STT 307: CHƯƠNG 307: MỤC ĐÍCH
"Sao con cứ cảm thấy huynh đang vui sướng khi người khác gặp họa thế."
"Có tin ta xử huynh hay không."
Giờ phút này, Lữ Thiếu Khanh chỉ muốn trút hết sự đau đớn của mình lên Kế Ngôn.
Kế Ngôn liếc nhìn mông Lữ Thiếu Khanh, quả nhiên sưng vù lên.
Khóe mắt hắn cong lên ý cười: "Mông không đau nữa hả?"
Câu nói này khiến Lữ Thiếu Khanh trong lòng chửi thề không ngớt.
"Đồ khốn, huynh và sư muội ngu xuẩn y hệt nhau, toàn là phản đồ!"
Giọng Kha Hồng vang lên: "Sao nào? Lữ tiểu tử, ngươi không phục sao?"
"Phục, đương nhiên là phục rồi!" Lữ Thiếu Khanh vội vàng đáp lời, không dám chọc giận vị tổ sư này.
Kha Hồng quát: "Nếu phục thì quay lại đây, ta có chuyện cần ngươi, chạy xa như thế làm gì?"
Lữ Thiếu Khanh xoa mông, khập khiễng đi qua.
Ngu Sưởng và Tiêu Sấm nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh như vậy, trong lòng thấy nhẹ nhõm vô cùng.
Tên tiểu tử khốn kiếp nhà ngươi cũng có hôm nay à.
Bình thường được Thiều Thừa sư đệ che chở, kiêu ngạo lắm mà.
Bây giờ có một vị tổ tông xuất hiện, có thể trị ngươi rồi chứ gì?
Lữ Thiếu Khanh đến trước mặt Kha Hồng, thận trọng hỏi: "Tổ sư, người muốn dặn dò gì con?"
Lữ Thiếu Khanh đoán cũng biết đây không phải chuyện gì hay ho, nếu không đã chẳng gọi một đệ tử Kết Đan nho nhỏ như hắn tới nơi này.
Cái thói của cái môn phái quái quỷ này!
Sau khi đánh Lữ Thiếu Khanh một trận, Kha Hồng tâm trạng cực kỳ vui vẻ, ông cụ cất lời: "Nghe tiểu tử Thiều Thừa và tiểu tử Kế Ngôn nói tạo nghệ trận pháp của ngươi không tệ, có phải thật không?"
Tiểu tử Thiều Thừa, tiểu tử Kế Ngôn.
Nghe kiểu gì cũng thấy khó chịu.
Nhưng người trước mắt là tổ sư, cấp bậc tổ tông, cho dù là Ngu Sưởng ở trước mặt ông cụ cũng chỉ là tiểu tử.
Lữ Thiếu Khanh đăm chiêu nhìn về phía đại trận đang phát ra ánh sáng trắng nhạt trên bầu trời.
Kha Hồng chú ý tới phản ứng của Lữ Thiếu Khanh, trong lòng đã đánh giá Lữ Thiếu Khanh cao hơn vài phần.
Chỉ một ánh mắt, cũng đã đoán ra ý đồ của ông.
Tiểu tử thông minh.
Trong lòng Kha Hồng thầm khen ngợi hắn một câu.
Sau đó ông cụ nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh lập tức lắc đầu: "Tổ sư, người bị bọn họ lừa gạt rồi, con chẳng biết trận pháp gì sất!"
Thiều Thừa ở bên cạnh tức giận đến trợn trắng mắt.
Kha Hồng cũng sửng sốt, không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại trả lời như vậy.
Tiểu tử khốn kiếp này.
Trong lòng Kha Hồng dở khóc dở cười.
Rốt cục ông cụ cũng hiểu vì sao mỗi lần Ngu Sưởng và Tiêu Sấm nhắc tới Lữ Thiếu Khanh, trong giọng của họ luôn mang theo chút bực bội.
Ông cụ vuốt râu, trừng mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh: "Tiểu tử ngươi, còn muốn lừa ta đúng không?"
"Có muốn ăn đòn nữa không?"
Lời uy hiếp này có tác dụng hơn bất kỳ lời nào khác.
Trước mặt Kha Hồng, ngay cả sư phụ hắn cũng chẳng có tác dụng gì làm chỗ dựa.
Lữ Thiếu Khanh biết thời biết thế cúi đầu: "Được rồi, con chỉ hiểu sơ thôi, chưa đến mức tinh thông."
Kha Hồng cũng không nói nhiều, chỉ vào đại trận trên đỉnh Thiên Sơn phía xa, hỏi Lữ Thiếu Khanh: "Ngươi có phát hiện vấn đề gì chưa?"
Trên bầu trời.
Đám quái vật màu đen vẫn đang không ngừng tấn công, nhưng trước mặt đại trận, những đòn tấn công của chúng thật đáng thương.
Vô số quái vật đụng vào đại trận, giống như đâm trúng một bức tường vô hình.
Bất kể tốc độ của đám quái vật này có nhanh đến mấy, lực lượng mạnh mẽ đến mấy, hay số lượng đông đảo đến đâu, chúng cũng chẳng thể lay chuyển đại trận, đại trận đồ sộ vẫn sừng sững bất động.
Những đòn tấn công tự sát của chúng có vẻ vô cùng buồn cười, thật không biết tự lượng sức mình.
Thế nhưng.
Lữ Thiếu Khanh nhìn một lúc lâu, dường như hắn đã phát hiện ra vấn đề của đại trận.
Có vẻ như căn cơ của đại trận đã bị hỏng.
Dựa theo cách tấn công của đám quái vật này, chừng chưa đến trăm năm, đại trận sẽ bị phá hỏng.
Lữ Thiếu Khanh thăm dò hỏi: "Tổ sư, người muốn con làm gì?"
Hắn không đề cập tới việc mình đã phát hiện ra vấn đề của đại trận.
Kha Hồng nói ra mục đích chân chính khi gọi Lữ Thiếu Khanh tới.
"Sư huynh ngươi khen ngươi không ngớt lời, cực lực tiến cử ngươi với bọn ta, đề cử ngươi tu bổ đại trận này."
Ui giời.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu lại, trừng Kế Ngôn một cái.
Những lúc có lợi sao không thấy huynh tiến cử ta?
Nơi này nguy hiểm đến mức nào chứ, huynh biết rõ nhất, vậy mà còn không biết xấu hổ đẩy ta vào chỗ hiểm.
Vị đại sư huynh như huynh thật là thất bại.
Đại trận này nhìn qua đã biết không hề đơn giản, ít nhất cũng là trận pháp ngũ phẩm, thậm chí lục phẩm trở lên, muốn tu bổ nó không phải chuyện dễ dàng gì.
Lữ Thiếu Khanh cực lực từ chối, lấy cớ thực lực không đủ: "Tổ sư, con chỉ là một đệ tử Kết Đan nho nhỏ, chuyện này con không làm được đâu."
Thiều Thừa không chịu nổi nữa, đã lúc này rồi, còn giả bộ khiêm tốn.
Bình thường sao không thấy ngươi khiêm tốn?
Còn tiếp tục nói lung tung như vậy nữa, coi chừng tổ sư lại đánh ngươi.
Thiều Thừa quát: "Đồ vô liêm sỉ! Đây không chỉ là chuyện riêng của bổn môn, còn liên quan đến thiên hạ thương sinh!"
"Đừng có mà lười biếng, tổ sư bảo ngươi làm gì thì ngươi làm ngay cho ta!"
Lữ Thiếu Khanh còn chưa biết nguyên nhân nơi này hình thành.
Hắn bất mãn lẩm bẩm: "Nếu là chuyện liên quan tới thiên hạ thương sinh, vậy thì không nên để bổn môn chúng ta tự gánh vác một mình!"
"Phải để cho người trong thiên hạ cùng tham gia vào, đừng có để nơi này làm bổn môn chúng ta suy sụp luôn!"
Lữ Thiếu Khanh rất là khó chịu.
Bổn môn nghèo như vậy, hóa ra là bị nơi này liên lụy.
Thiều Thừa thở dài, nói những chuyện đã xảy ra ở đây cho Lữ Thiếu Khanh nghe.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh nghe xong, cũng đành câm nín.
Vị Hợp Đạo tổ sư kia có phải tốt bụng nhưng lại làm hỏng chuyện không?
Vốn định mang một động thiên phúc địa đến cho bổn môn, ai ngờ nơi này lại biến thành động thiên hung địa.
Chẳng những không tạo phúc cho bổn môn, còn liên lụy tới bổn môn.
Nếu không phải bổn môn được xây dựng trên một vị trí tốt, chừng lúc này bổn môn đã xuống dốc rồi.
Sau khi biết vì sao bổn môn mình phải gánh vác trách nhiệm này.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh không bất mãn nữa.
Hắn nói với Kha Hồng: "Tổ sư, con chỉ có thể nói con sẽ cố gắng hết sức, chứ con không dám hứa hẹn gì cả."