STT 251: CHƯƠNG 251: DIỄN KỊCH PHẢI DIỄN TRỌN BỘ? LÒNG NGƯỜ...
Lữ Thiếu Khanh hài lòng rời đi.
Hắn nhớ lại thông tin về Điểm Tinh Phái mà Đan Duyệt đã cung cấp cho hắn.
Cổ Liệt, 217 tuổi, trưởng lão ngoại môn của Điểm Tinh Phái, Kết Đan hậu kỳ, cảnh giới tầng tám.
Sở trường chiến đấu linh phù hệ mộc.
Một lòng trung thành với Điểm Tinh Phái.
"Hừ, cơ hội đã trao tận tay ngươi rồi, để xem đến lúc đó ngươi có dám xuất hiện không."
Lữ Thiếu Khanh nhỏ giọng lầm bầm.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh rời đi, phần lớn đệ tử Điểm Tinh Phái tỏ vẻ bất mãn.
Bọn họ vây quanh Cổ Liệt, bày tỏ sự bất mãn của mình.
"Trưởng lão, hắn đáng ghét như thế, tại sao lại thả hắn đi như vậy?"
"Phải đó, cho dù không giết hắn cũng phải cho hắn nếm chút bài học."
"Hắn tưởng nơi đây là địa bàn của Lăng Tiêu Phái thì chúng ta không làm gì được hắn chắc?"
Hành động của Lữ Thiếu Khanh hôm nay không khác nào đang khiêu khích bọn họ.
Điểm Tinh Phái ở Yến Châu cũng là môn phái lớn tiếng tăm lừng lẫy, chẳng hề thua kém Lăng Tiêu Phái.
Đã bao giờ bị người khác bắt nạt như vậy đâu?
Nếu đây là ở Yến Châu, đệ tử Điểm Tinh Phái không giết Lữ Thiếu Khanh thì bọn họ không xứng làm đệ tử Điểm Tinh Phái.
"Trưởng lão, không thể tha cho hắn như vậy được."
Đệ tử Điểm Tinh Phái mắt đỏ ngầu, sát khí đằng đằng: "Đây là nỗi sỉ nhục, nếu không giết hắn, chúng ta quay về làm sao ăn nói với Tuyên sư tỷ?"
Lữ Thiếu Khanh cứ mở miệng là Vân Tâm, ngậm miệng cũng Vân Tâm.
Dám khinh nhờn nữ thần trong lòng bọn họ một cách lộ liễu như vậy.
Không giết Lữ Thiếu Khanh, sao có thể trút được lửa giận và hận ý trong lòng họ chứ?
Cổ Liệt không tức giận như các đệ tử Điểm Tinh Phái, gã vô cùng bình tĩnh, thờ ơ dặn dò những đệ tử khác: "Vào trong đi, đừng ra ngoài gây sự."
"Ngày mai chúng ta rời khỏi đây."
Còn về chuyện của Lữ Thiếu Khanh, gã không nhắc đến một lời.
Sau khi quay về, gã ta đi thẳng đến một căn phòng.
Trong căn phòng đó, một người đã chờ sẵn gã.
Tuyên Vân Tâm mặc váy màu đỏ, ngồi xếp bằng trên miếng bồ đoàn.
"Cổ trưởng lão!"
Tuyên Vân Tâm mở mắt, trên gương mặt tái nhợt, nở một nụ cười khiến người ta chỉ muốn ôm vào lòng mà yêu thương.
"Thế nào, đã gặp hắn chưa?"
Cổ Liệt gật đầu: "Hắn vừa rời đi."
"Vừa đi?"
Tuyên Vân Tâm ngẩn ra.
Khi biết Lữ Thiếu Khanh vừa đến chỗ này, trên mặt nàng thoáng hiện vẻ kinh ngạc, sau đó không khỏi suy đoán.
Chẳng lẽ hắn biết mình ở đây?
Nhưng nhanh chóng Tuyên Vân Tâm đã lắc đầu, nàng tự tin rằng hành tung của mình chưa hề bị bại lộ.
Mặc dù nàng đi cùng đám người Cổ Liệt tới đây.
Nhưng nàng chưa từng để lộ thân phận trước mặt các đệ tử khác.
Chỉ có một mình Cổ Liệt biết thân phận của nàng.
Phần lớn đệ tử không có bất kỳ nghi ngờ nào về thân phận của nàng.
Về việc nàng mặc váy đỏ, đó là vì Điểm Tinh Phái cũng có không ít nữ đệ tử thích mặc trang phục màu đỏ.
Sau khi nàng tới đây, cho dù ra ngoài cũng là đi một mình, khi ra vào đều che giấu dung mạo và thu lại khí tức của mình, không thể nào bị nhận ra.
Nếu đã như vậy, thế tại sao tên đáng ghét kia còn tìm được tới tận đây?
"Hắn có nói gì không?"
Sau khi Tuyên Vân Tâm nghe xong những lời Lữ Thiếu Khanh nói, nàng rất muốn xông ra ngoài tìm Lữ Thiếu Khanh đánh một trận, xé nát miệng, băm thây hắn thành trăm mảnh.
"Tên đáng chết." Tuyên Vân Tâm không ngừng nghiến răng, tràn đầy sát ý: "Ta nhất định không tha cho ngươi."
Trên mặt Cổ Liệt cũng lộ ra vẻ tức giận, gã trung thành với Điểm Tinh Phái.
Hành vi này của Lữ Thiếu Khanh chắc chắn là đang bôi nhọ Điểm Tinh Phái.
Đối với gã mà nói thì hành động như vậy chết một trăm lần cũng không hết hận.
Cổ Liệt ngẫm lại những lời Lữ Thiếu Khanh nói, cực kỳ giận dữ: "Hắn lại quá tự cao tự đại."
Trong lòng Tuyên Vân Tâm khẽ động, dường như đã thấu hiểu dụng ý của Lữ Thiếu Khanh.
Nàng nhíu mày rồi giãn ra, bật cười, âm thanh mê hoặc lòng người.
Cho dù là Cổ Liệt cũng không khỏi tim đập rộn ràng.
Cổ Liệt vội vàng đuổi suy nghĩ ấy ra khỏi đầu, lên tiếng hỏi: "Vân Tâm sư chất, có phải ngươi đoán được gì không?"
Tuyên Vân Tâm gật đầu, nhẹ giọng đáp: "Cũng coi là vậy đi."
"Hắn đang diễn kịch, chẳng phải hắn đã nói trước mặt mọi người rằng hắn thích ta sao? Nếu người của Điểm Tinh Phái chúng ta còn ở đây, hắn phải diễn cho trọn vở kịch này."
"Không cho người khác cơ hội."
"Quả nhiên là hắn, suy nghĩ thấu đáo, thật đáng sợ."
Tuyên Vân Tâm nói xong, ánh mắt đã trở nên lạnh băng.
Đồng thời trong lòng lại đề cao cảnh giác với Lữ Thiếu Khanh.
Tên này còn đáng sợ hơn so với tưởng tượng.
Chẳng qua nàng chỉ định lợi dụng Hạ Ngữ để gây chút rắc rối cho Lữ Thiếu Khanh.
Đến bây giờ Lữ Thiếu Khanh vẫn còn đang diễn kịch.
Hắn diễn cho trọn bộ vở kịch này, để đề phòng nàng hoặc người khác lại lợi dụng chuyện của Hạ Ngữ mà gây rắc rối cho hắn.
Cổ Liệt cũng hiểu ra, gã cũng không khỏi cảm thán.
Cảm thán xong, gã ta hừ lạnh, rất coi thường loại đầu óc này: "Thực lực không đủ, xảo quyệt đến mấy cũng vô ích."
Tuyên Vân Tâm lắc đầu, nhắc nhở Cổ Liệt: "Cổ trưởng lão cẩn thận đấy, hắn chắc chắn đang ẩn giấu thực lực."
"Theo như ta suy đoán, hắn nhất định đã ở Kết Đan kỳ."
Nhớ lại linh thức đáng sợ đó của Lữ Thiếu Khanh, trong lòng Tuyên Vân Tâm không khỏi run rẩy.
Không ngờ Cổ Liệt lại bật cười: "Quả thực hắn đã ở Kết Đan kỳ, hẳn là Kết Đan sơ kỳ, cho dù là Kết Đan trung kỳ cũng chỉ là Kết Đan tầng năm trở xuống."
Trong mắt Tuyên Vân Tâm lộ ra nghi ngờ, nàng nhìn Cổ Liệt, không hiểu được lời Cổ Liệt nói.
Cổ Liệt kể lại đại khái chuyện đã xảy ra hôm nay.
Tuyên Vân Tâm nghe Lữ Thiếu Khanh lại dám hô to nhận thua ngay trước mặt mọi người, nàng không khỏi cạn lời.
Một lần nữa làm mới sự hiểu biết của nàng về trình độ vô liêm sỉ của Lữ Thiếu Khanh.
Ở đại điển tông môn, kỹ năng không bằng người khác thì thôi, lại còn dám hô to nhận thua ngay trước mặt mọi người, loại người này đúng là trăm năm khó gặp.
Nàng không khỏi cảm thán: "Tính nhẫn nại của chưởng môn Lăng Tiêu Phái tốt thật đấy."
"Thế này cũng nhịn được, nếu là người khác đã tát chết hắn từ lâu rồi."
Đồng thời trong lòng âm thầm suy đoán, chẳng lẽ Lữ Thiếu Khanh là con riêng của chưởng môn Lăng Tiêu Phái sao?
Cổ Liệt bật cười: "Xem ra chuyện này ta phải thay chưởng môn Lăng Tiêu Phái làm rồi."
Tuy mỉm cười, nhưng đó lại là một nụ cười tàn nhẫn, không hề che giấu sát ý trong lòng gã.