Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 268: Mục 269

STT 268: CHƯƠNG 268: BÓNG ĐÈN GIÀ

Người đàn ông tâm cơ sâu đến vậy, rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Tuyên Vân Tâm nhận ra nàng đã xem nhẹ một vấn đề.

Tâm cơ của Lữ Thiếu Khanh khác xa nàng, thậm chí còn hơn chứ không kém.

Một người đàn ông đáng sợ như thế.

Vì sao trước mặt nàng và Cổ Liệt trưởng lão, hắn vẫn có thể cười đùa tí tởn, vô cùng bình tĩnh?

Nhưng khí tức của hắn rõ ràng đã suy yếu đến mức đó.

Dấu vết chiến đấu dưới chân, cùng thi thể ba người Hạ Chính Nhiên đều không phải là giả.

Trận chiến vừa rồi vô cùng kịch liệt, Lữ Thiếu Khanh không thể nào vẫn nguyên vẹn hoàn hảo được.

Trừ phi!

Tuyên Vân Tâm nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, nghiêm túc hỏi: “Chẳng lẽ sau lưng ngươi vẫn còn có người?”

Lữ Thiếu Khanh là đệ tử Lăng Tiêu Phái, sư phụ Thiều Thừa, sư huynh Kế Ngôn đều là cao thủ Nguyên Anh kỳ.

Nếu một trong hai người, hoặc cả hai, theo sát phía sau, sẽ không ai có thể phát hiện ra được.

Trong lòng Tuyên Vân Tâm rất căng thẳng.

Nhưng không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại tỏ vẻ kỳ quái hỏi: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”

Không phải sao?

Tuyên Vân Tâm lại càng thêm nghi ngờ.

Dù thế nào đi nữa, nàng cảm thấy không thể nói thêm về chuyện này.

Nàng lùi lại hai bước, nói với Cổ Liệt: “Cổ trưởng lão, giết hắn đi, tốc chiến tốc thắng.”

Cổ Liệt cười lạnh, nhìn Lữ Thiếu Khanh vẫn không thay đổi cảnh giới, lắc đầu: “Tiểu hỗn đản, nhận lấy cái chết đi!”

Lữ Thiếu Khanh hét lớn hỏi Tuyên Vân Tâm: “Ngươi muốn mưu sát phu quân sao?”

Tuyên Vân Tâm chỉ cảm thấy trái tim mình lạnh như băng, không nói thêm lời nào.

Chỉ khi nào tên ghê tởm này chết đi, nàng mới có thể an tâm.

Cổ Liệt lấy ra một tờ linh phù, rót linh lực vào đó.

Một luồng linh lực khổng lồ thuộc hệ Mộc ào tới bao phủ lấy Lữ Thiếu Khanh.

Mặc dù vô hình, nhưng lại tựa sức mạnh của núi non, như Thái Sơn áp đỉnh.

Tuyên Vân Tâm thấy phương thức Cổ Liệt tấn công vẫn rất bảo thủ.

Nàng không nhịn được nhắc nhở: “Cổ Liệt trưởng lão, không cần lưu thủ, nhanh chóng giết hắn đi.”

Tuyên Vân Tâm càng cảnh giác với Lữ Thiếu Khanh hơn, nàng chỉ hận không thể khiến hắn chết ngay lập tức trước mắt mình.

Với loại người như Lữ Thiếu Khanh thì không thể chủ quan.

Cổ Liệt cười ha hả, nói: “Vân Tâm sư điệt, con yên tâm đi.”

“Lúc trước hắn chiến đấu kịch liệt như vậy, trong cơ thể còn được bao nhiêu linh lực chứ?”

“Một chiêu linh khí áp đỉnh này của ta đủ sức trấn sát hắn rồi.”

Nhưng chỉ một khắc sau, một đạo kiếm khí sắc bén óng ánh tựa mặt trời, như khai thiên tích địa bắn ra.

Luồng linh khí vô hình "xoẹt" một tiếng bị đạo kiếm khí này cắt làm đôi.

Luồng linh khí mất đi chỗ dựa trở nên hỗn loạn, cuồng bạo, điên cuồng bắn ra tứ phía.

Vô số cổ thụ che trời bị nhổ tận gốc, để lại một mảnh hỗn độn.

Thế đi của kiếm khí vẫn không giảm mà tiếp tục lao thẳng tới tấn công Cổ Liệt.

Cổ Liệt kinh hãi, nhanh chóng biến mất.

Gã ta vừa biến mất, nơi gã ta vừa đứng liền nổ tung dữ dội, kiếm khí sắc bén như muốn chém đôi mặt đất, để lại một khe hở sâu mấy trượng.

Khiến cho Cổ Liệt, người vừa biến mất, sa sầm cả mặt, kinh ngạc nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh cầm trường kiếm trong tay, uy phong lẫm liệt, khí tức tựa Thái Dương rực rỡ óng ánh chói mắt, khiến Cổ Liệt đau nhói, cũng khiến Tuyên Vân Tâm đau nhói.

Tuyên Vân Tâm chỉ vào Lữ Thiếu Khanh, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, kêu lớn: “Ngươi…. Ngươi…”

“Ngươi cái gì mà ngươi. Chưa từng thấy ta anh dũng ngầu lòi đến vậy sao?”

Lữ Thiếu Khanh cực kỳ vô sỉ, khiến Tuyên Vân Tâm cảm thấy yết hầu mình ngòn ngọt.

Nhưng Tuyên Vân Tâm không thể không thừa nhận, lúc này quả thực Lữ Thiếu Khanh trông rất ngầu.

Đôi mắt đen thâm thúy đến lóa mắt, sắc mặt lạnh lùng, dù hiện tại hắn rách rưới lam lũ nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy thật anh hùng, khí vũ bất phàm.

Cộng thêm khóe miệng cười tà lại càng hấp dẫn.

Gạt bỏ những thứ khác, nếu có được một đạo lữ như thế âu cũng là một điều may mắn.

Ta nhổ vào… Lúc này rồi mà còn nghĩ gì thế?

Tuyên Vân Tâm vội vàng lắc đầu, bóp chết cái suy nghĩ hỏng bét này.

Cổ Liệt cũng chấn kinh: “Ngươi… ngươi không bị thương sao?”

Vừa nãy Lữ Thiếu Khanh chiến đấu với ba người Hạ Chính Nhiên, Cổ Liệt đã đứng từ xa nhìn chằm chằm.

Chiến đấu kịch liệt như vậy, cho dù là gã ta cũng sẽ không thể mạnh khỏe hoàn hảo, không bị thương chút nào.

Vậy mà Lữ Thiếu Khanh hiện tại, ngoại trừ quần áo có hơi rách nát, lại chẳng tổn thất gì.

Nếu không phải đã tận mắt nhìn thấy ba thi thể của mấy người Hạ Chính Nhiên, gã ta còn tưởng ba người kia đang nhường, cùng Lữ Thiếu Khanh diễn kịch.

Tuyên Vân Tâm cũng không hiểu.

Chiến đấu kịch liệt như thế, vì sao Lữ Thiếu Khanh chẳng có vẻ gì là xây xước.

Vuốt tóc tạo dáng cực ngầu.

Mẹ nó chứ, bị điện giật tung hết cả tóc rồi.

Lữ Thiếu Khanh lại vuốt vuốt ngực mình, nói: “Bị thương rồi, không thấy quần áo của ta nát bươm thế này sao?”

“Mẹ nó!” Hắn lại chửi: “Nếu biết ngươi kiên định muốn giết ta đến vậy, ta đã không chơi với bọn họ nữa.”

“Để diễn kịch cho giống thật, cuối cùng ta còn cố gánh lấy sát chiêu của lão gia hỏa kia. Đau chết đi được!”

“Bị điện giật hai lần, đầu tóc không khác gì sư muội ngu xuẩn kia của ta rồi.”

Nói xong, hắn lại sờ sờ lên đầu mình, tỏ vẻ rất đau lòng.

Coi như bị điện giật uổng phí tận hai lần.

Tuyên Vân Tâm và Cổ Liệt coi như đã hiểu.

Tất cả đều là Lữ Thiếu Khanh cố ý.

Dù có thực lực tuyệt đối, nhưng hắn lại làm ra vẻ đánh nhau ngang tay, chiến đấu kịch liệt với ba người Hạ Chính Nhiên.

Cuối cùng còn cố ý cứng rắn gánh một chiêu của Tiêu Nghĩa Khanh, giả vờ bị thương, cố ý dẫn dụ bọn họ ra mặt.

Sự tính toán thâm sâu này khiến lòng Tuyên Vân Tâm và Cổ Liệt lạnh lẽo.

Hung ác với chính bản thân mình, hắn cũng sẽ hung ác với kẻ địch.

Cổ Liệt cắn răng hỏi: “Rốt cuộc tu vi của ngươi là gì?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!