STT 355: CHƯƠNG 355: BUỒN NÔN! THÔ TỤC!
Tuyên Vân Tâm biết Lữ Thiếu Khanh cố tình muốn chọc tức đám Cận Hầu vẫn chưa đi xa.
Tiêu Y cũng vui vẻ vô cùng.
Tuyên Vân Tâm nhìn Lữ Thiếu Khanh và Tiêu Y, thấy hai người gần như có cùng sắc mặt, cùng một nụ cười.
Nàng rất nghi ngờ Tiêu Y là muội muội đã thất lạc nhiều năm của Lữ Thiếu Khanh.
Chủ yếu là tên hỗn đản này đã làm hư hỏng Tiêu Y muội muội.
Tuyên Vân Tâm nghiến răng phẫn hận nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh nhận ra ánh mắt của nàng, bèn cười cợt nhả hỏi: “Sao thế?”
“Ngươi muốn nếm thử một miếng phân chim thay cho Đại sư huynh của ngươi hả?”
Buồn nôn! Thô tục!
Tuyên Vân Tâm né ra mấy bước, vội vàng tránh xa Lữ Thiếu Khanh.
Bên này, Tiêu Y đã kìm nén một bụng câu hỏi: “Nhị sư huynh, sư phụ và Đại sư huynh đâu rồi?”
“Bọn họ trở về chưa ạ?”
Thiều Thừa và Kế Ngôn đã theo hắn trở về, còn tổ sư Kha Hồng vẫn ở lại đó thêm một thời gian nữa, xác nhận kỹ càng không còn vấn đề gì mới quay về.
Lữ Thiếu Khanh không hề giấu diếm: “Về rồi, đi dưỡng thương rồi.”
Cả Thiều Thừa và Kế Ngôn đều bị thương, e rằng phải mất vài tháng mới có thể hồi phục hoàn toàn.
Tiêu Y cuống cả lên: “Họ, họ không sao chứ?”
Sư phụ bị thương thì chẳng lạ gì, nhưng ngay cả Đại sư huynh cũng bị thương, nhất định trận chiến phải rất kịch liệt.
Nếu Thiều Thừa biết suy nghĩ này của Tiêu Y, chắc chắn sẽ rơi lệ.
Chẳng lẽ sư phụ là ta đây không bằng đồ đệ sao?
“Ngớ ngẩn! Nếu bọn họ chết rồi, ta còn ở đây quản muội sống hay chết à?”
Tiêu Y bị chửi không những không nổi giận mà còn rất vui vẻ.
Nhị sư huynh còn có thể tí tởn như thế chứng tỏ sư phụ và Đại sư huynh không có vấn đề gì nghiêm trọng.
“Nhị sư huynh, mọi người đã làm gì vậy?”
“Sư phụ, Đại sư huynh đều bị thương, thế thúc thúc ta đâu? Chưởng môn đâu?”
Tiêu Y lại hỏi.
Nếu Tiêu Sấm ở đây, nhất định sẽ rơi lệ đầy mặt.
Cuối cùng cũng quan tâm đến mình.
Tuyên Vân Tâm cũng dỏng tai lên nghe.
Rất tò mò rốt cuộc bọn họ đã đi đâu?
Ngay cả cao thủ Nguyên Anh như Thiều Thừa, Kế Ngôn cũng bị thương, chẳng phải đó là nơi long đàm hổ huyệt sao?
Chuyện về Động Thiên Hung không thể nói ra, tránh làm các đệ tử sợ hãi, gây hoang mang.
Lữ Thiếu Khanh không muốn giải thích chuyện này, bèn gõ đầu Tiêu Y: “Hỏi nhiều thế làm gì?”
“Thực lực của muội như thế thì giúp được gì mà vội vàng thế?”
“Mà nói, đã lâu rồi, thực lực hiện tại của muội là gì?”
Đánh trống lảng là tuyệt chiêu của Thiên Ngự Phong.
Vừa nhắc đến chuyện này, Tiêu Y lập tức đau đầu.
Thời gian này nàng không hề lười biếng mà nghiêm túc tu luyện.
Chỉ là, dù nghiêm túc cũng chẳng có kết quả, nàng vẫn chưa đột phá, chỉ có cảm giác sắp đột phá mà thôi.
Mà dù có đột phá thì nàng cũng chỉ là Trúc Cơ tầng hai, còn cách mục tiêu mà Đại sư huynh đặt cho một tầng.
Nhớ lại Đại sư huynh đã bình tĩnh nói sẽ có trừng phạt, lòng Tiêu Y không nhịn được mà đập loạn xạ.
Tiêu Y tội nghiệp nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Nhị sư huynh, làm sao bây giờ? Ta còn chưa đột phá.”
Lữ Thiếu Khanh ghét bỏ phẩy đi bàn tay nhỏ đang níu lấy mình. “Sao mà yếu như gà thế?”
“Mới ba bốn tháng, mà này, Điểm Tinh Phái đã phái bao nhiêu người đến rồi?”
“Hôm nay là nhóm đầu tiên.” Tiêu Y vội vàng trả lời: “Trước đó chẳng có ai đến cả, ta muốn tìm người để luyện tập cũng không có.”
Lữ Thiếu Khanh nhìn Tuyên Vân Tâm bên cạnh, kinh ngạc nói: “Không thể nào. Điểm Tinh Phái thật sự không cần ngươi nữa sao? Chẳng phải ta đã giúp Điểm Tinh Phái một ân huệ lớn, để họ có thể vứt bỏ cái gánh nặng cũ kỹ là ngươi sao?”
Tỉnh táo. Tỉnh táo. Không được chấp nhặt tên hỗn đản này.
Tuyên Vân Tâm nghiến răng ép mình phải tỉnh táo lại.
Đánh không lại được, mắng không thắng được, vẫn nên nhịn một chút thì hơn.
Lữ Thiếu Khanh sờ cằm, trầm ngâm.
Trước đó, hắn đã tính toán lợi dụng Tuyên Vân Tâm, để nàng làm mồi nhử ở đây, dẫn dụ người của Điểm Tinh Phái tới.
Thứ nhất là để giáo huấn bọn Điểm Tinh Phái, kiếm chút linh thạch; thứ hai là để kiếm người cho Tiêu Y luyện tập.
Chiến đấu sẽ khiến người ta tiến bộ, thiên phú của Tiêu Y cũng khá, trải qua một trận chiến, dù không đạt được mục tiêu như Kế Ngôn đặt ra thì cũng không kém bao nhiêu.
Nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đám hỗn đản Điểm Tinh Phái kia lại có thể nhịn được mấy tháng trời, hôm nay mới có mấy tên này tới.
Không đạt được hiệu quả như Lữ Thiếu Khanh đã dự tính.
Tiêu Y vội vàng cuống quýt nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Nhị sư huynh, ta không lười biếng đâu, đến lúc đó huynh nói đỡ cho ta một chút được không?”
Tiêu Y biết mục đích Lữ Thiếu Khanh để người Điểm Tinh Phái đến đây, nhưng lại chỉ có mỗi mấy người.
Lữ Thiếu Khanh nghe vậy thì buông thõng tay xuống: “Ta nói đỡ hộ muội thế nào bây giờ? Chính muội ngốc, không đột phá được. Đến lúc đó muội tự giải thích với Đại sư huynh đi.”
“Ta lười quản muội!”
“À, đúng rồi, linh thạch đâu?”
Lữ Thiếu Khanh vươn tay.
“Linh thạch gì?”
Tiêu Y chưa kịp phản ứng.
“Tiền đặt cọc khiêu chiến. Muội đừng có nói với ta là muội thu rồi nhé?”
Tiêu Y hiểu ra, nàng hừ một tiếng, cũng đưa tay ra đòi: “Số tiền vừa rồi muội cũng muốn chia.”
Từ tiếng cười như heo gọi đồng bạn lúc nãy của Lữ Thiếu Khanh, Tiêu Y biết Nhị sư huynh của mình đã chiếm được món lời to.
“Trả cho muội? Không trả được không?”
Tiêu Y lắc đầu, tranh thủ nói ra điều kiện: “Trừ phi Nhị sư huynh cầu tình với Đại sư huynh giúp muội.”
Lữ Thiếu Khanh không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào Tiêu Y.
Tiêu Y bị nhìn chằm chằm mà phát sợ.
“Nhị, Nhị sư huynh, huynh, huynh giúp muội một chút đi mà. Huynh chỉ cần đồng ý, muội sẽ đưa ba ngàn viên linh thạch này cho huynh.”
“Ta quan tâm gì muội chết hay sống.” Lữ Thiếu Khanh quay người đi.
“Nhị sư huynh.” Tiêu Y vội vàng gọi với: “Huynh, huynh muốn đi đâu?”
“Đi ăn cơm. Mấy tháng rồi chưa được ăn gì đâu, miệng nhạt thếch đến đỏ cả lên rồi.”
Nghe thấy có ăn, Tiểu Hồng, dù thân tàn chí kiên, vẫn đập một cánh tập tễnh vừa bay vừa nhảy về phía Lữ Thiếu Khanh.