Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 277: Mục 278

STT 277: CHƯƠNG 277: MỘT KIẾM RƠI XUỐNG BIẾN MẤT

Kế Ngôn trở về, cảm nhận được khí tức của Lữ Thiếu Khanh.

Liếc nhìn Tuyên Vân Tâm một cái, hắn lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Hắn không khỏi nhíu mày, ghét bỏ nói: “Thế mà lại không thắng được nàng ta sao?”

“Huynh biết cái gì!” Lữ Thiếu Khanh cực kỳ khó chịu: “Con tiện nhân này rất giảo hoạt, nếu không ra tay tàn nhẫn một chút, e rằng ta sẽ chết trước huynh mất.”

Kế Ngôn không khỏi nhìn Tuyên Vân Tâm thêm vài lần.

Có thể được Lữ Thiếu Khanh đánh giá như vậy, thậm chí còn chấp nhận kéo thân thể bị thương để đối phương cũng phải lưỡng bại câu thương, Tuyên Vân Tâm là người đầu tiên trong trí nhớ của Kế Ngôn.

Kế Ngôn nhìn Tuyên Vân Tâm từ trên xuống dưới, hòng tìm ra điểm đặc biệt của nàng.

“Điểm Tinh Phái.” Kế Ngôn gật đầu, dấy lên vài phần hứng thú, hỏi: “Người lúc trước đệ nói đến chính là nàng ta sao?”

Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Không sai. Cho huynh làm lão bà, có thích không?”

Kế Ngôn không chút biến sắc nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Hiện tại đệ đang bị thương, ta đánh đệ càng dễ.”

Tuyên Vân Tâm cực kỳ hận, tức giận nói: “Bớt ở đây sỉ nhục người khác! Muốn chém giết hay róc thịt, tùy các ngươi!”

Kế Ngôn đang ở ngay trước mắt, trí kế có cao siêu đến mấy cũng vô dụng.

Trừ phi Chưởng môn Điểm Tinh Phái đích thân đến đây, nếu không sẽ không ai có thể cứu được nàng.

Kế Ngôn nhìn Tuyên Vân Tâm, rồi lại nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Sắc mặt hắn không chút cảm xúc, không biết hắn đang nghĩ gì.

Lữ Thiếu Khanh lườm hắn một cái: “Nhìn cái gì vậy? Giết nàng ta đi!”

“Huynh không muốn nàng ta làm ấm giường cho huynh thì giết nàng ta đi!”

Kế Ngôn từ chối: “Ta không ra tay với kẻ yếu.”

Thực lực của Tuyên Vân Tâm vốn đã không bằng Kế Ngôn, giờ lại còn bị thương đến mức này.

Đây là nguyên tắc của Kế Ngôn.

Tuyệt đối không ra tay với người như vậy.

Lời nói này tuy khiến người ta đau lòng, nhưng trong lòng Tuyên Vân Tâm lại dấy lên một tia hy vọng.

Lữ Thiếu Khanh mắng ầm ĩ: “Hỗn đản! Huynh là sư huynh vô dụng nhất trên đời, huynh có biết không hả?!”

“Nàng ta bắt nạt sư đệ huynh, huynh không trừng trị nàng ta để trả thù cho sư đệ sao?”

Kế Ngôn tự động phớt lờ mấy lời nói nhảm này của Lữ Thiếu Khanh.

Hắn nói: “Lần này ta tới giúp ngươi giải quyết tên Nguyên Anh kia là đủ rồi.”

“Đủ cái rắm!” Lữ Thiếu Khanh chợt phản ứng lại: “Đúng rồi, nhẫn trữ vật của lão già kia đâu?”

“Không có.” Kế Ngôn biết tính cách sư đệ mình, không khỏi bật cười.

Lữ Thiếu Khanh rất ngạc nhiên, trong lòng dấy lên dự cảm chẳng lành. “Cái gì gọi là không có?!”

“Hắn ta không ngăn được kiếm của ta, một kiếm chém xuống, hắn ta tan nát luôn, bao gồm cả nhẫn trữ vật của hắn.”

Kế Ngôn hời hợt miêu tả một chút.

“Mẹ kiếp!” Lữ Thiếu Khanh kích động đến mức không ngừng run rẩy, muốn đứng phắt dậy: “Ta liều mạng với huynh!”

Ta dễ dàng lắm sao?

Kiếm được chút linh thạch dễ dàng sao?

Cổ Liệt bị Ô Mục phá hoại, huynh lại phá hủy đồ của Ô Mục.

Chơi ta à!

Tuyên Vân Tâm nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh kích động như thế thì không khỏi kinh ngạc.

Nàng thậm chí còn có ảo giác rằng Ô Mục mới là đồng đội của Lữ Thiếu Khanh.

Kích động như thể muốn đồng quy vu tận với Kế Ngôn để báo thù cho Ô Mục vậy.

Tuyên Vân Tâm tò mò nhìn hai sư huynh đệ này.

Đây là lần đầu tiên nàng thấy hai sư huynh đệ có quan hệ như vậy đấy.

Nàng quyết định giữ im lặng, không nói gì, xem xét tình hình trước đã.

Có lẽ trong đó nàng có cơ hội chạy thoát.

Đối mặt với Lữ Thiếu Khanh kích động như thế, Kế Ngôn không thèm nhếch mí mắt, nói: “Đệ nhất định phải liều mạng với ta sao?”

Lữ Thiếu Khanh nghiến răng, vết thương hiện tại khiến hắn muốn giận cũng không phát ra được.

“Huynh chờ đấy cho ta. Ta không trị được huynh thì sẽ không thôi!”

“Sẵn sàng phụng bồi!”

Tuyên Vân Tâm ở bên cạnh nhìn, trong lòng mơ hồ suy đoán.

Chắc hẳn quan hệ giữa hai người này không tốt lắm nhỉ?

Nàng lại lên tiếng, với ý thăm dò: “Các ngươi bớt ở đây giả mù sa mưa diễn trò! Có giỏi thì cho ta một cái thống khoái!”

Lữ Thiếu Khanh giục Kế Ngôn: “Nhanh lên nào. Mỹ nữ đã lên tiếng rồi, ra tay đi thôi!”

Kế Ngôn không thèm nhìn Tuyên Vân Tâm, mà nhìn sang chỗ khác, tỏ vẻ việc này không liên quan tới mình. “Đây là việc của ngươi, không liên quan đến ta.”

Kế Ngôn có nguyên tắc của mình. Hắn khinh thường ra tay với người như Tuyên Vân Tâm.

“Tên hỗn đản nhà huynh! Gọi huynh đến có tác dụng gì chứ?!”

Lữ Thiếu Khanh vẫn hùng hổ như hung thần ác sát.

Theo Tuyên Vân Tâm thấy, hai người này không giống như sư huynh đệ mà giống một cặp oan gia cừu nhân hơn.

Tuyên Vân Tâm nhìn thái độ của Lữ Thiếu Khanh đối với Kế Ngôn, thậm chí trong lòng nàng còn cảm thấy nếu không phải Lữ Thiếu Khanh bị thương chắc chắn sẽ ra tay với Kế Ngôn.

Điều này khiến Tuyên Vân Tâm càng cảm thấy Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn chỉ là huynh đệ ngoài mặt.

Quan hệ giữa hai người cũng không tính là tốt.

Đây là cơ hội của nàng sao?

Trong lòng Tuyên Vân Tâm kích động vô cùng.

Không có ai muốn chết, nếu như có thể, đương nhiên nàng hy vọng có thể giữ được cái mạng nhỏ của mình.

Hít sâu một hơi.

Cầu sinh từ chỗ chết đi.

Mặc dù biết hy vọng không lớn, nhưng cũng phải thử một lần.

“Kế Ngôn công tử.” Bỗng nhiên giọng nói của Tuyên Vân Tâm ngọt ngào hơn, mềm mại bất ngờ.

Tuyên Vân Tâm bị mắng là yêu nữ đương nhiên có lý do.

Chỉ thấy hai má Tuyên Vân Tâm ửng hồng lên, mị nhãn như tơ, toàn thân mềm mại vũ mị, tỏa ra một sức hấp dẫn trí mạng.

Nếu là nam nhân bình thường, thấy Tuyên Vân Tâm thế này e rằng sẽ lập tức đầu hàng tại chỗ.

Biểu cảm của Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh, thậm chí ánh mắt cũng giống nhau, vô cùng thanh tỉnh, bình tĩnh nhìn Tuyên Vân Tâm.

Cả hai đều không bị Tuyên Vân Tâm mê hoặc.

Kế Ngôn nhìn Tuyên Vân Tâm mà khiến nàng cảm giác như bị một thanh trường kiếm chỉ thẳng vào người, khiến nội tâm nàng ứa ra hàn khí.

“Ngươi muốn nói gì?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!