STT 267: CHƯƠNG 267: NÀNG KHÔNG NÔN NGHÉN SAO?
Cổ Liệt không kìm được mà gầm lên: “Chuyện tới bây giờ rồi ngươi còn dám nói!”
“Ngươi thật đáng chết!”
Nói xong, gã ta tung ra hai tấm linh phù.
Vừa ra tay đã là hai tấm linh phù tam phẩm.
Hai tấm linh phù vỡ vụn giữa không trung, chỉ trong chốc lát, trước mắt Lữ Thiếu Khanh chỉ thấy vô số lá cây.
Lá cây kết tinh từ vô số linh lực, vừa hiện ra đã to cỡ bàn tay, mép lá hình răng cưa, trên đó tỏa ra hàn quang lạnh lẽo đáng sợ.
Lá cây như phi tiêu rít gào lao tới Lữ Thiếu Khanh.
Cổ Liệt cười lạnh càng thêm dữ tợn, gã ta là Kết Đan tầng tám, tuy lần này không dốc toàn lực xuất thủ nhưng tự tin là cũng đủ.
Lữ Thiếu Khanh chắc chắn không thể ngăn cản nổi.
“Đánh nhau với ba tên Kết Đan trung kỳ khiến ngươi lưỡng bại câu thương, đối mặt với ta, xem ngươi chống đỡ thế nào?”
Cổ Liệt vừa nói xong, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Bởi vì, một đạo kiếm quang xẹt qua, vô số lá cây trên trời bỗng chốc nổ tung từng chiếc một.
Chỉ trong chớp mắt, đòn tấn công của gã ta đã bị hóa giải.
Thân ảnh Lữ Thiếu Khanh lại xuất hiện ngay trước mặt Cổ Liệt.
Cổ Liệt kinh hãi kêu lên: “Ngươi… ngươi…”
“Ngươi cái gì mà ngươi?” Lữ Thiếu Khanh không chút khách khí cắt ngang lời gã: “Chưa thấy ai đẹp trai à?”
Sau đó, hắn nhẹ nhàng phủi phủi bộ y phục rách rưới trên người, nói thầm: “Biết sát ý của ngươi với ta sâu đến vậy thì ta đã không cần giả vờ nữa.”
“Được rồi!” Lữ Thiếu Khanh không vội ra tay với Cổ Liệt, mà hỏi: “Nha đầu Vân Tâm kia ở đâu?”
Cổ Liệt trong lòng giật mình, theo bản năng định phủ nhận.
Lữ Thiếu Khanh ngắt lời gã: “Không cần phủ nhận, ta biết nàng đã đến đây.”
“Bằng không ta cũng không ở lại đây mà chơi đùa với ngươi lâu đến vậy.”
“Thật tưởng ta nhàn rỗi lắm à?”
Cổ Liệt hừ một tiếng: “Ta không biết ngươi đang nói gì.”
Gã ta nhìn Lữ Thiếu Khanh đầy kiêng kị, ngoại trừ gã ta, không một đệ tử nào khác của Điểm Tinh Phái biết Tuyên Vân Tâm đã đến đây.
Lữ Thiếu Khanh dám khẳng định như vậy?
Nếu là thật, thì tâm cơ của hắn quá sâu rồi.
Lữ Thiếu Khanh mỉm cười, đã liệu trước, hắn liền dứt khoát hét lớn: “Vân Tâm, ra đi, trốn nữa cũng chẳng ích gì đâu.”
“Ngươi để ba tên tiểu cường Long Trì Chân nhân đến thăm dò thực lực của ta, để bọn họ tiêu hao thực lực của ta, rồi để lão gia hỏa Cổ Liệt đến đối phó với ta, đảm bảo vạn vô nhất thất.”
Không có lời nào đáp lại.
Cổ Liệt không kìm được quay đầu nhìn thoáng qua, Tuyên Vân Tâm không hề lộ ra bóng dáng.
Lữ Thiếu Khanh nhíu mày, chẳng lẽ nàng không đến?
Nhưng hắn lập tức phủ định ý nghĩ này.
Hắn có thể chắc chắn một trăm phần trăm rằng Tuyên Vân Tâm nhất định sẽ theo Cổ Liệt tiến vào Lăng Tiêu Phái.
Không cần phải nói, thấy Cổ Liệt thế này, hắn có thể khẳng định chắc chắn.
Suy nghĩ một lát, Lữ Thiếu Khanh hỏi Cổ Liệt: “Vân Tâm nàng không sao chứ? Khi về Điểm Tinh Phái nàng có gì khác lạ không?”
Khác lạ? Đương nhiên là có.
Khi Tuyên Vân Tâm trở lại đã bị thương nghiêm trọng, hiện tại vẫn chưa ổn định.
Nhưng đây là chuyện của Điểm Tinh Phái, của Tuyên Vân Tâm.
Cổ Liệt vừa định nói một câu “Liên quan gì tới ngươi”
Lữ Thiếu Khanh lại hỏi: “Vân Tâm nàng có nôn nghén không?”
Nôn? Nôn nghén?
Cổ Liệt trợn tròn mắt ngây người.
Nhìn Lữ Thiếu Khanh thẹn thùng như vậy… Chẳng lẽ… cái này… chẳng lẽ là thật sao?
Thật không còn cách nào khác, vẻ mặt của Lữ Thiếu Khanh khiến người ta khó lòng không tin.
Mà lúc này.
Cách đó vài dặm một thân ảnh màu đỏ bay xuống như tiên tử từ cung trăng giáng trần.
Tuyên Vân Tâm xuất hiện, như một con trâu điên đang nổi điên, phẫn nộ lao đến, gầm thét: “Đồ hỗn đản! Ngươi câm miệng cho ta.”
“Ta muốn giết ngươi.”
Còn không ra, Lữ Thiếu Khanh nói hươu nói vượn thêm chút nữa, e là nàng ta sẽ sinh cả em bé mất thôi.
Nàng ta nhanh chóng tung mấy tấm linh phù về phía Lữ Thiếu Khanh.
Chỉ hận không thể đánh hắn nát bét.
Hiện tại Tuyên Vân Tâm đang bị thương nghiêm trọng, thực lực mười phần không còn một, với Lữ Thiếu Khanh, đòn tấn công của nàng ta chỉ nhẹ hều, không hề có chút uy hiếp nào.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh lại tỏ ra chật vật vô cùng, kêu lên: “Mưu sát thân phu!”
“Đồ hỗn đản! Đồ hỗn đản!” Tuyên Vân Tâm còn muốn tiếp tục tấn công, nhưng cơn đau trong cơ thể khiến nàng ta buộc phải dừng lại.
Nếu tiếp tục tấn công sẽ rất dễ bị thương lần nữa.
Cổ Liệt cũng ngăn cản Tuyên Vân Tâm, nói: “Vân Tâm sư điệt, để ta ra tay đi. Nỏ mạnh hết đà, không đáng để lo.”
Gã ta nhìn Lữ Thiếu Khanh tràn đầy khinh thường, đồng thời cũng tràn đầy tự tin.
“Đồ hỗn đản, ngươi chết đi!”
Tuyên Vân Tâm tràn đầy oán hận nhìn Lữ Thiếu Khanh, chỉ hận không thể lập tức chém hắn thành vạn mảnh.
Lữ Thiếu Khanh cười hì hì đánh giá Tuyên Vân Tâm một lượt: “Chịu ra rồi hả?”
Tuyên Vân Tâm hít sâu hai hơi, đè nén ngọn lửa giận trong lòng, cố gắng ép mình bình tĩnh lại.
Nàng không hiểu, lạnh lùng nhìn Lữ Thiếu Khanh, hỏi: “Ngươi biết ta ở đây?”
Dọc đường nàng ta không hề để lộ hành tung, ngoại trừ Cổ Liệt, không một ai hay biết.
Ngay cả đồng môn cũng không biết nàng đến thành Lăng Tiêu, làm sao Lữ Thiếu Khanh biết được?
Những vấn đề này, nàng không ngại hỏi rõ Lữ Thiếu Khanh trước khi hắn chết.
Lữ Thiếu Khanh cười khẩy một tiếng, khinh bỉ nói: “Rất đơn giản, ngươi vừa xuất hiện trong thành Lăng Tiêu, ta đã ngửi thấy mùi hương của ngươi rồi.”
Nói xong, hắn còn cố ý hít hà một cái, vô cùng vô lại.
Tuyên Vân Tâm tức giận lại muốn ra tay.
“Nói rõ ràng ra, ta sẽ cho ngươi chết thống khoái.” Tuyên Vân Tâm nghiến răng, hận ý ngập trời.
“Rất đơn giản, chỉ có mấy người biết ta và Hạ Ngữ sư tỷ tiến vào bí cảnh, ngươi cũng là một trong số đó.”
“Ngoại trừ ngươi, còn ai cố ý gây phiền phức cho ta chứ?”
“Hơn nữa, ngươi còn biết Hạ Ngữ sư tỷ đang ở Thiên Ngự Phong, ngươi không đến thành Lăng Tiêu làm sao thăm dò được?”
Tuyên Vân Tâm hiểu ra. Khi ấy nàng chỉ muốn gây chút phiền phức cho Lữ Thiếu Khanh, mà quên mất điểm này.
Quả nhiên, tâm cơ quả nhiên đủ sâu. Tuyên Vân Tâm lạnh lùng nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.
Đừng cố tìm đoạn này, nó thay đổi mỗi lần.