Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 342: Mục 343

STT 342: CHƯƠNG 342:

Trong lòng Cảnh Dương thầm cảm thán, vô cùng hâm mộ Cận Hầu lại có được một sư muội xinh đẹp đến vậy.

Cảnh Dương nở nụ cười tự tin nhất, chắp tay hành lễ, nói với Tuyên Vân Tâm: "Tuyên sư muội, ta đã sớm nghe danh sư muội, nay được diện kiến, quả nhiên khiến người ta phải thán phục."

Tuyên Vân Tâm lạnh nhạt đáp: "Chào Cảnh công tử."

Dù người đến từ Trung Châu khiến nàng giật mình, nhưng không có nghĩa là nàng sẽ cảm thấy người trước mắt có gì đặc biệt hơn người. Càng không thể bày ra vẻ lấy lòng, nịnh nọt hai người này.

Về phần Công Tôn Tố, ả thấy Tuyên Vân Tâm xinh đẹp hơn mình rất nhiều, lòng sinh đố kỵ. Ả ta đến từ Công Tôn gia, một trong Ngũ gia Tam phái của Trung Châu, vậy mà ở nơi hẻo lánh như thế này lại có kẻ ưu tú hơn ả, thật đáng ghét.

Đặc biệt, khi ả chú ý đến thái độ của Cảnh Dương bên cạnh, trong lòng càng khó chịu hơn. Dọc theo đường đi, Cảnh Dương cực kì ân cần với ả, dùng mọi cách lấy lòng ả. Chỉ thiếu mỗi việc chưa gọi ả là "tiểu ngọt ngào" thôi, vậy mà giờ lại dùng ánh mắt sáng như sao nhìn chằm chằm nữ nhân khác.

Chuyện này làm Công Tôn Tố vô cùng khó chịu.

Bọn họ đều là đệ tử bình thường của đại gia tộc, nhưng so với những người không thuộc Ngũ gia Tam phái thì họ đã cực kỳ ưu tú rồi. Nếu như có thể kết thành đạo lữ, là một chuyện tốt với cả hai bên.

Vậy mà bây giờ thì hay rồi, Cảnh Dương vừa nhìn thấy một nữ nhân ưu tú xinh đẹp hơn ả, lập tức thay đổi thái độ.

Thật là quá đáng.

Trong lòng Công Tôn Tố khó chịu, tức giận hừ lạnh một tiếng: "Thái độ như vậy sao?"

Tuyên Vân Tâm hỏi ngược lại: "Nếu không thì sao? Phải dùng thái độ gì?"

Công Tôn Tố nghẹn họng, nói không ra lời.

Ả ta đến từ Trung Châu, ngay cả các trưởng lão của Điểm Tinh Phái cũng không dám thất lễ với bọn họ. Luôn đáp ứng mọi yêu cầu của bọn họ, thái độ vô cùng khách khí. Cận Hầu được người ta gọi là Tiểu Hầu gia, thái tử Điểm Tinh Phái, Đại sư huynh cũng phải ngồi ăn cùng bọn họ.

Tuyên Vân Tâm lãnh đạm với bọn họ cũng chẳng có gì đáng trách, không phải ai cũng thích nịnh hót người khác.

Thiện cảm Cảnh Dương dành cho Tuyên Vân Tâm tăng cao, gã cười ha ha nói: "Vân Tâm sư muội rất có cá tính."

Gã thấy thái độ của Tuyên Vân Tâm như vậy, chẳng những không tức giận, ngược lại còn cảm thấy Tuyên Vân Tâm như vậy càng khiến người ta có dục vọng chinh phục hơn.

Cận Hầu đứng cạnh nhíu mày, trong lòng căm tức, thậm chí sinh ra sát ý.

"Nếu không phải còn muốn thứ trong tay các ngươi, ta thèm gì mà phải khách sáo với các ngươi? Bây giờ còn muốn thể hiện trước mặt Vân Tâm, ngươi muốn làm gì? Muốn giành nữ nhân với Cận Hầu ta sao?"

Trong lòng Công Tôn Tố càng khó chịu.

"Tên nam nhân đáng ghét, còn có nữ nhân đáng ghét nữa, đều đáng ghét như nhau."

Ả ta hết sức bất mãn với Tuyên Vân Tâm, dù cách rất xa cũng có thể cảm nhận được oán khí của ả.

Ả ta nói: "Ngươi ở lại chỗ này, chẳng lẽ giống như những gì Thiên Cơ Báo nói, thông đồng với kẻ sỉ nhục của Lăng Tiêu Phái? Thân là đạo lữ tương lai của Cận sư huynh, vậy mà không biết giữ thân, lại đi cấu kết với người khác, không sợ bị người trong thiên hạ cười nhạo hay sao?"

Tiêu Y không thích nghe lời này.

"Chuyện của Nhị sư huynh ta và Vân Tâm tỷ tỷ, đến lượt ngươi nói xiên nói xỏ sao?"

Tiêu Y tức giận đến mức chẳng thèm quan tâm ả ta đến từ đâu, nàng quát lớn: "Đồ tiện nhân chết tiệt, ngươi nói cái gì đó? Ngươi biết cái gì là tình yêu sao? À, cũng đúng, loại người tầm thường như ngươi chắc chưa bao giờ có được tình yêu đâu, sau này ngươi chỉ có thể cô đơn một mình rồi biến thành một bà lão cô độc thôi."

Tiêu Y đột nhiên mắng chửi, còn mắng không ngừng nghỉ.

Mọi người ngẩn ngơ.

Sau khi Công Tôn Tố phản ứng lại, tức giận đến mức mặt đỏ bừng, cả người run lên bần bật.

"Ngươi, ngươi…"

Công Tôn Tố đến từ một trong Ngũ Đại Gia Tộc, tuy không phải dòng chính, nhưng thân phận cũng cao hơn người bình thường rất nhiều. Ngay cả một vài người thừa kế môn phái, đệ tử, Đại sư huynh, gặp ả ta cũng phải tất cung tất kính, khách khí vô cùng. Đừng nói mắng ả ta, cho dù là nói chuyện cũng không dám lớn tiếng.

Mà bây giờ, con nha đầu khốn kiếp này lại dám mắng ả ta. Còn dám trù ả ta sau này không có đạo lữ, biến thành một bà già cô đơn?

Không thể nhịn được.

"Dù cho sau này ta đơn độc, cũng là vì ta không cần đạo lữ, chứ không phải ta không tìm được đạo lữ."

Công Tôn Tố chỉ vào Tiêu Y, ánh mắt oán hận, chỉ ước có thể dùng ánh mắt giết chết Tiêu Y ngay tại chỗ.

Tiêu Y bên này vẫn chưa chịu dừng lại, mắng đến sảng khoái, nàng chống nạnh, lớn tiếng mắng tiếp tục: "Sao hả? Bị ta nói trúng tim đen rồi chứ gì? Ngươi không soi gương sao? Không ai nói cho ngươi là ngươi xấu xí lắm sao? Da của ngươi đen hơn da Vân Tâm tỷ tỷ, bề ngoài của ngươi không bằng một phần ngàn Vân Tâm tỷ tỷ, ngay cả ngực của ngươi…"

Tiêu Y dừng lại một chút, hình như của mình cũng không lớn.

Ài, mặc kệ, tiếp tục mắng.

"Ngay cả ngực của ngươi cũng không bằng Vân Tâm tỷ tỷ, ngươi nói xem, người như ngươi, ai thèm để mắt tới? Kẻ mù cũng không thể nào chọn trúng ngươi, biết vì sao không? Bởi vì người mù có thể ngửi thấy mùi hôi thối trên người ngươi, thà độc thân còn hơn phải có ngươi."

Tiêu Y mắng đến kịch liệt, Công Tôn Tố sắp sửa ngất xỉu đến nơi.

Trong cơn giận dữ, rốt cuộc ả ta không nhịn nổi nữa, ngang nhiên ra tay tấn công Tiêu Y: "Ngươi câm miệng cho ta!"

Năng lượng bàng bạc lao về phía Tiêu Y. Thực lực của ả ta lại là Kết Đan kỳ.

Năng lượng đáng sợ ập đến, Tiêu Y cảm thấy hít thở không thông. Tuy Công Tôn Tố không dốc hết toàn lực, nhưng Tiêu Y ở Trúc Cơ kỳ không thể nào cản được đòn đánh này.

Thế nhưng, một bóng hồng y chợt lóe lên trước mắt, Tuyên Vân Tâm ra tay giúp Tiêu Y chắn đòn tấn công của Công Tôn Tố.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!