STT 410: CHƯƠNG 410: NHỊ SƯ HUYNH THẢ PHÁO HOA (TT)
Tiêu Y không tin, hỏi lại: “Thật sao? Ta đã ẩn mình trong đó nửa ngày trời mà không thấy ngươi có động tĩnh gì.”
Nếu không phải Nhị sư huynh ta thả pháo hoa trên trời thì ngươi biết cái quái gì?
Phương Lâm cười lạnh một tiếng: “Ngươi muốn làm gì ở đây? Thị uy à?”
Tiêu Y thành khẩn nói: “Ta nói, hỏa cầu lớn kia không phải ta thả, ngươi có tin không?”
Chẳng những Phương Lâm cười lạnh, ngay cả những người vây quanh khác cũng cười khẩy không ngớt.
“Con nhóc thối, ngươi nghĩ chúng ta là lũ ngốc sao?”
“Không phải ngươi giở trò quỷ, chẳng nhẽ là quỷ giở trò quỷ sao?”
Tiêu Y bất đắc dĩ, nói thật nhưng không ai tin.
Phương Lâm cũng lười nói nhiều với Tiêu Y, con nhóc này có lai lịch không tầm thường, không thể giết, nhưng không có nghĩa là không thể nhốt nàng ta lại.
Phương Lâm quay người, phất phất tay, hạ lệnh với người bên cạnh: “Bắt nàng ta lại, đến lúc đó bảo tiểu muội đến chuộc người.”
“Chậm đã!”
Tiêu Y vội vàng hô to một tiếng: “Các ngươi đông người như vậy mà bắt nạt một mình ta thì tính là anh hùng hảo hán gì?”
“Có dám đánh với ta một trận không?”
“Với ngươi?” Phương Lâm quay đầu lại, một lần nữa đánh giá Tiêu Y một lượt, mặt lộ vẻ khinh thường: “Chút thực lực ấy của ngươi, thêm mười ngươi nữa thì cũng không phải là đối thủ của ta.”
Phương Lâm là Kế Đan kỳ, Tiêu Y là Trúc Cơ kỳ, một đầu ngón tay của Phương Lâm cũng có thể nghiền chết Tiêu Y.
Tiêu Y phần nào đoán ra vì sao Nhị sư huynh lại thả pháo hoa, nàng ta chỉ có thể ngoan ngoãn làm theo ý của Nhị sư huynh, nói: “Ai muốn đánh nhau với ngươi? Bảo kẻ Trúc Cơ kỳ tầng ba trở xuống đánh với ta.”
“Ta thắng, thả ta rời đi, ta thua, tùy ngươi xử trí.”
“Ngươi chắc chắn?”
Phương Lâm như nghe được câu nói đùa cực kỳ buồn cười: “Chút thực lực ấy của ngươi thì có thể làm được gì?”
“Không dám sao?” Tiêu Y cắn răng, liều mạng, chỉ vào Phương Lâm nói: “Ngươi có dám ép thấp cảnh giới xuống đánh với ta một trận không?”
“Cùng cảnh giới, ta xử lý ngươi còn đơn giản hơn bóc vỏ đậu.”
Bên cạnh có người nhắc nhở: “Phương công tử, cẩn thận một chút, nha đầu này thật sự không đơn giản.”
Phương Lâm khoát khoát tay, nói: “Yên tâm đi, ta không định bắt nạt nàng ta.”
Tiêu Y lập tức khinh bỉ, cố ý khích tướng Phương Lâm: “Vậy mà nói là nam nhân, hóa ra còn không bằng thái giám, chả trách Quy Nguyên Các không cần ngươi.”
Phương Hiểu từng nói, Phương Lâm vẫn luôn hi vọng có thể bái nhập Quy Nguyên Các, trở thành đệ tử Quy Nguyên Các.
Đáng tiếc thiên phú của hắn ta kém cỏi nên bị Quy Nguyên Các cự tuyệt từ ngoài cửa.
Phương Lâm lập tức giận tím mặt, như bị đâm trúng chỗ đau, tức giận hét lên: “Được, hôm nay ta sẽ xử lý con nhóc thối ngươi.”
Phương Lâm lộ ra vẻ mặt dữ tợn, hung tợn nhìn chằm chằm Tiêu Y.
Hắn ta như một con sài lang, đôi mắt lộ ra vẻ âm tàn.
Mối quan hệ của Phương Lâm và Quy Nguyên Các không hề đơn giản, vốn tưởng dựa vào mẫu thân có thể bái nhập Quy Nguyên Các, trở thành đệ tử Quy Nguyên Các.
Thế nhưng hắn ta lại bị Quy Nguyên Các cự tuyệt, e là sư công của hắn ta cũng chỉ là một trưởng lão bất tài của Quy Nguyên Các.
Lời Tiêu Y vừa nói không nghi ngờ gì nữa là đã đâm trúng chỗ đau của hắn ta.
Bên cạnh có người khuyên nói: “Phương công tử, cẩn thận một chút, nha đầu này rất giảo hoạt, ngay cả Đỗ Tĩnh sư huynh cũng từng chịu thua thiệt trong tay nàng ta.”
Nghe xong lời này, Tiêu Y liền nhận ra đây là người của Quy Nguyên Các.
Phương Lâm không để ý đến điều này, chỉ để tâm đến câu nói của Tiêu Y ban nãy, hắn ta chưa xử lý được Tiêu Y một trận thì cơn tức trong lòng khó mà nuốt trôi được.
Phương Lâm lạnh lùng nói: “Yên tâm, ta sẽ không để cho nàng ta có cơ hội.”
Hắn ta trong lòng đã quyết sẽ xử lý Tiêu Y một trận, không đánh chết cũng phải đánh gần chết.
“Tới đi, con nhóc thối, đến nhận lấy cái chết!”
Phương Lâm đè thấp cảnh giới và thực lực, để Tiêu Y xuất thủ trước.
Tiêu Y cũng không khách khí với hắn ta, không nói hai lời triệu hoán Vẫn Thạch Đại Triệu Hoán Thuật.
Phương Lâm nhìn hỏa cầu lớn trên trời khinh thường, chiêu này ban nãy đã từng gặp rồi.
Thanh thế to lớn, uy lực thì bình thường.
Chút uy lực này không đáng để Phương Lâm đặt vào trong mắt.
Có đệ tử Quy Nguyên Các bên cạnh nhắc nhở: “Phương công tử, cẩn thận nàng ta đánh lén.”
Tiêu Y tức giận, vừa chiến đấu vừa mắng to: “Quy Nguyên Các các ngươi đều không biết xấu hổ như vậy à?”
“Đông người như vậy mà bắt nạt một nữ hài tử như ta, không thấy ngại sao?”
“Ta thấy Quy Nguyên Các các ngươi nên đổi tên đi, gọi là Quy Nguyệt Các, trở thành một phần của Song Nguyệt Cốc là được rồi, chẳng có lấy một nam nhân.”
Lời này lập tức chọc cho đám đệ tử Quy Nguyên Các xung quanh giận đến mức nghiến răng ken két.
Bọn hắn lần lượt hô to: “Phương công tử, trừng trị nàng ta.”
“Giết nàng ta, dám vũ nhục Quy Nguyên Các ta, đáng chết.”
Nếu không phải Phương Lâm muốn đánh với Tiêu Y, các đệ tử Quy Nguyên Các sẽ xông lên làm thịt Tiêu Y.
Dám nói Quy Nguyên Các bọn hắn như vậy.
Tiêu Y là kẻ đầu tiên.
Trong lòng Phương Lâm càng thêm khinh thường Tiêu Y, trên mặt cũng mang theo sự phẫn nộ: “Dám vũ nhục Quy Nguyên Các, chết!”
Hỏa cầu lớn ầm ầm lao tới, Phương Lâm vung một pháp khí lên trời.
Một con Thủy Long gầm thét xuất hiện, đánh tan hỏa cầu nhưng vẫn có khói mù dày đặc tràn ngập bao phủ nơi này.
Trong khói mù, một vòng kiếm quang xuất hiện, xé toang màn khói mù dày đặc, mang theo một cỗ kiếm ý mãnh liệt đánh úp về phía Phương Lâm.
Phương Lâm cười, khắp khuôn mặt đầy ý khinh thường: “Ngươi cho rằng ta sẽ không đề phòng ngươi đánh lén sao?”
“Dù là ngươi có kiếm ý thì đã sao chứ?”
Lại một kiện pháp khí xuất hiện, một tấm thuẫn pháp khí chắn ngang đường tấn công của Tiêu Y.
Tiêu Y tiến vào trạng thái chiến đấu đã trở nên vô cùng nghiêm túc, ánh mắt kiên định hiện rõ, cả người đằng đằng sát khí, như thác nước cuồn cuộn đổ xuống, không gì cản nổi, tuyệt đối không quay đầu lại.
“Rầm!”
Một tiếng vang thật lớn, pháp khí của Phương Lâm chia năm xẻ bảy, pháp khí tam phẩm cũng không ngăn cản nổi công kích của Tiêu Y.
Phương Lâm lập tức kinh hãi, đợi tới lúc hắn ta kịp phản ứng thì trường kiếm của Tiêu Y đã chém tới trước mặt hắn ta.
Hàn quang của trường kiếm tam phẩm lấp lóe như trăng bạc trên bầu trời, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo, băng giá.
Nó lạnh đến mức khiến Phương Lâm tê cả da đầu, cùng cảnh giới, hắn ta không thể cản nổi tấn công của Tiêu Y.