Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 271: Mục 272

STT 271: CHƯƠNG 271: TÍNH SAI

Tuyên Vân Tâm chỉ còn biết bất lực.

Nhớ lại khi ở trong bí cảnh, nàng cũng từng chuẩn bị dùng linh phù tứ phẩm thì bị Lữ Thiếu Khanh đánh lén.

Cũng từ đó, nàng thua trong tay Hạ Ngữ, cuối cùng bị Lữ Thiếu Khanh làm nhục thậm tệ.

Nàng không hiểu.

Rốt cuộc tên Lữ Thiếu Khanh này là loại người gì?

Linh phù tứ phẩm là cha của hắn sao?

Hay là mẹ của hắn?

Dùng thì cứ dùng đi chứ, cần gì phải tức giận đến thế?

Bỗng nhiên, nàng chợt bừng tỉnh.

Nàng lớn tiếng hô với Cổ Liệt: “Cổ trưởng lão, cẩn thận linh thức của hắn.”

Nhớ tới linh thức kinh khủng của Lữ Thiếu Khanh kia, trái tim Tuyên Vân Tâm không khỏi run lên.

Chắc chắn đây không phải linh thức mà tu sĩ Kết Đan kỳ có thể sở hữu.

Quá kinh khủng.

Có thể so với thần niệm của Nguyên Anh.

“Linh thức?”

Cổ Liệt không hiểu lời Tuyên Vân Tâm nói.

Linh thức có mạnh có yếu thì sao chứ?

Dù có mạnh hơn thì làm gì được ta?

Cổ Liệt cũng không mấy để tâm đến chuyện này.

Gã ta tập trung vào trận chiến.

Nhưng nụ cười trên mặt gã ta chẳng duy trì được bao lâu đã biến mất.

Vì một cỗ kiếm ý vút lên trời cao.

Một con chim lửa to lớn như Chu Tước hồi sinh từ trong đống lửa, phá vòng vây thoát ra.

Sau lưng nó vô số cành lá bốc cháy hừng hực.

Vô số linh lực hỗn tạp không ngừng nổ tung trong đó.

Tiếng nổ ùng ùng không ngớt bên tai, mặt đất run rẩy, sụp đổ.

Sắc mặt Cổ Liệt cực kỳ khó coi.

Ánh mắt gã ta cực kỳ khó tin.

Đây chính là linh phù tứ phẩm mà.

Vì sao Lữ Thiếu Khanh có thể dễ dàng phá giải được?

Dù có kiếm ý cũng không nên mạnh đến thế chứ?

Nhất thời Cổ Liệt khó lòng chấp nhận được kết quả như vậy.

Linh phù tứ phẩm còn khó đối phó hơn linh phù tam phẩm.

Sắc mặt Tuyên Vân Tâm âm trầm, không kìm được mà thầm thở dài.

Cổ Liệt không phải đối thủ của Lữ Thiếu Khanh.

Dù cảnh giới thực lực của gã ta và Lữ Thiếu Khanh không chênh lệch nhiều.

Nhưng kiếm ý mới thật sự kinh khủng.

Đây mới là thực lực chân chính của tên hỗn đản kia.

Nghĩ tới đây, nàng không kìm được mà chửi mắng ba tên phế vật Hạ Chính Nhiên.

Ba người liên thủ, vậy mà không thể khiến Lữ Thiếu Khanh bị thương đáng kể.

Thật may mắn, ta không đặt hết át chủ bài vào bọn họ.

Tuyên Vân Tâm nghĩ tới át chủ bài cuối cùng của mình, trong lòng cũng yên tâm hơn vài phần.

Lữ Thiếu Khanh lao ra, lớn tiếng mắng Cổ Liệt: “Lão gia hỏa kia, ta tới xử lý ngươi.”

Cổ Liệt vô cùng phẫn hận. Gã lại lấy ra một tấm linh phù tỏa ra ánh sáng tím nhàn nhạt nữa.

Linh phù tứ phẩm!

Lữ Thiếu Khanh thấy thế thì cuống quýt gầm rống: “Lão gia hỏa, ngươi còn dám dùng nữa sao?”

Hắn phẫn nộ vận chuyển Kinh Thần Quyết, linh thức tuôn ra như thủy triều hóa thành hồng thủy cuồn cuộn bao trùm Cổ Liệt.

Cổ Liệt cảm nhận được linh thức khổng lồ của Lữ Thiếu Khanh liền sợ hãi biến sắc.

Đây là linh thức sao?

Đây là linh thức mà tu sĩ Kết Đan kỳ có thể có sao?

Mà vì sao nó lại có tính công kích mạnh đến thế?

Cổ Liệt cảm thấy linh thức của Lữ Thiếu Khanh hóa thành vô số thanh phi kiếm, không ngừng xâm lấn cơ thể gã ta.

Sự sắc bén như phi kiếm thật sự, vô cùng bá đạo.

Cho dù là bình chướng linh lực hay pháp khí phòng ngự cũng không đỡ nổi.

Chẳng mấy chốc gã ta đã cảm nhận được cỗ linh thức này xông thẳng vào cơ thể mình, bay thẳng tới thức hải.

Sắc mặt Cổ Liệt lại càng thêm tái mét.

Một khi thức hải bị phá, gã ta sẽ mất mạng.

Gã ta điều động toàn bộ sức mạnh để che chở cho thức hải của mình.

Trước mặt linh thức khổng lồ của Lữ Thiếu Khanh, Cổ Liệt cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ chao đảo trong mưa to gió lớn, giữa những đợt sóng biển cuộn trào.

Bất kỳ lúc nào cũng có thể bị sóng biển nuốt chửng.

Nhưng dù là Kế Ngôn cũng từng chịu thiệt trước linh thức của Lữ Thiếu Khanh.

Cổ Liệt chẳng qua cũng chỉ là tu sĩ Kết Đan tầng tám, hơn nữa còn không phải người giỏi chiến đấu.

Bị linh thức của Lữ Thiếu Khanh tấn công, không chống đỡ được bao lâu, chẳng mấy chốc thức hải của gã ta đã bị phá hủy.

Linh thức của Lữ Thiếu Khanh như kẻ cướp xông thẳng vào thức hải của Cổ Liệt, cướp bóc, đốt phá, hủy hoại nghiêm trọng thức hải của gã.

Toàn thân Cổ Liệt run rẩy, ôm đầu quỳ xuống hét thảm.

Gã ta đã hoàn toàn mất đi sức chiến đấu.

Nhân lúc Cổ Liệt kêu thảm, mất hết sức chiến đấu, Lữ Thiếu Khanh đã xuất hiện trước mặt gã ta.

Kiếm trong tay vung lên, chém xuống, kết liễu Cổ Liệt.

Giết xong Cổ Liệt, Lữ Thiếu Khanh nhìn sang Tuyên Vân Tâm.

Không nói một lời, linh thức khổng lồ của hắn lao về phía Tuyên Vân Tâm.

Tuyên Vân Tâm biến sắc, không nghĩ tới Lữ Thiếu Khanh lại quả quyết đến thế, lập tức lùi lại.

Đồng thời vội vàng lớn tiếng hô: “Chậm đã, ta có lời muốn nói.”

Tuyên Vân Tâm cũng không nghĩ tới Cổ Liệt sẽ bại nhanh như vậy.

“Muốn nói cũng phải nằm xuống rồi nói cho ta nghe.”

Lữ Thiếu Khanh không hề thương hương tiếc ngọc.

Với hắn, Tuyên Vân Tâm có thứ gì đó trong cơ thể khiến hắn không dám giết nàng.

Nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sẽ không đánh cho Tuyên Vân Tâm tàn phế.

Dám gây phiền toái cho hắn, nếu không dạy cho nàng một bài học để nàng biết sợ mà dừng lại, sau này hắn ngủ cũng không ngon.

Tuyên Vân Tâm bị thương trong bí cảnh vẫn chưa khỏi, hiện tại vẫn còn vẻ ốm yếu.

Nàng không phải đối thủ của Lữ Thiếu Khanh.

Tuyên Vân Tâm vội vàng lùi lại nhưng nhanh đến mấy cũng không nhanh bằng Lữ Thiếu Khanh.

Cảm nhận được linh thức của Lữ Thiếu Khanh ập tới.

Tuyên Vân Tâm chỉ cảm thấy như đang có vô số rắn độc xoay quanh, bò lên người nàng, khiến nàng vô cùng sợ hãi.

Tuyên Vân Tâm hoảng sợ la lên: “Ngươi… Ô sư thúc, cứu con!”

Ô sư thúc?

Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc.

Lúc này, một cỗ linh lực cường đại ập tới.

Như lưu tinh xẹt ngang trời, mang theo khí tức kinh khủng ầm ầm lao đến.

Lữ Thiếu Khanh lập tức lách mình tránh đi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!