Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 356: Mục 357

STT 356: CHƯƠNG 356: THANH KIẾM NÀY HƠI TỆ

“Ồ, ngươi cũng theo tới đây sao? Da mặt dày thật đấy.”

Lữ Thiếu Khanh thoải mái ngồi chồm hỗm trên ghế, gõ gõ lên bàn, nói với Tuyên Vân Tâm đang mặt lạnh như tiền: “Ngươi ở Thiên Ngự Phong lâu thế rồi, giao tiền ăn ở ra đây.”

“Linh thạch thì ta không có. Muốn mạng thì có một cái, ngươi cứ lấy đi.”

Tuyên Vân Tâm lạnh lùng đáp, không muốn nhìn Lữ Thiếu Khanh thêm dù chỉ một cái. Nàng sợ mình nhịn không nổi sẽ ra tay.

“Ngươi tưởng ta không dám sao?” Lữ Thiếu Khanh hung tợn quát lớn: “Sư phụ không ở đây, ta chơi chết ngươi chỉ mất vài phút.”

“Tới đi.”

Tuyên Vân Tâm không hề sợ hãi. Về chuyện này, nàng không hề sợ hãi, càng không hề lo lắng. Lữ Thiếu Khanh muốn giết nàng thì đã giết từ lâu rồi, sẽ không chờ đến bây giờ.

Tiêu Y ở bên cạnh vội vàng lựa lời dỗ dành: “Nhị sư huynh, đừng nên tức giận, để ta đi gọi Vân Tâm tỷ tỷ.”

Ở chung mấy ngày, tình cảm giữa Tiêu Y và Tuyên Vân Tâm đã tiến thêm một bước. Quan hệ của hai người trở nên rất tốt. Đương nhiên, phần lớn là vì Tiêu Y đối đãi với Tuyên Vân Tâm như nhị sư tẩu.

Bình thường Lữ Thiếu Khanh cứ luôn hô đánh hô giết với Tuyên Vân Tâm. Bình thường nương của nàng cũng đối xử với cha nàng như thế. Cha nàng cũng đối với nương nàng như thế, đánh là đau, mắng là yêu. Phu thê có cãi cọ ầm ĩ một chút, đánh nhau một chút cũng rất bình thường.

Lữ Thiếu Khanh đã không còn ý định chơi chết Tuyên Vân Tâm nữa rồi. Thứ nhất, sư phụ không cho phép. Thứ hai, chơi chết rồi cũng chẳng để làm gì. Mâu thuẫn với Điểm Tinh Phái đã rõ rành rành ra đấy, có chơi chết nhiều người hơn nữa cũng sẽ không che giấu được. Hắn nói vậy chẳng qua cũng chỉ muốn chọc tức Tuyên Vân Tâm một chút theo thói quen thôi.

Không chơi chết ngươi, chọc tức ngươi một chút cũng được chứ.

Lữ Thiếu Khanh nhân tiện dạy dỗ sư muội của mình: “Cẩn thận có vài người tranh thủ lừa ăn lừa uống đấy, đừng để bị lừa.”

“Tốt nhất là để nàng ta giao ra linh thạch làm tiền ăn ở.”

Tuyên Vân Tâm vẫn câu nói đó: “Linh thạch không có, mệnh có một cái, ngươi lấy đi đi.”

Thấy Lữ Thiếu Khanh lại nổi giận, Tiêu Y vội can: “Nhị sư huynh, đừng nóng giận, Vân Tâm tỷ tỷ không có linh thạch, bảo tỷ ấy lấy thịt mà trả đi.”

Lời này vừa dứt, Tuyên Vân Tâm liền nhìn chằm chằm Tiêu Y. Cho dù trước đó nàng có thể cố ý phô bày vẻ quyến rũ trước mặt bất kỳ ai, bị người ta gọi là yêu nữ, nói nàng phóng đãng. Nhưng lúc này, không ngờ nàng lại đỏ mặt.

Thấy Tuyên Vân Tâm đỏ mặt, Tiêu Y cười hì hì nói: “Vân Tâm tỷ tỷ, tỷ cảm thấy thế nào?”

“Cái gì thế nào?”

Bỗng nhiên Tiêu Y cảm thấy có sát khí. Nàng quay đầu nhìn lại, ngón tay của Nhị sư huynh đã chĩa tới.

“Rốt cuộc cái óc heo của muội đang nghĩ cái gì đấy?”

“Cả ngày chỉ biết nghĩ đến mấy chuyện xấu xa này, có tin ta phế bỏ muội không?”

“Ngày nào cũng nghĩ đến những thứ này, đầu óc muội toàn chuyện bậy bạ hả?”

“Để ta bổ ra xem thử xem.”

Tiểu Hồng đập cánh vừa bay vừa né tránh xa Tiêu Y một chút. Đúng là vậy, không biết Đại Ma Vương này không thể chọc vào sao? Bị xử lý bao nhiêu lần thế rồi mà đến giờ vẫn không nhớ.

Cho tới khi thức ăn được dọn lên, Lữ Thiếu Khanh mới bỏ qua cho Tiêu Y. Tiêu Y chải lại mái tóc rối, vội vàng chạy sang một bên tránh xa Lữ Thiếu Khanh.

Tiểu Hồng chỉ vào Tiêu Y kêu hai tiếng tỏ ý chê cười hành vi tự tìm đường chết của nàng. Tiêu Y bèn lột một viên linh đậu nhét vào mỏ Tiểu Hồng. Nhớ lại biểu hiện hôm nay của nó, nàng bèn hỏi thắc mắc bấy lâu: “Nhị sư huynh, Tiểu Hồng cũng biết kiếm ý sao?”

Có thể nói, biểu hiện hôm nay của Tiểu Hồng đã dọa cho Tiêu Y giật mình. Một con chim cũng biết kiếm ý. Điều này khiến không biết bao nhiêu người kinh ngạc.

Lữ Thiếu Khanh chậm rãi trả lời: “Chút ngạc nhiên nhỏ thôi.”

Tiểu Hồng đi theo bên cạnh hắn, bình thường hắn vẫn tu luyện trong phòng, khi ra ngoài thì không. Có đôi khi rảnh rỗi không có việc gì làm, hắn lại đi huấn luyện Tiểu Hồng một chút. Mất gần mười năm mới có được con chim ngốc ăn hàng hôm nay.

Tiêu Y nhịn không được mà khen Tiểu Hồng: “Tiểu Hồng thật lợi hại.”

Tiểu Hồng cao ngạo ngẩng cái đầu nhỏ lên. Lữ Thiếu Khanh thấy thế liền mắng: “Con chim ngốc, có gì đáng tự hào?”

“Bị người ta đánh đến mức này, rụng trụi mất một nửa lông, thành con chim trọc.”

Nghĩ lại lông vũ của mình rụng không ít, Tiểu Hồng lại rũ đầu xuống, lòng đau như cắt. Đây đều là lông mới thay của nó, hôm nay bị đánh rụng nhiều như thế.

Tiêu Y thấy vậy thương cảm vô cùng, vội vàng lột linh đậu an ủi nó. Có ăn, Tiểu Hồng lập tức quên chuyện thương tâm, đắc ý chén sạch.

Nói tới kiếm ý, Tiêu Y lại nghĩ tới thanh kiếm Lữ Thiếu Khanh đang dùng kia. Thanh kiếm kia uy phong lẫm liệt, bá khí vô cùng, hơn nữa còn toát lên vẻ thần bí, quả thực khiến Tiêu Y tò mò.

“Nhị sư huynh, thanh kiếm huynh vừa dùng là ở đâu ra vậy?”

Tiêu Y lại thầm nghĩ, không phải Nhị sư huynh lại đi cướp của ai chứ?

“Bội kiếm bản mệnh, chưa từng nhìn thấy sao?”

Tiêu Y lắc đầu, hơi nhăn mũi tỏ vẻ không tin: “Lừa người. Bội kiếm bản mệnh không phải như thế.”

“Đâu phải muội chưa từng nhìn thấy bội kiếm bản mệnh của huynh.”

Mặc dù hơi có lỗi, nhưng Tiêu Y cảm thấy thanh kiếm Lữ Thiếu Khanh dùng hôm nay tốt hơn bội kiếm bản mệnh của Lữ Thiếu Khanh rất nhiều.

Lữ Thiếu Khanh không hề giấu diếm: “Khi đột phá ta tiện tay cải tạo một chút, thăng cấp xong biến thành thế này.”

Lúc ấy, để không lãng phí và dẫn dụ luồng ý thức tà ác kia ra ngoài. Lữ Thiếu Khanh đã thuận tiện rèn đúc thăng cấp bội kiếm bản mệnh của mình. Rèn đúc xong, kiếm tấn thăng tứ phẩm, hình dạng cũng đã thay đổi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!