồi.

Hắn quay đầu lại, nhìn đoàn người Cổ Liệt, lộ ra vẻ mặt mừng rỡ.

"Tốt quá, Cổ Liệt trưởng lão, cuối cùng ngài cũng trở về."

Cổ Liệt nhìn thấy tấm linh phù trong tay Lữ Thiếu Khanh, trong mắt thoáng hiện một tia sát ý.

Giọng nói của Cổ Liệt không chút lay động, nhưng ánh mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh lại vô cùng lạnh lùng.

"Ngươi muốn làm gì?"

Lữ Thiếu Khanh cố tình phe phẩy linh phù trong tay, sau đó cúi đầu nhìn nó. Hắn thở dài rồi nói: "Cũng đã hơn một tháng trôi qua kể từ sau khi chia tay với Vân Tâm trong bí cảnh rồi."

"Thấy vật nhớ người, ta rất nhớ Vân Tâm."

"Cho nên đặc biệt đến đây thăm các vị, hy vọng sau khi các vị trở về có thể nói với Vân Tâm rằng ta rất nhớ nàng ấy."

Lời này của Lữ Thiếu Khanh đã chọc giận đám đệ tử Điểm Tinh Phái đứng sau lưng Cổ Liệt.

"Khốn kiếp, ngươi vẫn còn ăn nói xằng bậy à?"

"Ngươi muốn chết à? Lại dám bôi nhọ Tuyên sư tỷ."

"Tên đáng ghét, có dám đánh một trận với ta không? Ta nhất định phải giết ngươi!"

Mấy đệ tử Điểm Tinh Phái rất muốn xông lên, chém tên đáng ghét trước mắt thành từng mảnh vụn.

Sắc mặt Cổ Liệt sầm xuống.

Trong mắt gã cũng lộ rõ sát ý, nhìn chằm chằm vào Lữ Thiếu Khanh.

Gã cũng có xúc động muốn giết Lữ Thiếu Khanh.

Tuyên Vân Tâm là nhị đệ tử của Điểm Tinh Phái, đại diện cho hình ảnh của môn phái.

Hành động này của Lữ Thiếu Khanh chính là đang làm nhục Điểm Tinh Phái.

Lữ Thiếu Khanh đối diện với những lời kêu gào của các đệ tử Điểm Tinh Phái, dường như hắn giận rồi.

"Làm sao? Đám các ngươi mà cũng muốn khiêu chiến ta?"

"Không nhìn thấy cảnh ta đại phát thần uy hôm nay à? Đến cả Trương Tòng Long cũng không làm gì được ta."

Nhắc đến chuyện ngày hôm nay, Cổ Liệt liên tục cười lạnh.

"Chúng ta chỉ nhìn thấy ngươi bị đánh đến mức phải đầu hàng thôi."

"Ha ha."

Những đệ tử khác của Điểm Tinh Phái nhao nhao phá lên cười, trong lòng thoải mái hơn hẳn.

Hành động đầu hàng nhận thua của Lữ Thiếu Khanh hôm nay khiến rất nhiều người coi thường.

Đánh không lại thì đánh không lại, nhưng mở miệng đầu hàng nhận thua sẽ bị người ta chê cười.

Cũng sẽ bị người khác khinh thường.

Hình như Lữ Thiếu Khanh rất tức giận: "Đám khốn kiếp các ngươi, cười gì mà cười?"

"Vân Tâm có sư đệ như các ngươi, đúng là mất mặt."

Nhưng sau đó hắn lại lắc đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Thôi bỏ đi, đều là đồng môn của Vân Tâm, không so đo với bọn họ."

Ba câu của Lữ Thiếu Khanh đều phải nhắc đến Vân Tâm, nói cứ như Tuyên Vân Tâm là người của hắn vậy.

Khiến đám người Cổ Liệt tức đến phồng cả mũi.

Cơn giận trong lòng Cổ Liệt bốc lên không ngừng, có xúc động muốn một phát đập chết Lữ Thiếu Khanh.

Thấy cũng đạt mục đích tương đối rồi, Lữ Thiếu Khanh nói với Cổ Liệt: "Cổ trưởng lão, khi nào thì các vị rời đi vậy?"

"Ta nghĩ, đến lúc các vị đi, ta phải đến tiễn các vị."

Có đệ tử Điểm Tinh Phái quát lên: "Chúng ta rời đi lúc nào thì liên quan gì đến ngươi!"

Cổ Liệt âm thầm gật đầu, đúng thế, chúng ta đi thì liên quan gì đến ngươi.

Nhưng mà, trong lòng Cổ Liệt bỗng nảy ra một ý nghĩ.

Gã hừ một tiếng: "Hai ngày sau chúng ta sẽ đi, ngươi muốn tiễn bọn ta ư?"

Lữ Thiếu Khanh gật đầu như lẽ đương nhiên: "Dĩ nhiên rồi, dù sao các vị cũng là đồng môn của Vân Tâm, thân là con rể của Điểm Tinh Phái, sao ta có thể không tiễn các vị được chứ?"

Mẹ kiếp, lại còn con rể?

Đúng là tên đáng chết.

Cổ Liệt khoát tay, tỏ ý các đệ tử Điểm Tinh Phái không cần tức giận.

Gã mỉm cười, nói với Lữ Thiếu Khanh: "Như vậy càng tốt, đến lúc đó ta đợi ngươi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!