STT 343: CHƯƠNG 343: BÀ GIÀ, NHÌN CÁI GÌ?
Công Tôn Tố giận quát: "Nếu ngươi muốn tìm chết, đừng trách ta không khách khí!"
Khí tức Công Tôn Tố tăng vọt, định ra tay luôn với Tuyên Vân Tâm.
Tuyên Vân Tâm bị thương chưa lành, đòn đánh vừa nãy của Công Tôn Tố đã khiến nàng ta sắc mặt tái nhợt, vô cùng khó chịu.
Nhưng nàng ta không chịu tránh ra, kiên định đứng trước mặt Tiêu Y.
Sau khi Cận Hầu thấy vậy, sắc mặt vô cùng khó coi.
Ngươi bị nhốt ở đây, nha đầu phía sau ngươi là kẻ thù mà, sao ngươi lại giúp kẻ thù của mình chứ?
Ngươi muốn làm gì?
Cận Hầu quát: "Sư muội, tránh ra, đây là chuyện của các nàng."
Cận Hầu không định khuyên can Công Tôn Tố. Gã chướng mắt thói ngang ngược của Công Tôn Tố đến từ Trung Châu, nhưng cũng không hề có thiện cảm với Lăng Tiêu Phái.
Con nha đầu Tiêu Y này dám không nể mặt gã, có bị thương cũng đáng đời.
Tuyên Vân Tâm nhìn thoáng qua Cận Hầu, không nói gì, nhưng ánh mắt nàng ta lại nói cho Cận Hầu biết, nàng ta quyết không nhượng bộ.
Ánh mắt Tuyên Vân Tâm khiến Cận Hầu vô cùng tức giận. Nữ nhân mà gã đã coi là vật trong túi, sao dám ngỗ nghịch ý gã?
Mặt Cận Hầu trầm xuống, ánh mắt lạnh như băng.
Tiêu Y kéo tay Tuyên Vân Tâm, sau đó đứng ra, nói với Công Tôn Tố: "Ta còn muốn nói mấy câu."
"Ngươi có di ngôn gì cứ việc nói."
Sát ý trong lòng Công Tôn Tố dâng trào. Mặc dù nơi này là Lăng Tiêu Phái, nhưng dù không giết Tiêu Y, ả cũng phải hủy hoại Tiêu Y.
"Ngươi chỉ ỷ vào cảnh giới cao mà bắt nạt ta thôi." Tiêu Y đối mặt với Công Tôn Tố đang tràn ngập sát ý, không hề sợ hãi chút nào: "Nếu cùng cảnh giới, mười ngươi cũng không phải đối thủ của ta."
"Ngươi có dám hạ thấp cảnh giới đánh với ta một trận không?"
"Có điều…" Cuối cùng, Tiêu Y thậm chí còn dùng phép khích tướng: "Ngươi không dám cũng là chuyện thường tình."
Công Tôn Tố cười lạnh, lập tức nhìn thấu phép khích tướng của Tiêu Y.
"Ngươi cho là dùng phép khích tướng là có tác dụng sao?"
"Được, ta sẽ hạ thấp cảnh giới chiến đấu với ngươi."
Tiêu Y vô cùng hài lòng, nói với những người khác: "Hay lắm, hôm nay ta đánh thắng nàng, các ngươi đều phải cút khỏi đây."
Tuyên Vân Tâm kinh ngạc, không ngờ Tiêu Y lại thông minh như vậy.
Thiên Ngự Phong chỉ có một mình Tiêu Y. Bất kể là Cận Hầu, Cảnh Dương hay Công Tôn Tố, đều có thực lực Kết Đan Kỳ trở lên.
Tiêu Y không có chút phần thắng nào.
Cho nên nàng muốn dùng cách này ép bọn Cận Hầu rời khỏi đây.
Nhưng nàng thông minh, người khác cũng không ngốc.
Cảnh Dương cười phá lên, đã nhìn thấu suy nghĩ của Tiêu Y: "Đây là chuyện của Cận huynh, chúng ta không tiện nhúng tay vào."
"Hơn nữa, cho dù có hạ cảnh giới, cũng vẫn là bắt nạt ngươi thôi."
Công Tôn Tố khó chịu, nhưng lời Cảnh Dương đã nhắc nhở ả.
Đánh thắng thì không có gì đáng nói, nhưng một khi thua, sẽ càng mất mặt hơn.
Cảnh Dương nói với Cận Hầu: "Cận huynh, dẫn Vân Tâm sư muội đi. Nha đầu kia muốn cản thì cứ cho nàng ta một bài học."
"Còn việc ngươi lo lắng nàng ta gọi người, ha ha, hai người chúng ta ở đây, nàng ta truyền tin kiểu gì?"
Giọng Cảnh Dương vô cùng tự tin, cực kỳ khinh thường Tiêu Y.
Sau khi Công Tôn Tố hiểu ý Cảnh Dương, sự khó chịu trong lòng cũng tan thành mây khói.
Ả ta cười lạnh, bàn tay thon dài vung lên về phía Tiêu Y, một dòng linh lực lập tức lao về phía Tiêu Y.
Tuyên Vân Tâm còn muốn ngăn cản, Cận Hầu khẽ quát: "Sư muội."
Cận Hầu vô cùng uy thế, để lại nỗi ám ảnh lớn trong lòng Tuyên Vân Tâm. Gã vừa quát, Tuyên Vân Tâm lập tức run lên, chần chừ.
Chỉ chần chừ trong chốc lát, Tiêu Y đã bị đòn đánh của Công Tôn Tố khiến nàng liên tiếp lùi về phía sau, ngồi bệt xuống đất.
Sắc mặt Tiêu Y trắng bệch, huyết khí trong cơ thể cuồn cuộn, linh lực như dòng nước bị cắt ngang, đứt quãng, vô cùng khó chịu.
Tiêu Y cố nén không hộc máu, không nói một lời, lấy ra một thanh phi kiếm nhỏ, định gọi người tới.
Nhưng lúc này, một dòng linh lực giáng xuống, Tiêu Y phát hiện mình không thể động đậy.
Cảnh Dương khẽ cười, giọng nói mang theo sự khinh thường: "Có ta ở đây, ngươi còn muốn gọi người khác tới à? Coi thường ta quá rồi sao?"
"Cận huynh, đi thôi, mang con nha đầu đó đi luôn. Chờ đến lúc bọn họ phát hiện thì đã muộn rồi."
Cận Hầu gật đầu, nói với Tuyên Vân Tâm: "Sư muội, đi thôi, chẳng lẽ ngươi muốn ta tự mình ra tay sao?"
Mặc dù giọng Cận Hầu rất bình tĩnh, lại khiến Tuyên Vân Tâm giật thót.
Tiêu Y chửi ầm ĩ: "Đám chó chết không có mắt các ngươi, chờ sư huynh ta trở lại, nhất định sẽ cho các ngươi một bài học."
Tiêu Y bị thương, trong lòng ấm ức, bi phẫn, trong mắt ngấn nước.
Sư phụ không ở nhà, Đại sư huynh không ở nhà, Nhị sư huynh cũng không ở nhà.
Bây giờ có người tới tận cửa khi dễ, nàng bất lực, ngay cả muốn gọi người khác cũng không được.
Ta như thế này chắc là thảm lắm rồi?
Nhất định sẽ bị Nhị sư huynh mắng chết, làm mất mặt mọi người quá đi mất.
Công Tôn Tố đến trước mặt Tiêu Y, quan sát nàng, liên tục cười lạnh: "Sợ rồi sao, khóc luôn rồi kìa."
Tiêu Y ngẩng đầu nhìn Công Tôn Tố. Công Tôn Tố từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt cao ngạo nhìn nàng.
Không được, ta không thể khóc trước mặt người như thế.
Tiêu Y cố nén nước mắt, căm tức nhìn Công Tôn Tố: "Bà già, nhìn cái gì?"
"Muốn chết!"
Công Tôn Tố giận dữ, nâng tay tát vào mặt Tiêu Y.
Đột nhiên, một đạo kiếm mang sắc bén màu trắng đột ngột xuất hiện, bắn thẳng tới Công Tôn Tố.
Kiếm mang bất ngờ mang theo kiếm ý sắc bén.
Ai nấy đều thất kinh.
Công Tôn Tố càng không kịp trở tay. Chờ ả ta kịp phản ứng thì kiếm mang đã tới sát mặt.
Ả ta chỉ có thể nghiêng đầu sang một bên, kiếm mang lướt sượt qua mặt.