STT 276: CHƯƠNG 276: NHẪN TRỮ VẬT CÓ HÀNG TỐT KHÔNG?
Tuyên Vân Tâm cắn răng, đầy bất phục hỏi: “Ngươi cố ý đi theo trưởng lão Cổ Liệt rời khỏi thành Lăng Tiêu sao?”
Chuyện tới nước này, cũng không có gì phải giấu giếm nữa.
Lữ Thiếu Khanh thoải mái thừa nhận: “Đúng vậy. Khi ấy ta còn đang nghĩ nên dùng cớ gì để các ngươi đưa ta đi một chặng đường.”
“Không ngờ lão già Cổ Liệt tri kỷ kia lại mời ta lên thuyền. Nói lại, ta còn chưa kịp nói lời cảm ơn hắn đâu.”
Chết nhanh quá, chưa kịp cám ơn.
Tuyên Vân Tâm nhịn không được mà ôm lấy lồng ngực đau đớn của mình.
Cổ Liệt ép Lữ Thiếu Khanh lên thuyền chủ yếu là vì Tuyên Vân Tâm, nhằm khiến nàng ta phán đoán sai lầm.
Tuyên Vân Tâm còn một thắc mắc nữa: “Ngươi đã đoán được ta cũng ở trên thuyền, vì sao không ra tay trong thành Lăng Tiêu?”
Nàng ta hỏi xong, lại thấy ánh mắt yêu mến đến ngớ ngẩn kia của Lữ Thiếu Khanh.
Ngực nàng ta phập phồng càng dữ dội hơn. “Nhắm ngay đôi mắt thối tha kia của ngươi lại! Ánh mắt đó là sao hả?”
“Ánh mắt nhìn thằng ngốc đấy.” Lữ Thiếu Khanh thành thật trả lời, không hề che giấu sự khinh bỉ dành cho Tuyên Vân Tâm.
“Còn bảo ngươi lắm mưu trí, để quên óc ở Điểm Tinh Phái rồi à? Không mang theo sao?”
“Các ngươi tới tham gia đại hội, mà gây phiền phức cho các ngươi ngay trong thành Lăng Tiêu, ta chán sống à?”
“Chưởng môn còn đang ôm một bụng oán khí với ta, ta nào dám chọc ông ấy?”
“Hơn nữa, ở thành Lăng Tiêu chỉ có thể gây phiền phức chứ cũng không dễ xử lý các ngươi.”
Câu nói sau cùng không hề che giấu, phơi bày sát ý trần trụi, khiến cho lòng Tuyên Vân Tâm lạnh ngắt.
Cái tên hỗn đản này, quả nhiên ta không nhìn lầm.
Là một tên đại hỗn đản vô cùng nhẫn tâm.
Ta không nên khinh thường hắn.
Tuyên Vân Tâm nhắm mắt, không muốn nói chuyện.
Rơi vào tình cảnh này rồi, ngẫm lại nguyên nhân chủ yếu vẫn là do phán đoán sai lầm của nàng ta.
Hiện giờ nàng ta đã không thể động đậy, Lữ Thiếu Khanh cũng chẳng khá hơn là bao.
Hai người chỉ có thể chờ Kế Ngôn và Ô Mục phân thắng bại.
Kế Ngôn thắng, Tuyên Vân Tâm sẽ chết.
Kế Ngôn thua, Tuyên Vân Tâm sẽ sống.
Không có con đường thứ hai.
Thấy Tuyên Vân Tâm nhắm mắt, Lữ Thiếu Khanh tò mò.
“Thế nào? Mệt mỏi sao? Đừng mà, chúng ta cửu biệt trùng phùng, không giao lưu một phen thì làm sao được?”
“Từ sau khi từ biệt bí cảnh, ta rất nhớ ngươi.”
Miệng hắn nói, hai mắt hắn sáng rực nhìn chằm chằm vào nhẫn trữ vật trên ngón tay Tuyên Vân Tâm: “Nhẫn trữ vật của ngươi chắc toàn hàng tốt đấy nhỉ.”
Hắn vừa dứt lời, Tuyên Vân Tâm không thể áp chế nổi thương thế trong cơ thể và cơn giận.
Nàng ta bị Lữ Thiếu Khanh chọc tức đến mức nôn ra máu.
“Phụt!”
Tuyên Vân Tâm liên tục nôn ra mấy ngụm máu tươi mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.
Rất đáng hận. Quá ghê tởm!
Tuyên Vân Tâm thề cả đời này nàng chưa từng gặp kẻ nào đáng hận, đáng ghê tởm đến vậy!
“Ôi chao, sao ngươi lại nôn ra máu chứ?”
Lữ Thiếu Khanh quan tâm hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Tuyên Vân Tâm lại muốn nôn ra máu, thậm chí nàng ta còn hận không thể nôn thẳng lên mặt Lữ Thiếu Khanh.
Ta thành ra thế này không phải do ngươi ép sao?
Không phải tại ngươi, ta có thể như vậy sao?
Nàng ta phẫn hận nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, không hề che giấu sát ý: “Ngươi chờ đó, Ô sư thúc trở về nhất định sẽ chém ngươi thành muôn mảnh.”
Lữ Thiếu Khanh nghe vậy chỉ coi thường: “Ngươi cho rằng lão già kia có thể đánh thắng Đại sư huynh của ta sao?
“Nằm mơ cũng không nên mơ giấc mộng phi thực tế đến thế này.”
Lữ Thiếu Khanh tin tưởng vào Kế Ngôn một trăm phần trăm.
Chính mình còn có thể khiến cho Ô Mục phải ăn chút thiệt, cái gã Nguyên Anh này ấy à, Lữ Thiếu Khanh gọi là Nguyên Anh rởm.
Chỉ là Nguyên Anh tầng hai thôi, làm sao có thể là đối thủ của Kế Ngôn?
“Hơn nữa, ngươi cũng rất hèn hạ, an bài ba tên tiểu cường Long Trì Chân Nhân, còn gọi cả lão đầu Ô Mục này ra nữa. Thật quá xấu xa.”
Tuyên Vân Tâm không muốn nói chuyện. Ngươi thì tốt hơn được chỗ nào?
Đúng lúc này, khí tức kinh khủng từ phía xa đột nhiên biến mất. Chiến đấu đã kết thúc.
Ai thắng đây?
Lữ Thiếu Khanh và Tuyên Vân Tâm không nhịn được mà đồng loạt nhìn lên trời.
Lữ Thiếu Khanh chỉ liếc mắt một cái đã thu lại ánh nhìn.
Hắn tin tưởng Kế Ngôn hoàn toàn, xưa nay Kế Ngôn chưa bao giờ khiến hắn thất vọng.
Tuyên Vân Tâm thì ngược lại.
Nàng không có được sự tin tưởng như Lữ Thiếu Khanh.
Ô Mục là đệ nhất trưởng lão ngoại môn của Điểm Tinh Phái, là Nguyên Anh tầng hai.
Nghe qua thì thực lực cũng không tệ.
Nếu đối thủ là người khác, Tuyên Vân Tâm còn có lòng tin.
Nhưng bây giờ đối thủ là Kế Ngôn. Nàng không có được lòng tin ấy.
Lữ Thiếu Khanh là sư đệ mà còn khó chơi đến thế, thân là sư huynh, lại nổi danh đã lâu, Kế Ngôn thì càng khỏi phải nói.
Chắc là có thể thắng thôi. Dù sao Ô Mục cũng là Nguyên Anh tầng hai, mạnh hơn Kế Ngôn đôi chút.
Dù Ô sư thúc không đánh bại được Kế Ngôn, nhưng dựa vào thực lực của mình để tự vệ chắc hẳn không thành vấn đề.
Việc liên quan đến mạng sống của mình, Tuyên Vân Tâm cũng không thể không bắt đầu thấp thỏm lo âu.
Lữ Thiếu Khanh quan tâm an ủi: “Không cần lo lắng, Ô sư thúc của ngươi đã bại rồi.”
Tuyên Vân Tâm phiền lòng muốn chết.
Nàng ta tha thiết hy vọng Ô Mục nhanh chóng xuất hiện, giúp mình xử lý Lữ Thiếu Khanh.
“Ngươi nằm mơ đi. Kế Ngôn làm sao có thể là đối thủ của Ô sư thúc. Các ngươi cứ chờ chết đi!”
Tuyên Vân Tâm hung tợn nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.
Nhưng nàng vừa dứt lời, một bóng dáng màu trắng từ trên trời giáng xuống.
Phiêu dật như tiên.
Thấy Kế Ngôn trước mặt, trái tim Tuyên Vân Tâm hoàn toàn chìm xuống.
Kế Ngôn xuất hiện, kết quả không nói cũng biết.
Tuyên Vân Tâm quan sát, Kế Ngôn vẫn lạnh lùng, tuấn mỹ, không có lấy một vết thương nào.
Có nghĩa là, Ô Mục không tạo thành bất kỳ uy hiếp nào với Kế Ngôn.
Tuyên Vân Tâm dần tuyệt vọng.