Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 306: Chương 306: Hôm nay nhất định phải cho ngươi một bài học

STT 306: CHƯƠNG 306: HÔM NAY NHẤT ĐỊNH PHẢI CHO NGƯƠI MỘT B...

Lữ Thiếu Khanh không hề sợ hãi ánh mắt đáng sợ như lão yêu quái của Kha Hồng, lớn tiếng hô vang: "Tất cả tổ sư của Lăng Tiêu phái đều đội trời đạp đất, quang minh lỗi lạc, lòng dạ rộng lớn, luôn quan tâm, che chở hậu bối, tuyệt đối không bao giờ đối xử với hậu bối như vậy."

"Cho nên, ta hoàn toàn có lý do tin tưởng, tổ sư nhất định là đang nói đùa với ta."

Kha Hồng ngạc nhiên, không ngờ trước mặt mình mà tiểu tử này có thể giữ vững bình tĩnh, không sợ hãi chút nào.

Còn nịnh hót nữa chứ.

Quả nhiên là một tiểu tử thú vị.

Trong mắt Kha Hồng lóe lên ý cười, nhưng vẫn nghiêm mặt, giọng nói vẫn lạnh như băng: "Ngươi nói ta đang nói đùa với ngươi?"

"Không dám giết ngươi?"

Nếu không có những lời này, Lữ Thiếu Khanh không dám xác định.

Nhưng vừa nghe Kha Hồng nói vậy, trong lòng hắn đã nắm chắc bảy tám phần rồi.

Muốn giết thì đã một chưởng chụp chết hắn từ lâu rồi, đâu cần phải nói nhiều lời như vậy làm gì.

Trong lòng Lữ Thiếu Khanh dần dần trấn tĩnh lại, sau khi trấn tĩnh lại, hắn cảm thấy áp lực Kha Hồng mang đến cho mình cũng chẳng còn lớn mấy.

Hắn cười hì hì nói với Kha Hồng: "Tổ sư, người muốn giết ta thì chỉ cần động ngón tay là được."

Sau đó, Lữ Thiếu Khanh nhanh chóng tung ra tuyệt kỹ tổ truyền của Thiên Ngự Phong: đánh lạc hướng.

Hắn đảo mắt một vòng, nhanh chóng chuyển đề tài: "Không biết lần này tổ sư gọi ta tới muốn dặn dò gì?"

"Chỉ cần tổ sư mở miệng, dù khó như lên trời, ta cũng nhất định sẽ nghĩ cách hoàn thành."

Kha Hồng sống lâu như vậy, sớm đã là người tinh tường.

Chút mưu kế nhỏ ấy của Lữ Thiếu Khanh đương nhiên không thể gạt được ông cụ.

Ông cụ cười lạnh: "Đừng hòng đánh trống lảng, ta còn chưa tính sổ với ngươi kìa."

Lữ Thiếu Khanh vội vàng khen Kha Hồng, mặt mày tươi rói: "Tổ sư, người đúng là mắt sáng như đuốc, chẳng gì có thể qua mắt được người."

"Bội phục bội phục, tổ sư quả đúng là tấm gương của chúng ta mà."

"Ha ha..."

Kha Hồng càng lúc càng cảm thấy thú vị, đã lâu không gặp được tiểu bối thú vị như vậy rồi.

Ông cụ cười phá lên: "Ngươi cho là ngươi nịnh ta thì ta sẽ không so đo với ngươi nữa hả?"

Lữ Thiếu Khanh thấy hình như Kha Hồng đã hạ quyết tâm muốn dạy cho hắn một bài học rồi.

Lữ Thiếu Khanh ngạc nhiên: "Không đời nào! Tổ sư, ta nói khô cả họng, người vẫn không thay đổi suy nghĩ sao?"

"Sao người còn nhỏ mọn hơn cả chưởng môn vậy?"

Ngu Sưởng nằm không cũng trúng đạn bên cạnh, không nhịn được mắng to: "Đồ khốn, không được nói bậy."

Ta nhỏ mọn hồi nào?

Toàn là tên khốn ngươi nói bậy nói bạ.

Bây giờ, người trên giang hồ đều đã bắt đầu tung tin vịt, nói ta nhỏ nhen rồi.

Cứ đợi đấy, đến lúc đó ta nhất định phải cho ngươi một trận.

Kha Hồng nghe hắn nói mình lòng dạ hẹp hòi, chẳng những không phủ nhận mà còn sảng khoái thừa nhận: "Đúng vậy, ta chính là người lòng dạ hẹp hòi đó."

Sau khi nói xong, khuôn mặt ông cụ trở nên dữ tợn, đầy phẫn nộ, cả bộ râu trắng muốt cũng dựng ngược lên: "Thằng nhóc khốn kiếp, ngươi là người đầu tiên dám gọi ta là lão đầu."

"Cũng là hậu bối đầu tiên dám dùng ngữ khí như vậy nói chuyện với ta."

"Hôm nay ta không cho ngươi một trận, mặt mũi ta biết giấu vào đâu?"

Lữ Thiếu Khanh im lặng, thầm nghĩ: "Tổ sư, đúng là một người lòng dạ hẹp hòi mà."

Được rồi, nhận mệnh vậy.

Trước mặt tổ sư, sư phụ cũng phải ngoan ngoãn nghe lời, không giúp được hắn.

Lữ Thiếu Khanh nhắm mắt lại, nói với Kha Hồng: "Tổ sư, người đánh nhẹ thôi."

Kha Hồng nhìn Lữ Thiếu Khanh không hề có ý định phản kháng, đã chuẩn bị chịu phạt.

Kha Hồng cảm thấy không biết xuống tay thế nào.

Ông cụ còn tưởng rằng Lữ Thiếu Khanh sẽ nghĩ cách mặt dày mày dạn phản kháng, không ngờ lại nhận mệnh nhanh đến thế.

Còn việc phải xử lý Lữ Thiếu Khanh thế nào, ông cụ còn chưa nghĩ ra.

Thật là xấu hổ.

Ông cụ ngẩng đầu lên, hỏi Ngu Sưởng và những người khác: "Các ngươi cảm thấy ta nên dạy bảo hắn như thế nào?"

"Dùng một cái tát đánh chết hắn, hay là dùng một đầu ngón tay nghiền nát hắn?"

Ngu Sưởng và những người khác đưa mắt nhìn nhau, nhất thời không biết trả lời thế nào.

Tổ sư dạy dỗ hậu bối mà cũng phải thỉnh giáo người khác sao?

Kế Ngôn mở miệng đề nghị: "Đánh đòn, sư phụ thường xuyên làm vậy."

Lữ Thiếu Khanh giận dữ, trừng mắt mắng to Kế Ngôn: "Đồ đáng giận, huynh đứng về phe nào? Phản đồ..."

Kha Hồng cười phá lên: "Hay lắm, cũng lâu lắm ta không đánh mông của tiểu bối rồi…"

Lữ Thiếu Khanh nhăn nhó, sờ mông, biểu cảm u uất.

Hắn bị Thiều Thừa đánh mông không ít lần, nhưng Thiều Thừa chỉ đánh bình thường, chẳng đau là bao.

Tổ sư Kha Hồng thì khác, ông cụ chẳng những dùng sức mà còn dùng cả linh lực.

Đánh sưng mông của Lữ Thiếu Khanh lên rồi.

Giống như lần trước Lữ Thiếu Khanh chơi xấu với Kế Ngôn, đánh một quyền lên mặt Kế Ngôn, sưng vù cả ngày mới khỏi.

Mông Lữ Thiếu Khanh sưng vù lên, đi đường cũng bất tiện.

Lữ Thiếu Khanh nhìn chằm chằm Kế Ngôn đầy hung dữ: "Phản đồ."

Khóe miệng Kế Ngôn khẽ cong lên, cực kỳ đắc ý.

"Ngày thường kiêu căng quá thì sẽ có kết cục như vậy."

Bình thường, cũng chỉ có Thiều Thừa có thể hoàn toàn trấn áp được Lữ Thiếu Khanh.

Ngay cả Kế Ngôn hắn, trừ khi sử dụng toàn lực, nếu không cũng chẳng thể làm gì được Lữ Thiếu Khanh.

Lúc Chưởng môn và những người khác muốn dạy dỗ Lữ Thiếu Khanh, sư phụ Thiều Thừa luôn cản lại. Nhiều nhất cũng chỉ có thể mắng chửi Lữ Thiếu Khanh mà thôi, đừng hòng ra tay được.

Bây giờ một vị tổ sư xuất hiện, bối phận cao hơn hẳn sư phụ Thiều Thừa, đừng nói đánh Lữ Thiếu Khanh, cho dù muốn giết Lữ Thiếu Khanh, sư phụ cũng đành bó tay.

Xem như thêm một người có thể trị được Lữ Thiếu Khanh rồi.

Lữ Thiếu Khanh cực kỳ khó chịu, cái mông sưng vù này toàn là vì Kế Ngôn.

Đại sư huynh gì chứ, đúng là chuyên gia phá đám.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!