STT 408: CHƯƠNG 408: NHỊ SƯ HUYNH NHƯ KẺ PHẾ NHÂN VẬY
“Lần này tới đây chủ yếu là rèn luyện sư muội ngốc nghếch một chút.”
“Đã sắp sáu tháng rồi mà còn thiếu một tầng, trở về không phải sẽ bị Đại sư huynh thu thập sao?”
Lữ Thiếu Khanh vừa nói vừa đổi tư thế cho thoải mái hơn: “Chao, không có kẻ gây rối bên cạnh thật thanh tịnh, ngủ một giấc trước đã.”
Nhưng vừa ngủ không bao lâu, Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên mở to mắt.
“Móa, Hạ Ngữ cũng tới à?”
Phương Hiểu và Hạ Ngữ đang tới gần, Lữ Thiếu Khanh lập tức cảm nhận được.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh phát hiện ra hướng bọn họ đang đến là nơi này liền không nói hai lời, biến mất ngay tại chỗ.
Hắn rời khỏi nơi này, xuất hiện ở đường phố bên ngoài.
Đồng thời hắn ẩn tàng khí tức bản thân, những người xung quanh không nhìn thấy hắn, tự động tránh đường khi đi ngang qua.
Lữ Thiếu Khanh sờ cằm, nhìn Phương Hiểu đang gõ cửa ở phía xa, còn cả Hạ Ngữ lạnh nhạt đứng bên cạnh.
Lữ Thiếu Khanh đau đầu: “Không phải nói Hạ Ngữ không rảnh tới đây sao? Sớm biết nàng sẽ đến ta đã cân nhắc thật kỹ rồi.”
Lữ Thiếu Khanh không muốn tiếp xúc quá nhiều với Hạ Ngữ.
Di chứng quá lớn, đến bây giờ vẫn còn chưa ổn kia kìa.
“Nhưng mà...” Tay phải Lữ Thiếu Khanh đỡ trán, nhìn Hạ Ngữ như đóa ngọc lan trắng lẳng lặng đứng đó, vô cùng động lòng người, cảm thấy rất phiền muộn: “Sau này dù sao cũng phải đụng trúng nàng.”
“Đúng là phiền phức chết mất.”
Bỗng nhiên, Hạ Ngữ hình như có cảm giác, ánh mắt nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh đứng.
Quá nhạy cảm!
Lữ Thiếu Khanh một lần nữa chửi thề, lặng lẽ biến mất.
Hạ Ngữ như có điều suy nghĩ nhìn khe hở trên đường phố lấp kín dòng người, nàng nói với Phương Hiểu: “Hiểu tỷ tỷ, không cần gõ cửa, nếu đoán không nhầm có lẽ Lữ sư đệ bọn họ đã ra ngoài rồi.”
Phương Hiểu thầm nghĩ cũng phải, theo lẽ thường, Tiêu Y hẳn đã chạy ra ngay rồi.
“Kỳ lạ, bọn họ đi đâu được chứ?” Phương Hiểu hơi không nghĩ ra, Lai thành lớn như vậy, nhất thời không biết tìm người ở đâu.
Hạ Ngữ không vội, cười nói: “Chúng ta cứ đi trước, đợi Lữ sư đệ bọn họ trở về rồi tính.”
Dù sao cũng đang ở Lai thành này, không cần lo lắng không gặp được.
Lữ Thiếu Khanh bên này sau khi rời đi, thần thức khẽ quét, nhanh chóng tìm thấy bóng dáng Tiêu Y.
Hắn thoắt cái đã xuất hiện bên cạnh Tiêu Y, không hề kinh động nàng mà âm thầm quan sát xem Tiêu Y định làm gì.
Muốn đi tìm người của Quy Nguyên Các, rất đơn giản, tìm nhị ca Phương Lâm của Phương Hiểu là được.
Lữ Thiếu Khanh đi theo Tiêu Y, trong đầu hồi tưởng lại những thông tin liên quan đến Phương Lâm mà Phương Hiểu từng nhắc đến.
Phương Lâm, bốn mươi hai tuổi, Kết Đan sơ kỳ cảnh giới tầng ba, là người con duy nhất trong số các con của Phương Thái Hà đạt đến Kết Đan kỳ.
Mẫu thân là đệ tử nội môn của Quy Nguyên Các nên mặc dù Phương Lâm không thể bái nhập Quy Nguyên Các, nhưng vẫn nhận được sự chiếu cố đặc biệt từ Quy Nguyên Các.
Ông ngoại của Phương Lâm (sư công) là trưởng lão nội môn Nguyên Anh kỳ tầng một của Quy Nguyên Các.
Vì vậy, ngay cả Phương Thái Hà cũng phải có vài phần khách khí với người con trai này của mình.
Không còn cách nào khác, thế lực hậu thuẫn Phương Lâm quá lớn.
Dựa theo lời Phương Hiểu nói, lần này Phương Lâm là người có khả năng cao nhất kế nhiệm Phương Thái Hà, trở thành tân gia chủ của Phương gia.
Về điểm này, Lữ Thiếu Khanh không đồng ý lắm.
“Hy vọng hắn biết điều, lớn ngần ấy rồi mà còn không hiểu chuyện như trẻ con thì cũng chẳng hay ho gì.”
Tiêu Y mang theo Tiểu Hồng trên đỉnh đầu lao ra phố, không biết nàng nghe ngóng được từ đâu mà rất nhanh đã tìm thấy nơi ở của Phương Lâm.
Phương Lâm là Kết Đan kỳ duy nhất trong rất nhiều con cái của Phương Thái Hà nên được hưởng không ít đặc quyền.
Hắn không ở nội trạch Phương gia mà có một nơi ở riêng trong thành.
Lữ Thiếu Khanh cũng đi theo cùng, nhìn tòa nhà khổng lồ, kiến trúc to lớn, hùng vĩ, từ trong ra ngoài đều toát lên phong cách của Quy Nguyên Các.
Xung quanh là một vòng đất trống rộng lớn, không có bất kỳ phòng ốc nào khác, giống như một vương quốc độc lập.
Chung quanh còn dựng biển cảnh báo.
“Người không được phép, người tự tiện đột nhập, giết!”
Sát khí đằng đằng, vô cùng bá đạo.
Hắn cẩn thận cảm nhận một lượt, xung quanh có bố trí đủ loại trận pháp, tràn ngập sát cơ dày đặc.
Lữ Thiếu Khanh nhíu mày, quả nhiên có quan hệ rất khắng khít với Quy Nguyên Các.
Hơn nữa nhìn bộ dạng này hình như còn phòng bị nghiêm ngặt hơn cả chủ trạch Phương gia.
Tiêu Y tới đây, nhìn bảng cảnh báo do dự không thôi.
Nàng tới đây rồi mới phát hiện, thông tin không dễ tìm hiểu như vậy.
Nơi ở của Phương Lâm và khu vực phía ngoài cách nhau khá xa, ở giữa là một vùng đất trống.
Nàng muốn trà trộn vào khó như lên trời.
“Ôi chao, làm sao bây giờ nhỉ?”
Tiêu Y lộ vẻ buồn rầu, nàng ngồi xổm ven đường, nhìn cổng lớn nơi ở của Phương Lâm.
Cánh cổng này không dễ vào, mà vào rồi cũng không dễ tìm hiểu.
Tiêu Y hếch cằm, nhíu mày suy nghĩ, bỗng nhiên, nàng nảy ra một cách.
Nàng tóm Tiểu Hồng từ trên đầu xuống, lay lay Tiểu Hồng: “Tiểu Hồng, ngươi vào tìm hiểu thử nhé?”
Tiểu Hồng mở to mắt, kêu một tiếng với Tiêu Y rồi tiếp tục nhắm mắt ngủ.
Mấy chuyện này đừng làm phiền ta.
Tiêu Y tức giận, lúc này nàng càng lay mạnh hơn, thở phì phò dạy dỗ: “Ngươi không thể lười biếng như Nhị sư huynh được!”
“Ngươi phải chăm chỉ lên, đừng cứ ăn no rồi ngủ! Ngươi thấy Nhị sư huynh giống như kẻ phế nhân vậy thì có gì hay ho chứ?”
Hừ, một cơn gió nhẹ thổi qua, Tiêu Y cảm thấy cơ thể hơi rùng mình.
Tiểu Hồng dường như bị thuyết phục, nó mở to mắt, đứng trên bàn tay Tiêu Y, ngắm nghía nàng một lúc.