Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 287: Mục 288

STT 287: CHƯƠNG 287: XỬ TRÍ TUYÊN VÂN TÂM NHƯ THẾ NÀO

Thiều Thừa không để ý đến Lữ Thiếu Khanh, ông nói với Tiêu Y: “Tiểu Y, con đưa nàng đi tìm một chỗ ở lại đi.”

Ông đã hạ một đạo cấm chế trong cơ thể Tuyên Vân Tâm, nên không cần lo nàng sẽ ra tay với những người khác.

Đợi Tuyên Vân Tâm rời đi, Thiều Thừa mới hỏi Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi định xử trí nàng ta thế nào?”

Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc: “Sư phụ, lời này của người là sao?”

“Không phải người không cho con giết nàng ta, lại muốn con đưa nàng ta về, con còn tưởng nàng ta là con gái riêng của người nên mới đồng ý chứ.”

“Giờ người lại hỏi con phải làm thế nào? Sao người làm việc chẳng có trách nhiệm gì vậy?”

Thiều Thừa ôm ngực, tên đồ đệ khốn kiếp này đúng là quá biết chọc tức người khác.

“Bớt ở đây ăn nói hồ đồ với ta đi, nói chuyện đàng hoàng cho ta, nếu không ta sẽ đánh ngươi đấy.”

Kế Ngôn lạnh lùng bày tỏ sự ủng hộ: “Giờ đánh nó một trận trước đi, vài ngày nữa là người không đánh được đâu.”

Lữ Thiếu Khanh nhìn Kế Ngôn khoanh tay đứng bên xem kịch, nổi giận: “Khốn kiếp, huynh phe nào vậy?”

“Sư phụ đang bắt nạt ta, huynh không giúp thì thôi, còn bỏ đá xuống giếng.”

Kế Ngôn hỏi ngược lại: “Ta bỏ đá xuống giếng đấy, đệ làm được gì nào?”

“Muốn luận bàn à?”

Lữ Thiếu Khanh cũng học Thiều Thừa đưa tay ôm ngực, chỉ vào Kế Ngôn, nói với Thiều Thừa: “Sư phụ, người nhìn xem, huynh ấy học thói xấu rồi. Tên nhóc bất hảo này, nhất định phải nghiêm trị.”

“Xử lý huynh ấy đi, sư phụ.”

Thiều Thừa mắt lạnh nhìn Lữ Thiếu Khanh, đợi Lữ Thiếu Khanh kêu xong liền quát lớn: “Còn không nói rõ ràng cho ta, giờ ta sẽ xử lý ngươi đấy.”

“Đây là con...”

Bàn tay Thiều Thừa tỏa ra ánh sáng, linh lực lấp lánh, chói mắt, sức uy hiếp cực lớn.

Lữ Thiếu Khanh vội vàng đổi giọng, ngoan ngoãn nói: “Đây không phải vì sư phụ không cho phép con giết nàng ta, con nể mặt sư phụ, đưa nàng ta về bắt nàng ta giặt quần áo, nấu cơm gì đó cho sư phụ người sao?”

“Dù sao tài nấu nướng của sư phụ người cũng quá tệ.”

Nghe thấy câu này, Thiều Thừa không đánh Lữ Thiếu Khanh thì ông cảm thấy không yên lòng.

Thấy Lữ Thiếu Khanh bị đánh, Kế Ngôn đứng cạnh không kìm được lắc đầu.

“Đúng là đồ kiếm chuyện.”

“Sư phụ, gần đây tính tình người càng ngày càng nóng nảy đấy.” Lữ Thiếu Khanh xoa mông, suy đoán: “Có phải người đến thời mãn kinh rồi không?”

“Nhưng không đúng, Đại sư huynh cũng nói người già quéo rồi, thời kỳ mãn kinh phải qua từ lâu rồi mới phải.”

Tên tiểu tử khốn kiếp này đến giờ mà vẫn còn vờ vịt với ta.

Thiều Thừa thở phì phò nói: “Ngươi thử nói nhảm tiếp xem?”

Lữ Thiếu Khanh đổi giọng: “Con đã nói rồi, nếu không cho con giết nàng thì để nàng ta ngoan ngoãn ở đây một thời gian, làm nha hoàn cho con, nếu không sao con trút hết được cơn giận này?”

“Thật chứ?” Thiều Thừa vẫn có chút hoài nghi, nhưng ngẫm lại, hình như cũng không tìm ra vấn đề gì.

Ông không cho phép Lữ Thiếu Khanh giết Tuyên Vân Tâm, trực tiếp thả cũng không được, cũng chỉ có thể coi nàng ta như tù binh dẫn về Thiên Ngự Phong thôi.

“Không còn gì khác sao?”

Thiều Thừa hỏi lại.

Lữ Thiếu Khanh hỏi ngược lại: “Sư phụ, người nói, còn có thể có gì khác?”

“Không phải người thực sự tưởng nàng ta sẽ sinh con đẻ cái cho con đấy chứ?”

“Đã bao nhiêu tuổi rồi? Sao suy nghĩ còn xấu xa vậy?”

Giọng điệu ghét bỏ của Lữ Thiếu Khanh khiến Thiều Thừa tức giận, đúng là Thiều Thừa cũng có hy vọng như vậy.

“Nha đầu này nhìn cũng khá được, ngươi có thể thử một chút.”

“Ngươi cũng nên tìm đạo lữ đi, hy vọng có đạo lữ rồi ngươi có thể sửa được tật xấu.”

Lữ Thiếu Khanh ngẩn người một lát, sư phụ đang thúc cưới à?

Có phải đã già rồi nên muốn bế đồ tôn rồi không?

Sau đó hắn kêu to lên: “Sư phụ, đến giờ người vẫn còn là lão xử nam mà? Người lấy mặt mũi đâu ra mà bảo con tìm đạo lữ vậy?”

“Người lợi hại như vậy, sao người không cưới An sư bá về đi?”

Nhắc đến An Thiên Nhạn, trên mặt Thiều Thừa lộ ra tia thẹn thùng.

Sau đó ông vội vàng dùng phẫn nộ để che giấu: “Khốn kiếp, chuyện của trưởng bối cũng đến lượt ngươi nói sao?”

Lữ Thiếu Khanh cười lạnh hai tiếng: “An sư bá lần này đến, người cũng chẳng có cơ hội gặp mặt nàng sao?”

“Khụ khụ, nàng còn phải dẫn người về Song Nguyệt Cốc, chưa kịp nói chuyện được mấy câu.”

Trong lòng Thiều Thừa có chút tiếc nuối.

Kế Ngôn phê bình không chút nể nang: “Hai ngày trời không về mà nói không được mấy câu à?”

“Lãng phí thời gian vào những chuyện vô bổ.”

Lữ Thiếu Khanh vừa mừng vừa sợ: “Trời ạ, ở cạnh nhau hai ngày sao?”

Sau đó hắn nói với Kế Ngôn: “Xem ra chúng ta sắp có tiểu sư đệ hoặc tiểu sư muội rồi?”

Kế Ngôn đã suy nghĩ giúp sư đệ hoặc sư muội tương lai: “Đến lúc đó đệ chăm sóc đứa bé giúp đi.”

Lữ Thiếu Khanh cảm thấy không vừa ý, mắng to: “Khốn kiếp, huynh là Đại sư huynh, huynh trông đi.”

Lý do Kế Ngôn đưa ra rất đơn giản: “Ta phải tu luyện, đệ thì không.”

“Ai nói ta không cần, đến lúc đó để sư muội ngốc nghếch chăm đi.”

Thiều Thừa nhìn hai đồ đệ cùng bàn bạc chuyện này, trong lòng Thiều Thừa lo lắng: “Hai tên khốn kiếp các ngươi nói bậy! Hai ngày nay ta giúp chưởng môn xử lý công việc, các ngươi tưởng sau đại điển không có việc gì để làm sao?”

“Ta và An sư tỷ cũng chỉ trò chuyện vài câu thôi, không có thời gian rảnh.”

Sau khi Lữ Thiếu Khanh nghe xong liền cảm thấy rất thất vọng, ôi chao, còn tưởng thân cây già sư phụ đã có thể nở hoa rồi.

“Chỉ mấy câu sao?”

“Vậy hai người đã nói gì?”

“Có thể kể con nghe không?”

Lữ Thiếu Khanh vô cùng tò mò, lòng đầy mong chờ nhìn Thiều Thừa.

“Khốn kiếp, ta mặc kệ các ngươi.”

Thiều Thừa không chịu nổi nữa, đành phải chật vật rút lui.

“Sư phụ, chớ đi, kể cho chúng con nghe đi.”

Lữ Thiếu Khanh nhìn theo hướng Thiều Thừa biến mất, hít sâu một hơi, lầm bầm: “Phiền phức chết đi được.”

Kế Ngôn thì lạnh lùng nhìn hắn: “Nói đi, rốt cuộc đệ định làm gì.”

“Đưa nàng ta về đây, đệ gạt được sư phụ nhưng không lừa được ta đâu.”

Ánh mắt Kế Ngôn sắc bén như điện, dường như không gì có thể qua mắt được hắn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!