Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 409: Mục 410

STT 409: CHƯƠNG 409: NHỊ SƯ HUYNH THẢ PHÁO HOA

Tiêu Y bị đôi mắt chim nhìn đến mức trong lòng lo lắng.

“Tiểu Hồng, ngươi, ngươi muốn làm gì?”

Tiểu Hồng há mồm kêu chít chít tra, rồi dùng cánh chỉ vào nơi xa, lại kêu lên một tiếng nữa.

Mắt Tiêu Y sáng lên: “Ngươi nói là, ngươi có thể mang ta đi vào à?”

“Cũng được, ta lặng lẽ đi vào xem thử trong đó có ai không, sau đó ta sẽ lén quay về.”

Nói xong lời cuối cùng, Tiêu Y đắc ý, kiêu ngạo nói: “Đúng là kế hoạch hoàn mỹ, Phương thúc thúc nói không sai, ta quả nhiên là một thiên tài.”

Nói là làm, tiểu Hồng bay lên phía trước, Tiêu Y lén lút theo sau, bắt đầu thực hiện kế hoạch đột nhập.

Tiêu Y theo tiểu Hồng tiến vào từ phía bên cạnh, thuận lợi chui vào.

Tiêu Y rất hài lòng, vạn sự khởi đầu nan, bước đầu tiên khó khăn nhất đã vượt qua, tiếp theo thì dễ rồi.

Bỗng nhiên, Tiêu Y cảm thấy có điều gì đó, nàng ta đột nhiên ngẩng đầu, trên trời xuất hiện một hỏa cầu khổng lồ.

Trên bầu trời vang lên một tiếng động nặng nề, hỏa cầu khổng lồ xuất hiện, tỏa ra ánh lửa chói mắt.

Nó như một vầng thái dương không thể treo trên bầu trời, nặng nề lao xuống mặt đất.

Ánh lửa chói mắt, nhiệt độ nóng bỏng cùng tiếng xé gió kinh khủng.

Tiêu Y trợn mắt há hốc mồm, thiên thạch giữa ban ngày sao?

Không đúng!

Tiêu Y lắc đầu, hỏa cầu này nàng ta nhìn quen lắm, hình như là...

Vẫn Thạch Đại Triệu Hoán Thuật.

Trên thế giới này chỉ có hai người biết dùng Tiên Hỏa Cầu Thuật này.

Nàng ta và Nhị sư huynh.

Nàng ta không sử dụng, vậy thì chỉ có Nhị sư huynh.

Tiêu Y chấn kinh, há hốc mồm nhìn hỏa cầu khổng lồ đang nhanh chóng rơi xuống từ trên trời.

Nhị sư huynh muốn làm gì?

Định ra tay “làm thịt” các ca ca tỷ tỷ của Hiểu tỷ tỷ sao?

Hỏa cầu khổng lồ rơi xuống hấp dẫn sự chú ý của vô số người.

Sâu trong hậu viện của Phương Lâm, một tiếng quát lớn vang lên: “Đạo chích phương nào đang giương oai?”

Vô số đạo khí tức cường đại xuất hiện. Họ như những thích khách ẩn mình trong bóng tối, từ chỗ khuất nhảy vọt lên nóc nhà.

Họ như lâm đại địch, nhìn chằm chằm hỏa cầu khổng lồ đang rơi xuống từ trên trời.

Từng đạo linh lực cường đại vọt lên trời, hỏa cầu khổng lồ nổ tung giữa không trung, thanh thế to lớn, khói đặc cuồn cuộn, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ khu nhà.

Tiêu Y không kìm được sợ hãi thán phục: “Nhị sư huynh quả nhiên lợi hại.”

“Ta biết thực lực của mình không mạnh như vậy, nên ta thường thử dùng thanh thế của hỏa cầu để mê hoặc, lợi dụng lúc hỏa cầu nổ tạo ra khói mù dày đặc, che giấu hành tung đánh lừa kẻ địch.”

“Nhị sư huynh vừa nhìn đã hiểu ý, hơn nữa còn lợi hại hơn cả ta, đúng là quá đỉnh.”

Bên này Tiêu Y đang cảm thán, bỗng nhiên nàng ta kịp phản ứng lại: “Hỏng bét, người nơi này đã bị kinh động, ta phải mau chóng rời đi.”

“Tiểu Hồng, chúng ta đi!”

Nhưng Tiêu Y phản ứng vẫn quá muộn. Từng đạo linh thức quét tới, như rađa quét ngang, không bỏ sót bất kỳ ngóc ngách nào.

Dù Tiêu Y có che giấu tốt đến đâu nàng ta vẫn bị phát hiện.

“Ở chỗ này!”

“Phát hiện rồi, bọn chuột nhắt, xem ngươi trốn đi đâu!”

Từng đạo linh thức cường đại khóa chặt Tiêu Y lại, từng bóng người từ trong khói mù xuất hiện.

Họ nhanh chóng bao vây quanh Tiêu Y.

Tiêu Y nhìn những người xung quanh, khí tức mạnh hơn nàng ta rất nhiều, mà khóc không ra nước mắt.

Ta chết oan, ta vừa mới tiến vào còn chưa kịp làm gì cả tại sao lại bị bao vây vậy?

“Chậm đã!”

Tiêu Y vội vàng hô to: “Bảo người có tiếng nói nhất trong các ngươi bước ra gặp ta.”

Ánh mắt đám người lạnh như băng nhìn chằm chằm nàng ta, Tiêu Y như ngồi trên đống lửa, khí tức những người này mạnh hơn nàng ta nhiều lắm, muốn chạy trốn cũng trốn không thoát.

Nhị sư huynh muốn làm gì?

Trong lòng Tiêu Y thấp thỏm, ta còn chưa làm gì đâu.

Hay là Nhị sư huynh chê ta phiền, muốn mượn đao giết người, giết chết sư muội đáng yêu này vậy?

“Nàng ta là Tiêu Y, ta từng gặp nàng ta, đệ tử thân truyền Lăng Tiêu Phái, sư muội của Kế Ngôn.”

Lời này vừa nói ra, ánh mắt mọi người nhìn Tiêu Y lập tức thay đổi.

Hai tầng thân phận đệ tử Lăng Tiêu Phái và sư muội Kế Ngôn khiến sắc mặt họ không thể không trở nên nghiêm túc.

Thậm chí ánh mắt một vài người bắt đầu nhìn quanh quất. Tiêu Y không đáng sợ, chỉ là một con gà nhép.

Nhưng Kế Ngôn thì đáng sợ, sợ nhất là hắn đột nhiên xuất hiện, một kiếm đưa họ đi đầu thai.

Tiêu Y chú ý đến ánh mắt của những người xung quanh, ưỡn ngực, lớn tiếng la hét: “Không sai, ta chính là Tiêu Y! Kế Ngôn chính là Đại sư huynh của ta, sao nào?”

“Các ngươi định ỷ đông hiếp ít à? Có tin Đại sư huynh ta tìm đến tính sổ các ngươi không?”

Lúc này khí thế không thể thua.

Sắc mặt mọi người càng thêm nghiêm túc, không ít người trong lòng thầm cảm thấy may mắn, ban nãy còn chưa lập tức ra tay giết chết Tiêu Y.

“Hừ, Kế Ngôn thì sao chứ? Nơi này là Phương gia, còn chưa tới phiên người Lăng Tiêu Phái các ngươi tới đây giương oai.”

Một nam nhân chậm rãi đi tới, dáng dấp hắn ta giống Phương Thái Hà vài phần, trên mặt dù mang theo nụ cười mỉm nhưng ánh mắt lại không hề có ý cười, khiến người ta cảm nhận được một loại cảm giác âm tàn.

“Ngươi là ai?”

Trong lòng Tiêu Y mơ hồ đoán được thân phận của hắn ta.

Người này khinh miệt nhìn Tiêu Y một chút, nói ra thân phận của hắn ta: “Phương Lâm, Nhị ca của Phương Hiểu.”

Sau đó hắn ta lắc đầu, trong giọng nói mang theo sự khinh thường nồng đậm: “Ta thật sự không hiểu được vì sao tiểu muội lại tìm ngươi đến giúp đỡ?”

“Ngươi cho rằng nơi này của ta là Lăng Tiêu Phái của ngươi, có thể để ngươi tự do ra vào sao? Ngươi vừa tiến đến sẽ lập tức bị phát hiện thôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!