STT 272: CHƯƠNG 272: CÒN CÓ CHIÊU DỰ PHÒNG
“Ầm ầm!”
Đất rung núi chuyển.
Vị trí Lữ Thiếu Khanh vừa đứng nổ tung.
Vô số bụi mù cuồn cuộn, vụ nổ bao trùm cả Cổ Liệt.
Vụ nổ kịch liệt xé nát hài cốt Cổ Liệt thành nhiều mảnh, xóa sổ hoàn toàn.
Lữ Thiếu Khanh lùi lại vài dặm, đau đớn kêu lên.
“Mẹ nhà ngươi, đồ của ta!”
Hắn còn chưa kịp lấy nhẫn trữ vật của Cổ Liệt.
Khí tức của kẻ tới là Nguyên Anh, dưới một kích này, nhẫn trữ vật bình thường khó lòng toàn vẹn.
Lữ Thiếu Khanh vô cùng hối hận, biết thế hắn đã lấy ngay nhẫn trữ vật rồi mới tính tiếp.
Khói đặc tản đi.
Để lại một hố sâu hoắm trên mặt đất.
Bên cạnh Tuyên Vân Tâm, một người trung niên xuất hiện.
Khí tức Nguyên Anh mênh mông tỏa khắp bốn phương.
Ánh mắt ông ta bễ nghễ, chẳng thèm để mắt tới Lữ Thiếu Khanh.
Dù kẻ tới không cần tự báo danh.
Lữ Thiếu Khanh cũng biết người này là ai.
Đệ nhất trưởng lão ngoại môn của Điểm Tinh Phái, Ô Mục.
Nguyên Anh sơ kỳ, cảnh giới tầng hai.
Là người lạnh lùng, nhân duyên cực kém trong Điểm Tinh Phái.
Điểm Tinh Phái chia làm nội môn và ngoại môn.
Sau khi đột phá Nguyên Anh có thể trở thành trưởng lão nội môn.
Trưởng lão ngoại môn đều là cao thủ Kết Đan kỳ.
Thế nhưng Ô Mục lại không trở thành trưởng lão nội môn, mà lại là đệ nhất trưởng lão ngoại môn.
Đủ để chứng minh vị trí lúng túng hiện tại của ông ta trong Điểm Tinh Phái.
“Kết Đan kỳ?”
Ô Mục lạnh lùng liếc nhìn Lữ Thiếu Khanh, khinh miệt nói với Tuyên Vân Tâm: “Chỉ bằng một tên Kết Đan kỳ như hắn mà cũng phải khiến ta ngàn dặm xa xôi chạy đến tận đây đợi lâu thế à?”
Trong câu hỏi hàm chứa đầy bất mãn.
Để một Nguyên Anh như ông ta phải đối phó với một Kết Đan kỳ, nói ra chỉ bằng làm trò cười cho thiên hạ.
Tuyên Vân Tâm cung kính nói với Ô Mục: “Ô Mục trưởng lão chớ trách, người này không đơn thuần là Kết Đan kỳ đâu ạ, thực lực cực kỳ mạnh.”
“Cổ trưởng lão cũng không phải đối thủ của hắn.”
Nói đến đây, ánh mắt Tuyên Vân Tâm lóe lên tia thương hại.
Trưởng lão ngoại môn Cổ Liệt này chết thật thảm.
Ô Mục đã tới đây từ trước, Cổ Liệt lâm vào nguy hiểm, ông ta hoàn toàn có thể ra tay cứu giúp.
Nhưng Ô Mục lại không, mặc kệ Lữ Thiếu Khanh làm thịt Cổ Liệt.
Không chỉ thế, Ô Mục còn tiện tay giúp Lữ Thiếu Khanh hủy thi diệt tích, đánh tan nát thi thể Cổ Liệt.
Mặc dù biết Ô Mục là người tuyệt tình, nhưng trong lòng Tuyên Vân Tâm vẫn không nhịn được mà thở dài một tiếng.
Bảo sao cao tầng Điểm Tinh Phái không chào đón Ô Mục, chỉ cho ông ta một vị trí đệ nhất trưởng lão ngoại môn.
Ô Mục hừ lạnh, một luồng linh lực cường đại đánh tới Lữ Thiếu Khanh.
Sau đó, ông ta nhìn sang Lữ Thiếu Khanh, rồi nói với Tuyên Vân Tâm: “Chuyện đã hứa với ta, trở về tốt nhất là làm cho tốt.”
“Bằng không…”
Tuyên Vân Tâm vội vàng nói: “Ô sư thúc yên tâm, về môn phái ta nhất định sẽ thuyết phục các chưởng môn để ngài tấn thăng làm trưởng lão nội môn.”
Ô Mục tỏ vẻ hài lòng: “Thế là tốt.”
Sau đó nói với Tuyên Vân Tâm: “Đi nhặt xác đi.”
Tuyên Vân Tâm ngạc nhiên: Nhặt xác ư?
Không phải ngài bị bệnh nặng đấy chứ? Đang nói mê sảng cái gì vậy?
Đối phương còn đang sống sờ sờ kia kìa.
Ô Mục cũng đã nhận ra.
Ông ta lại nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Ánh mắt Ô Mục lóe lên vẻ kinh ngạc, không ngờ hắn lại có thể chống đỡ một đòn của ông ta.
Vừa rồi chỉ là một đòn ông ta tiện tay đánh ra, nhưng một Kết Đan kỳ cũng không thể ngăn được.
Lữ Thiếu Khanh vô cùng giận dữ, mắng Tuyên Vân Tâm: “Ngươi còn là con người không? Có biết xấu hổ không hả?”
Thấy Lữ Thiếu Khanh như con mèo bị dẫm phải đuôi, Tuyên Vân Tâm hết sức vui mừng.
Không ngờ phải không? Không ngờ ta còn có hậu chiêu ư?
“Ô sư thúc tới rồi, các ngươi chết đi.”
Lữ Thiếu Khanh đấm ngực, đau lòng hỏi: “Vân Tâm, chuyện giữa hai chúng ta, ngươi gọi lão già này đến làm gì?”
Để ý ánh mắt Ô Mục hằm hằm, Lữ Thiếu Khanh không hề sợ hãi mà mắng trả: “Lão gia hỏa, nhìn cái gì đấy?”
“Chuyện của ta với Vân Tâm đến lượt lão yêu quái nhà ngươi nhúng tay vào sao?”
Vân Tâm, Vân Tâm.
Sắp chết đến nơi rồi mà còn phách lối như vậy. Tuyên Vân Tâm hận đến mức sắp nghiến nát hàm răng ngà. “Ô sư thúc, giết hắn.”
Dừng một chút, nàng ta lại dặn: “Ô sư thúc, cẩn thận một chút, hắn không đơn giản đâu.”
Ô Mục không để ý đến ý tốt của Tuyên Vân Tâm, chỉ lạnh lùng nói: “Ta làm việc còn cần ngươi tới dạy sao?”
Tuyên Vân Tâm chết lặng. Bảo sao ngươi phải đợi ở ngoại môn hơn hai trăm năm, cái tính này của ngươi ấy à, đáng đời.
Ô Mục vung tay lên, không trung phát ra tiếng vang thật lớn.
Một bàn tay khổng lồ vỗ xuống đầu Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh nghiêm nghị, bàn tay từ trên trời giáng xuống khiến hắn cảm giác như trời sập.
Hắn không dám cứng rắn chống lại, nếu cứng rắn thì chỉ có một kết cục – bị đập thành bánh thịt.
“Cút đi!”
Trường kiếm của Lữ Thiếu Khanh sáng rực, mang theo kiếm ý cuồng bạo xông thẳng lên trời.
Nhưng kiếm ý xưa nay vẫn thuận lợi, trước mặt Nguyên Anh, lại chẳng có chút hiệu quả nào.
Kiếm mang trong suốt như gặp phải khôi giáp kiên cố, không cách nào đâm vào lấy nửa phân, chớ đừng nói là phá được nó.
“Phụt!”
Bàn tay khổng lồ mang theo áp lực như trời sập, Lữ Thiếu Khanh dốc toàn lực ngăn cản nhưng cuối cùng vẫn không làm nên chuyện gì.
Máu tươi phun trào, phụt mạnh xuống đất.
Đập mặt đất thành một hố sâu lớn.
Cảm nhận được dường như lục phủ ngũ tạng cũng đổi vị trí, Lữ Thiếu Khanh bực bội vô cùng.
Nếu Ô Mục là Nguyên Anh tầng một, hắn vẫn tự tin có thể ngăn được một chiêu này.
Nhưng cảnh giới của Ô Mục lại là Nguyên Anh tầng hai, dù Lữ Thiếu Khanh có tự tin cũng không nghĩ ra được biện pháp nào có thể đánh thắng.
Lữ Thiếu Khanh giãy dụa đứng lên.
Tổn thương mà một đòn này của Ô Mục gây ra lớn hơn, nghiêm trọng hơn nhiều so với mấy tên Kết Đan như Cổ Liệt, Hạ Chính Nhiên.
Chiến đấu với ba người Hạ Chính Nhiên, có thể nói Lữ Thiếu Khanh chỉ tiêu hao một chút linh lực, uống mấy viên thuốc là bổ sung đủ.
Đấu với Cổ Liệt, hắn cũng không tổn thất lớn, cho dù có bị thương cũng chỉ là vết thương nhỏ.
Nhưng Ô Mục chỉ đánh một chưởng đã khiến hắn bị thương nặng.
Đây chính là chênh lệch giữa Nguyên Anh kỳ và Kết Đan kỳ.
Ánh mắt Ô Mục lại càng kinh ngạc hơn: Thế này mà còn không chết ư?
Ông ta vừa muốn ra tay, Lữ Thiếu Khanh đã gầm lên: “Lão gia hỏa, ngươi có dám tiếp một chiêu của ta không?”
Ô Mục cười lạnh. Chỉ là một tên Kết Đan kỳ mà cũng dám sủa loạn trước mặt ta sao?
“Để ta xem ngươi lợi hại chừng nào?”