STT 278: CHƯƠNG 278: LỮ THIẾU KHANH LÀM THỊT TẤT CẢ BỌN HỌ
Giọng nói của Kế Ngôn vang lên, tựa như thanh trường kiếm đang dần tuốt khỏi vỏ sau lưng hắn.
Tuyên Vân Tâm chỉ cảm thấy da đầu tê rần.
Nàng ta sợ hãi vô cùng, không dám nói năng lung tung.
Nhưng vì tính mạng mình, Tuyên Vân Tâm không cam tâm từ bỏ dễ dàng như vậy.
Nét mặt nàng lại thay đổi, mang theo vẻ dụ hoặc, nhưng lại pha lẫn vài phần đáng yêu.
“Nếu Kế Ngôn công tử không sẵn lòng ra tay với ta, liệu có thể để ta tự mình giải quyết chuyện này không?”
Đương nhiên Kế Ngôn không có ý kiến, vì vậy, hắn cố ý lùi lại một bước, tạo thêm không gian cho hai người.
“Hai người tự giải quyết đi.”
Lữ Thiếu Khanh thật sự bất đắc dĩ. Đúng là nhờ nhầm người rồi.
Tên đáng ghét, chờ đấy mà xem, chờ ta vượt qua huynh nhất định sẽ đánh huynh một trận thật đau.
Lữ Thiếu Khanh thở phì phì, không còn muốn mắng chửi ai nữa.
Tuyên Vân Tâm thấy thái độ của Kế Ngôn, trong lòng không khỏi vui mừng.
Biết đâu chừng nàng ta còn có cơ hội thoát thân.
Nàng ta đầy hy vọng nói với Kế Ngôn: “Kế Ngôn công tử, nếu ta có thể thoát thân khỏi tay hắn, thì công tử sẽ không ra tay với ta, đúng không?”
Là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi tại Tề Châu, lại là đại năng Nguyên Anh kỳ.
Sự kiêu ngạo không cho phép hắn bắt nạt kẻ yếu hơn.
Tuyên Vân Tâm đã nhìn thấy không ít người như vậy trong thế hệ trước.
Họ tự kiềm chế thân phận, khinh thường ra tay với tiểu bối.
Thậm chí, có người thuộc thế hệ trước, cho dù đối mặt với kẻ địch, chỉ cần đối phương có thể thoát khỏi tay mình, họ cũng khinh thường đuổi theo, mặc kệ cho rời đi.
Lúc này Tuyên Vân Tâm cảm thấy chắc hẳn Kế Ngôn cũng là người như thế.
Lúc này sắc mặt Kế Ngôn rất cổ quái.
Hắn không để ý đến Tuyên Vân Tâm.
Mà nhìn sang Lữ Thiếu Khanh với vẻ nghi ngờ: “Đây là giảo hoạt thông minh mà đệ nói đó sao?”
Lữ Thiếu Khanh cũng rất cạn lời với câu nói này của Tuyên Vân Tâm.
Nữ nhân này, ngươi không biết quan hệ của chúng ta à?
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu trả lời đầy thương hại: “Não nàng ta để ở Điểm Tinh Phái rồi, lần này nàng ta quên không mang theo.”
Tuyên Vân Tâm chỉ muốn đập đầu chết ngay tại đây.
Mất mặt. Quá mất mặt.
Thấy Lữ Thiếu Khanh nói chuyện với Kế Ngôn như vậy, nàng ta lập tức hiểu ra mình lại phán đoán sai lầm.
“Trí thông minh hiện tại của nàng ta còn không bằng sư muội.”
Lữ Thiếu Khanh vừa dứt lời, giọng Tiêu Y vang lên.
“Nhị sư huynh, không cho huynh nói xấu sau lưng ta!”
Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn không cần quay đầu lại cũng biết ai tới.
Thiều Thừa mang theo Tiêu Y xuất hiện.
Tiêu Y nhảy xuống khỏi phi kiếm, liền chạy đến trước mặt Tuyên Vân Tâm, cười hì hì nhìn nàng.
Thiều Thừa thì mắng Lữ Thiếu Khanh ầm ĩ.
“Hỗn trướng. Ngươi muốn làm gì?”
Lại dám trêu chọc tu sĩ Nguyên Anh nữa sao? Ngươi là ông cụ chán sống tự đi thắt cổ à?
Lữ Thiếu Khanh rất ấm ức: “Sư phụ, ngài mắng con làm gì?”
Hắn chỉ vào Tuyên Vân Tâm: “Ngài đi mắng nàng ta ấy. Là nàng ta chọc con trước, con chỉ phòng vệ chính đáng thôi.”
“Ta làm như vậy chẳng qua cũng chỉ muốn bóp chết uy hiếp từ trong trứng nước.”
Thiều Thừa không thèm tin lời nói nhảm của Lữ Thiếu Khanh: “Bóp chết cái rắm! Ngươi giết trưởng lão của người ta rồi, Điểm Tinh Phái sẽ bỏ qua sao?”
Hai trưởng lão ngoại môn chết rồi, Điểm Tinh Phái có đến thế nào cũng sẽ không bỏ qua.
Người chết việc nhỏ, mặt mũi là chuyện lớn.
Ra ngoài lăn lộn là phải nói về mặt mũi.
Điểm này Lữ Thiếu Khanh rất rõ. Hắn nói: “Biết chứ, trước đó con còn làm thịt hai thằng cháu của Tân Nguyên Khôi. Thù này kết từ lâu rồi.”
“A, đúng rồi, Đại sư huynh cũng có phần.”
Lúc này Kế Ngôn ngồi xếp bằng trên một thân cây từ chối nhận trách nhiệm: “Ta chỉ giúp đệ giải quyết thần niệm của ông ta, chuyện khác không liên quan tới ta.”
Ánh mắt Tuyên Vân Tâm rất phức tạp: “Quả nhiên bọn Tân Chí và Tân An chết trong tay ngươi.”
Lúc trước nàng ta đã phán đoán bọn Tân Chí và Tân An chết trong tay Lữ Thiếu Khanh, nhưng vẫn chưa được xác nhận.
Sau này Tân Chí đuổi giết Lữ Thiếu Khanh cũng không trở về nữa.
Mệnh giản vỡ tan.
Nàng ta còn tưởng do Hạ Ngữ ra tay.
Lữ Thiếu Khanh có chút bất mãn: “Lúc trước đáng lẽ ngươi nên đi cùng Tân Chí, thế chẳng phải bớt việc cho ta sao?”
Thấy Lữ Thiếu Khanh bất mãn vì chuyện này, Tuyên Vân Tâm chỉ muốn dùng máu tươi của mình phun chết Lữ Thiếu Khanh.
Hỗn đản này, quá ghê tởm.
Đồng thời nàng ta cũng kinh hãi vì thói ngứa mắt tất báo của Lữ Thiếu Khanh.
Thiều Thừa thật sự không nhịn nổi nữa, mặc kệ Lữ Thiếu Khanh đang bị thương, vỗ lên đầu hắn một cái.
Lữ Thiếu Khanh ôm đầu kêu toáng lên: “Sư phụ, con đang bị thương!”
“Ta thấy ngươi vẫn còn trung khí mười phần, bị thương cái rắm ấy!”
Thiều Thừa mắng: “Còn nói là để phòng ngừa kẻ khác trả thù.”
“Hiện giờ đã đánh chết hai vị trưởng lão của Điểm Tinh Phái rồi, đến khi Điểm Tinh Phái trả thù, ta xem ngươi sẽ làm sao!”
Thiều Thừa cũng không ngờ nhị đồ đệ này của mình đã không gây sự thì thôi, một khi gây sự là làm ra chuyện lớn.
Điểm Tinh Phái giống như Lăng Tiêu Phái, đều là môn phái lớn, thực lực hơn người.
Không nghi ngờ gì nữa, hành động lần này của Lữ Thiếu Khanh chính là tự chuốc lấy phiền phức ngập trời.
Lữ Thiếu Khanh la hét: “Sợ cái gì?”
“Làm thịt hết bọn chúng, xong xuôi tất cả, ai biết được là chúng ta làm?”
Tuyên Vân Tâm nhìn Lữ Thiếu Khanh, càng nhận ra sự đáng sợ của hắn.
Thủ đoạn quả nhiên đủ hung ác, để diệt trừ hậu hoạn không tiếc lấy thân mạo hiểm.
Tuyên Vân Tâm thản nhiên nói: “Người trong môn phái đã biết ta gọi Ô sư thúc tới đây để làm gì.”
Đương nhiên đây là lời nói dối.
Đây là cơ hội nàng tranh thủ cho chính mình.