STT 269: CHƯƠNG 269: ĐỪNG CÓ DÙNG LINH PHÙ CỦA TA
Tuyên Vân Tâm cũng nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, nàng cũng vô cùng tò mò về vấn đề này.
Đánh với ba người Hạ Chính Nhiên mà vẫn không bị thương quá nhiều, thật sự quá kinh khủng.
Lữ Thiếu Khanh vẫn luôn ẩn giấu thực lực của mình.
Hiện tại, hắn thể hiện khí tức cường đại, nhưng ai biết hắn còn ẩn giấu bao nhiêu nữa?
“Nguyên Anh đấy.” Một câu trả lời nhẹ bẫng của Lữ Thiếu Khanh đã khiến Cổ Liệt và Tuyên Vân Tâm biến sắc.
Nhưng mà!
Cổ Liệt cười lạnh liên hồi: “Nếu ngươi là Nguyên Anh, chẳng lẽ ngươi còn ở đây nói nhảm với chúng ta sao?”
Tuyên Vân Tâm rất tán thành với câu hỏi này.
Nếu là Nguyên Anh, Lữ Thiếu Khanh đã sớm giết chết hai người bọn họ, chứ không phải ở đây nói nhảm.
Lữ Thiếu Khanh vung trường kiếm lên, nói với Cổ Liệt: “Được rồi, hiện tại tiễn cái bóng đèn già nhà ngươi lên đường trước đã, ta cần gặp riêng Vân Tâm một chút.”
“Chuyện trong rừng cây lúc trước, ta vẫn nhớ vô cùng.”
Nhắc đến chuyện trong rừng cây, trái tim Tuyên Vân Tâm như vỡ vụn.
Nàng dậm chân phẫn nộ, gằn giọng kêu lên: “Giết hắn đi, Cổ trưởng lão, không tiếc bất cứ giá nào, phải nhanh chóng giết hắn!”
Mỗi lần nhớ lại chuyện này, nàng đều hận đến thấu xương.
Cổ Liệt cười lạnh, mặc dù cũng giật mình với tâm cơ của Lữ Thiếu Khanh.
Nhưng gã vẫn tự tin vào thực lực của mình.
“Hừ. Ta không tin ngươi chiến đấu với ba người bọn họ mà không hề bị thương.”
“Chết đi!”
Cổ Liệt lại một lần nữa ra tay.
Cảnh giới thực lực của Cổ Liệt tương đương với hắn.
Đều là Kết Đan tầng tám.
Lữ Thiếu Khanh dập tắt nụ cười hi hi ha ha trên môi, ra tay trước.
Vẫn là kiếm khí tiên phong.
Nụ cười trên mặt Lữ Thiếu Khanh càng lạnh hơn, ánh mắt càng khinh thường hơn.
Cổ Liệt vung ra một tờ linh phù, lóe lên ánh sáng xanh lục. Linh khí thuộc tính Mộc ngưng tụ thành một mũi thương gốc sắc bén.
Mũi thương xoay tròn trong không khí, mặc dù được tạo thành từ thuộc tính Mộc nhưng vẫn phát ra âm thanh xé rách không khí như kim khí va chạm.
Gào thét lao tới, tựa như mũi thương bằng kim loại, vô cùng sắc bén và hung hãn.
Lữ Thiếu Khanh không hề nhíu mày, vung kiếm chém xuống.
Mũi thương gỗ uy thế mười phần, sắc bén vô cùng đã bị chém thành hai khúc dễ dàng như đậu phụ.
Không thể làm gì được Lữ Thiếu Khanh.
Thấy đòn tấn công của mình bị hóa giải đơn giản như thế.
Cổ Liệt khẽ giật mình.
Liên tưởng đến cảnh tượng vừa rồi, sắc mặt Cổ Liệt càng trở nên ngưng trọng.
Tên hỗn đản này, quả thực có chút bản lĩnh để phách lối.
Lữ Thiếu Khanh không nói thêm lời nào, thoáng cái đã xuất hiện trước mặt Cổ Liệt.
Một kiếm đánh xuống.
Cổ Liệt kinh hãi, không ngờ tốc độ của Lữ Thiếu Khanh lại nhanh như thế.
Mặc dù gã cũng là tu sĩ Kết Đan, nhưng gã am hiểu nhất là sử dụng linh phù.
Nói cách khác, gã là một pháp sư.
Cận chiến hoàn toàn không phải sở trường của gã.
Gã vội vàng lùi lại né tránh, vung ra hai tờ linh phù.
Tia sáng màu vàng và màu trắng đồng thời lóe lên.
Một bức tường đất dày đặc đột ngột mọc lên, ngăn cản Lữ Thiếu Khanh.
Nhiệt độ chợt hạ xuống, mặt đất phủ một lớp băng sương cực dày, hàn khí băng sương như đôi bàn tay vô hình quấn chặt lấy hai chân Lữ Thiếu Khanh.
Mặc dù Cổ Liệt am hiểu linh phù thuộc tính Mộc, nhưng không có nghĩa là không có linh phù khác.
Linh phù thuộc tính Thổ và linh phù thuộc tính Băng có thể ngăn cản Lữ Thiếu Khanh, tranh thủ thời gian cho gã.
Bức tường đất và băng sương không thể ngăn cản Lữ Thiếu Khanh hoàn toàn, nhưng lại tranh thủ được một chút thời gian cho Cổ Liệt.
Cổ Liệt tranh thủ thời gian, không chút do dự lập tức lấy ra một tấm linh phù tam phẩm.
“Hoang mộc trảm!”
Vô số linh khí trên trời hội tụ, ngưng tụ thành một thanh đại đao khổng lồ.
Mang theo khí tức hoang dã lao tới Lữ Thiếu Khanh mà chém xuống.
Lữ Thiếu Khanh lạnh lùng, kiếm trong tay, ta có cả thiên hạ.
Đối mặt với một đao chém từ trên trời xuống, hắn chỉ vung ra một kiếm.
Cổ Liệt cười lạnh liên hồi.
Đây chính là đòn tấn công của linh phù tam phẩm, ngươi cho rằng một kiếm của ngươi có thể đối phó được sao?
Nhưng nụ cười của Cổ Liệt không kéo dài được bao lâu.
Một kiếm này của Lữ Thiếu Khanh quả nhiên đã phá tan đòn tấn công của gã.
Kiếm khí của Lữ Thiếu Khanh bùng lên tận trời, tạo thành một lưới lửa bao trùm lấy đại đao đang chém xuống.
Ngọn lửa cháy hừng hực như tiên hỏa trên trời vĩnh viễn bất diệt, không ngừng thôn phệ, tiêu diệt.
Sắc mặt Cổ Liệt cực kỳ khó coi.
Tuyên Vân Tâm đứng ngoài quan chiến cũng rất khó coi.
Thuộc tính Hỏa.
Thuộc tính Hỏa trời sinh tương khắc với thuộc tính Mộc.
Đừng nói hai người cùng một cảnh giới, dù Cổ Liệt cao hơn Lữ Thiếu Khanh một tiểu cảnh giới cũng khó lòng khắc chế được Lữ Thiếu Khanh.
Cổ Liệt nghiến răng, không thể tin nổi, lại ném ra thêm hai tờ linh phù nữa.
Nhưng kết quả vẫn như vậy, bị Lữ Thiếu Khanh dễ dàng phá vỡ.
“Chỉ thế thôi à?”
Lữ Thiếu Khanh cầm kiếm đứng ngạo nghễ nhìn Cổ Liệt.
Thái độ khinh miệt của Lữ Thiếu Khanh khiến Cổ Liệt nổi giận lôi đình.
“Hỗn đản, đừng có càn rỡ!”
Nhưng dù Cổ Liệt nổi giận thế nào đi nữa, dù gã có tấn công Lữ Thiếu Khanh bao nhiêu lần đi nữa.
Nhưng kết quả vẫn vô cùng tệ hại, dù là linh phù tam phẩm, trước mặt Lữ Thiếu Khanh cũng không có tác dụng gì.
Dù là phù tấn công hay phù phòng ngự cũng vậy.
Lữ Thiếu Khanh chỉ đáp lại bằng một kiếm duy nhất.
Một kiếm vung ra vô cùng sắc bén và hung hãn.
Linh phù vốn cực kỳ khó đối phó với tu sĩ Kết Đan lại bị kiếm khí của Lữ Thiếu Khanh phá hủy như gỗ mục.
Cổ Liệt thành thạo sử dụng linh phù thuộc tính Mộc nhất, so với các thuộc tính Kim, Hỏa, Phong thì thuộc tính Mộc tấn công yếu hơn, mạnh về phụ trợ hơn nhiều.
Chẳng mấy chốc thủ đoạn tấn công của Cổ Liệt đã như giật gấu vá vai.
Trong số các trưởng lão ngoại môn, gã cũng không thuộc nhóm thiện chiến.
Cổ Liệt phiền muộn, Tuyên Vân Tâm cũng phiền muộn.
Cổ Liệt không ngờ rằng, mình tràn đầy tự tin đến đây lại nhận được kết quả như vậy.
Vốn tưởng rằng dựa vào cảnh giới Kết Đan tầng tám là có thể bắt nạt được Lữ Thiếu Khanh.
Chưa từng nghĩ Lữ Thiếu Khanh cũng giống mình, về thuộc tính còn là thiên địch của mình.
Gã hoàn toàn bị áp chế.