Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 414: Mục 415

STT 414: CHƯƠNG 414: AI DÁM NÓI KHÔNG PHẢI?

“Đáng chết!”

Lữ Thiếu Khanh giận dữ tột độ, rút trường kiếm ra, gầm lên với Thôi Luân: “Ta không tin ngươi mạnh hơn ta!”

“Ngươi chịu chết đi!”

“Ha ha.”

Thôi Luân cười ha hả, lão ta tự cho rằng đã nhìn thấu tất cả.

Trong lòng bình tĩnh vô cùng, rốt cuộc vẫn chỉ là thanh niên, cho dù là Nguyên Anh kỳ thì đã sao?

Căn cơ bất ổn, linh lực mong manh.

Thôi Luân yên tâm.

Cũng đúng lúc này, Phương Thái Hà cũng kéo thân hình mập mạp của mình đến.

Nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn như vừa bị cơn lốc quét qua bên dưới, lại nhìn Lữ Thiếu Khanh và Thôi Luân, ông ta không khỏi liên tục cười khổ.

Một bên là đệ tử thân truyền Lăng Tiêu Phái, một bên là trưởng lão Quy Nguyên Các.

Hai người đều do con mình mời tới giúp đỡ.

Khó xử đây.

Phương gia quả thực không thể chần chừ thêm nữa, cứ tiếp tục thế này, e rằng Lai thành cũng sẽ bị bọn hắn phá nát hết.

Phương Thái Hà vội vàng quát lớn bảo hai người dừng lại: “Hai vị, dừng tay, nơi này là Lai thành, mong hai vị giơ cao đánh khẽ, buông tha Lai thành, buông tha Phương gia đi.”

Đồng thời ông ta đứng chắn giữa hai người để lộ khí tức cường đại của bản thân, thái độ kiên quyết.

Tuyệt đối không cho phép hai người động thủ thêm lần nữa.

Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Thôi Luân tố cáo với Phương Thái Hà: “Phương gia chủ, cẩu vật Quy Nguyên Các cậy già lên mặt ức hiếp hai chúng ta.”

Lữ Thiếu Khanh mặt mũi ấm ức, như vừa chịu sự ức hiếp tột cùng.

Phương Lâm bên dưới càng thêm ấm ức, hắn ta chỉ muốn hộc máu, rốt cuộc là ai ức hiếp ai?

“Ngươi phá nát nhà ta, ngươi còn mặt mũi nào mà tố cáo?”

Thôi Luân lạnh lùng nói: “Ai động thủ trước, mọi người rất rõ ràng.”

“Đúng vậy, chính là ngươi động thủ trước.” Lữ Thiếu Khanh lập tức lớn tiếng gào lên.

Thôi Luân bỗng nhiên cảm thấy trong lòng khó chịu.

Quá ghê tởm.

Cuối cùng lão ta cũng cảm nhận được vì sao sau khi Thương Chính Sơ, Tang Thiệu bọn họ đi tham gia đại điển Lăng Tiêu Phái trở về tâm trạng đều không tốt.

Xem ra không chỉ vì thiên phú kinh khủng của Kế Ngôn mà còn vì tên khốn kiếp trước mắt.

Vô sỉ, cực kỳ vô lại.

Sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên lão ta gặp một tên khốn kiếp như vậy.

Tra Lương Tuấn thấy sư phụ mình ôm ngực liền nghĩa bất dung từ đứng phắt dậy.

Hắn ta gấp quạt giấy lại, cầm quạt giấy chỉ thẳng vào Lữ Thiếu Khanh ở đằng xa, lớn tiếng mắng mỏ đầy giận dữ: “Nhiều người như vậy đều ở đây quan sát, ngươi nghĩ ngươi nói sao thì là như vậy sao?”

“Đúng vậy.” Lữ Thiếu Khanh ngẩng đầu, cực kỳ ngông cuồng, nói: “Ta nói sao là như vậy, ngươi cứ hỏi thử xem có ai dám nói không phải không?”

Bên cạnh Phương Lâm lập tức có một người lớn tiếng nói: “Ta có thể làm chứng rằng chính là ngươi động thủ trước.”

Lữ Thiếu Khanh cúi đầu nhìn xuống, sát khí lóe lên, Mặc Quân kiếm rời khỏi tay tựa tia chớp xẹt qua, để lại một tàn ảnh trong mắt mọi người.

Đợi đến khi đám người kịp phản ứng, Mặc Quân kiếm đã trở về trong tay Lữ Thiếu Khanh.

Phương Lâm ở bên cạnh còn chưa kịp phản ứng chuyện gì vừa xảy ra.

Hắn ta cảm thấy trên mặt có gì đó ẩm ướt, đưa tay lên lau thử thì thấy màu đỏ tươi, mùi tanh nồng của máu, rõ ràng là vết máu.

Hắn ta nghiêng đầu qua.

“Phụt!”

Một dòng máu tươi như suối phun đang phun vào mặt hắn ta.

Tu sĩ vừa mới lên tiếng cũng là người Phương Lâm mời tới giúp đỡ, gã chỉ là Trúc Cơ kỳ, không đỡ nổi một chiêu của Lữ Thiếu Khanh.

Trên cổ đầu tiên xuất hiện một vệt máu mờ nhạt, vệt máu càng lúc càng rộng sau đó một dòng chất lỏng đỏ tươi phun ra, phun thẳng vào Phương Lâm.

Đầu chậm rãi từ trên cổ rơi xuống đất, lăn hai vòng.

Một đôi mắt trợn trừng, khắp khuôn mặt là vẻ ngơ ngác.

Đến chết gã cũng không biết mình đã chết như thế nào.

Máu tươi phun ra từ trên cổ gã nóng hổi, một ít phun vào miệng Phương Lâm khiến Phương Lâm nhớ tới món canh nóng mình từng uống.

Dạ dày Phương Lâm lập tức cuộn trào, đường đường là một tu sĩ Kết Đan kỳ, trước mắt mọi người, hắn ta liền nôn ọe ra.

“Ọe.”

Lữ Thiếu Khanh vẫn đứng chắp tay, vẫn phiêu dật xuất trần đứng trên không, hắn nhìn thoáng qua người đứng cạnh Phương Lâm khiến người này câm như hến, thậm chí còn không dám hít thở mạnh.

Thậm chí, ngay cả Phương Lâm cũng nhận ra ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh, liền ngừng nôn mửa, đứng lên.

Ánh mắt hắn ta nhìn Lữ Thiếu Khanh mang theo sự kính sợ sâu đậm.

Lữ Thiếu Khanh chậm rãi mở miệng: “Ta hỏi lại lần nữa, còn có ai dám nói không phải không?”

Yên lặng, không một ai dám lên tiếng.

Ai nấy trong lòng đều rụt rè, chỉ nói một câu liền bị Lữ Thiếu Khanh một kiếm đoạt mạng.

Giờ ai còn dám nói lung tung?

Ngay cả thở cũng không dám lớn tiếng, chỉ sợ mình là mục tiêu kế tiếp của Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh không thấy ai lên tiếng, liền rất hài lòng, ánh mắt rơi vào người Tra Lương Tuấn: “Tiểu bạch kiểm, ngươi còn có gì muốn nói nữa không?”

Trong lòng Tra Lương Tuấn lạnh lẽo, bị Lữ Thiếu Khanh nhìn chằm chằm khiến hắn ta cảm thấy như bị một con hung thú rình rập, có thể bị nuốt chửng bất cứ lúc nào.

Tra Lương Tuấn muốn nói gì đó, nhưng bị cái nhìn chằm chằm này của Lữ Thiếu Khanh khiến đầu óc hắn ta trống rỗng, bản năng cơ thể trỗi dậy nỗi sợ hãi, không thể nói nên lời.

“Hừ!”

Tiếng hừ lạnh khiến Tra Lương Tuấn tỉnh táo lại, là sư phụ Thôi Luân giúp hắn ta hóa giải áp lực mà Lữ Thiếu Khanh gây ra.

Thôi Luân lạnh lùng nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh không hề yếu thế, nhìn thẳng vào lão ta, ánh mắt hai người như những lưỡi kiếm sắc bén va chạm giữa không trung, bắn ra tia lửa điện.

Tuy nhiên ánh mắt hai người nhanh chóng bị cắt ngang, Phương Thái Hà một lần nữa xuất hiện giữa hai người.

“Hai vị, có thể nể mặt ta được không? Việc này dừng lại ở đây nhé?”

Phương Thái Hà đã đau đầu lại càng thêm phiền muộn, thân phận hai bên đều không tầm thường, thực lực cũng rất mạnh.

Thôi Luân một lần nữa nhìn Lữ Thiếu Khanh thêm một cái thật sâu, thu hồi sát ý trong lòng, ánh mắt lóe lên tia tàn độc, mỉm cười với Phương Thái Hà: “Nếu là ý của Phương gia chủ thì tất nhiên ta sẽ tuân theo.”

“Chỉ sợ hắn không nể mặt ông thôi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!