STT 286: CHƯƠNG 286: ĐẠI SƯ HUYNH CỦA TUYÊN VÂN TÂM
Tuyên Vân Tâm trầm mặc.
Trong lòng nàng ta hơi lo lắng.
Gặp phải Lữ Thiếu Khanh, nàng ta coi như đã gặp phải khắc tinh của đời này.
Tuyên Vân Tâm nghe thấy tiếng Lữ Thiếu Khanh đang giáo huấn Tiêu Y bên ngoài, Tiêu Y đáng thương đến mức không dám hé răng.
Trong lòng nàng ta càng thêm phiền muộn, chẳng lẽ đến Lăng Tiêu Phái, nàng cũng sẽ bị tên khốn kiếp đó bắt nạt giống tiểu nha đầu kia sao?
Tuyên Vân Tâm khẽ cắn môi, nói với Thiều Thừa: “Thiều phong chủ, ta có chuyện phải nói với người.”
“Quan hệ của ta và Đại sư huynh của ta không hề tầm thường, nếu ta ở lại Lăng Tiêu Phái sẽ mang đến phiền toái rất lớn cho quý phái.”
Về chuyện của Đại sư huynh Điểm Tinh Phái, Thiều Thừa cũng từng nghe qua: “Người ngươi nhắc đến, được xưng là Tiểu Hầu gia, Cận Hầu sao?”
“Nghe nói hắn đang bế quan đột phá Nguyên Anh kỳ?”
Tuyên Vân Tâm gật đầu, lúc nhắc đến Đại sư huynh Cận Hầu của mình, trong mắt nàng ta không khỏi lóe lên một tia e ngại.
Nàng ta nói: “Nếu Đại sư huynh biết chuyện này, chắc chắn sẽ tìm quý phái gây phiền phức.”
“Đại sư huynh không hề thua kém Kế Ngôn công tử.”
Cận Hầu không hề kém cạnh Kế Ngôn là bao, lại đang bế quan đột phá Nguyên Anh kỳ.
Ở lứa tuổi này, hắn ta cũng là người nổi bật trong số người cùng thế hệ.
Trong mắt Tuyên Vân Tâm, cho dù là Kế Ngôn cũng không hơn Cận Hầu là bao.
Thiều Thừa nghe vậy không khỏi nở một nụ cười nhạt.
Ông ta liếc nhìn ba đồ đệ, ánh mắt tràn đầy kiêu ngạo.
“Chưa hề giao thủ sao biết được ai kém ai?”
Tuyên Vân Tâm khẽ giật mình.
Thiều Thừa nói vậy cho thấy ông có lòng tin tuyệt đối vào Kế Ngôn.
Nàng ta không cách nào phản bác.
Bây giờ nhìn lại, dường như Kế Ngôn quả thực ưu tú hơn Cận Hầu.
Tuy nhiên, ánh mắt nàng ta rơi trên người Lữ Thiếu Khanh: “Đại sư huynh của ta không làm gì được Kế Ngôn công tử, nhưng hắn thì sao?”
Trong ánh mắt Tuyên Vân Tâm mang theo vẻ phức tạp, nhìn Lữ Thiếu Khanh đang cốc đầu Tiêu Y.
Nàng ta bình thản nói: “Ta thừa nhận, thực lực của hắn rất mạnh, lại lĩnh ngộ kiếm ý. Nhưng, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của Đại sư huynh của ta.”
Nàng ta không nghĩ Lữ Thiếu Khanh có thể mạnh hơn Cận Hầu.
Kế Ngôn chèn ép cho thế hệ trẻ Tề Châu không ngẩng đầu lên được.
Cận Hầu cũng vậy.
Cho dù người có thiên phú như nàng cũng không phải đối thủ của Cận Hầu.
Lúc đối mặt với Cận Hầu nàng ta như đối mặt với thiên địch.
Lữ Thiếu Khanh rất mạnh, nhưng sức mạnh này trong mắt nàng ta không bằng Cận Hầu.
Thiều Thừa cười lớn, không hề phản bác lời này, vẫn là câu nói đó.
“Chỉ khi giao thủ thực sự mới biết được ai mạnh ai yếu.”
Nha đầu này, căn bản không biết rốt cuộc là hai tên đồ đệ của ta lợi hại đến mức nào.
Trong lòng Thiều Thừa tràn đầy kiêu ngạo.
Đây là những đồ đệ ông vẫn luôn tự hào, theo ông, hai đồ đệ của ông là hai đồ đệ lợi hại nhất thế gian này.
Tuyên Vân Tâm lại một lần nữa khẽ giật mình, Thiều Thừa cũng có loại lòng tin này đối với Lữ Thiếu Khanh sao?
Từ đâu ra?
Tuyên Vân Tâm không sao hiểu nổi, đồng thời, cách Thiều Thừa trả lời như vậy cũng khiến những lời nàng ta muốn nói tiếp theo bị ngắt quãng.
Nàng ta chỉ đành nói thẳng với Thiều Thừa: “Thiều phong chủ, nếu như ông có thể giúp ta mau chóng trở về Điểm Tinh Phái, ta có thể cam đoan với ông, Điểm Tinh Phái tuyệt đối sẽ không vì chuyện này mà gây phiền phức cho quý phái.”
Đây mới là mục đích thực sự của Tuyên Vân Tâm.
Không thể tìm được cơ hội rời đi từ Lữ Thiếu Khanh, vậy thì đành chuyển mục tiêu sang Thiều Thừa.
Là sư phụ của Lữ Thiếu Khanh, nếu Thiều Thừa bằng lòng giúp đỡ nàng, thời gian nàng sống ở Lăng Tiêu Phái sẽ tốt hơn rất nhiều.
Thậm chí còn có thể nhanh chóng rời đi.
Thiều Thừa hiểu ý định của Tuyên Vân Tâm, đáng tiếc, nha đầu này, dù có đến Thiên Ngự Phong, cũng không phải do ta xử lý.
Ông ta nói với Tuyên Vân Tâm: “Thiếu Khanh nói thả ngươi thì sẽ thả, hắn nói không thả, ta cũng sẽ không can thiệp.”
Ý nói mình không thể nào quyết định.
Tuyên Vân Tâm còn có thể có cách nào nữa?
Đối mặt với một sư phụ cưng chiều đồ đệ đến mức này, nàng ta cũng chẳng còn cách nào khác.
Dù có tài ăn nói đến mấy cũng vô ích.
Tuyên Vân Tâm trầm mặc, ánh mắt khẽ tối đi, khiến nàng trông càng điềm đạm đáng yêu thêm vài phần.
Thiều Thừa thấy thế, liền nhắc nhở nàng: “Đến Thiên Ngự Phong, ngươi chỉ cần không đối nghịch với Thiếu Khanh, hắn cũng sẽ không quá hà khắc với ngươi.”
Chưa hết, ông ta còn cảnh báo một câu: “Đương nhiên, ngươi cũng đừng có ý đồ xấu xa gì. Tuy ta nói không cho phép giết ngươi, nhưng không có nghĩa là ta không dám giết, hoặc sẽ không giết.”
Trong lòng Tuyên Vân Tâm run lên, há hốc miệng, cuối cùng đành trầm mặc.
Cả nhóm người mau chóng trở về đến Thiên Ngự Phong.
Sau khi xuống thuyền, vẻ mặt Tuyên Vân Tâm đầy phức tạp nhìn cảnh vật xung quanh, đây chính là nơi nàng ta sẽ phải ở sao?
Thiên Ngự Phong này cũng không phải là nơi có cảnh quan ưu mỹ, trước đó chỉ có ba nam nhân ở nên càng lười biếng quản lý không gian xung quanh.
Sau khi xuống thuyền, Lữ Thiếu Khanh đắc ý tuyên bố với Tuyên Vân Tâm: “Từ hôm nay trở đi, ngươi chính là nha hoàn của Thiên Ngự Phong, ta phân phó ngươi làm gì thì ngươi phải làm cái đó.”
Nàng ta nhìn Lữ Thiếu Khanh đang vô cùng đắc ý, lộ rõ vẻ giương giương tự đắc.
Tuyên Vân Tâm lạnh lùng trả lời một câu: “Nằm mơ.”
Mặc dù nàng ta là tù nhân nhưng không có nghĩa là nàng sẽ ngoan ngoãn nghe theo Lữ Thiếu Khanh, làm một nha hoàn.
Nàng ta có sự kiêu ngạo của riêng mình, bắt nàng ta làm nha hoàn thà chết còn hơn.
“Ôi chao! Đã đến nước này rồi mà còn ngông cuồng như vậy, sư phụ, làm thịt nàng đi, cho xong chuyện.”