STT 415: CHƯƠNG 415: AI DÁM NÓI KHÔNG PHẢI? (TT)
Ánh mắt Phương Thái Hà rơi lên người Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh lại trở về dáng vẻ vô lại, nói: “Nể chứ, sao lại không nể?”
“Lời Phương gia chủ đã nói, ta nào dám không nghe? Đây là địa bàn của Phương gia, ta đâu có bá đạo như Quy Nguyên Các đâu.”
Trong lòng Phương Thái Hà thầm rủa, ngươi còn biết ta là gia chủ sao?
Người sáng suốt đều biết rõ, chính ngươi là kẻ gây sự trước.
Nếu thực lực ta mạnh hơn một chút, ta đã không tha cho ngươi rồi.
Với cục diện hiện tại, Phương Thái Hà không muốn can thiệp sâu, chỉ cần mọi chuyện dừng lại ở đây, ông ta cũng lười truy cứu.
Hơn nữa.
Ánh mắt Phương Thái Hà rơi lên người Thôi Luân và đám đệ tử Quy Nguyên Các.
Lần này, Quy Nguyên Các là thế lực có số lượng người đến đông đảo nhất.
Còn có cả Nguyên Anh kỳ áp trận, Kết Đan kỳ, Trúc Cơ kỳ cũng có hơn mười người, rốt cuộc là muốn làm gì đây?
Định dùng vũ lực đoạt quyền sao?
Bị giáo huấn một phen cũng tốt.
Tâm tư của Phương Thái Hà không qua mắt được những người có mặt ở đây.
Tưởng chừng như ông ta không thiên vị ai nhưng thực chất lại đang ngầm thiên vị Lữ Thiếu Khanh.
Thôi Luân vô cùng khó chịu: “Hừ, chúng ta đi!”
Lữ Thiếu Khanh chỉ thẳng vào Thôi Luân mắng lớn: “Râu dê, ngươi cứ chờ đấy cho ta, vừa nãy là do ta sơ suất mắc sai lầm, đợi đến lúc đó, ta sẽ cho ngươi biết tay.”
Nhớ tới chuyện vừa xảy ra, tâm trạng Thôi Luân khá hơn đôi chút.
Trên gương mặt gầy gò cũng nở một nụ cười lạnh lẽo, lão ta quay đầu lại nhìn Lữ Thiếu Khanh một cái: “Ta chờ.”
Sau khi nói xong liền bước một bước, biến mất ngay tại chỗ.
Còn Tra Lương Tuấn vẫn còn cầm quạt xếp, chỉ thẳng vào Lữ Thiếu Khanh: “Chuyện hôm nay, ta nhất định sẽ ghi nhớ kỹ càng.”
Hắn ta là đệ tử thân truyền Quy Nguyên Các, chưa từng bị người khác đối xử như vậy, chỉ một ánh mắt nhìn chằm chằm đã khiến hắn ta đầu óc trống rỗng, không nói nên lời.
Đây là sự sỉ nhục.
Lữ Thiếu Khanh không hề tức giận, nói với Tra Lương Tuấn: “Ngươi quên mất một chuyện rồi.”
Tra Lương Tuấn sửng sốt, chuyện gì?
Tiếp đó, hắn ta nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh trên không trung biến mất không dấu vết, hắn ta chợt thấy hoa mắt, Lữ Thiếu Khanh đã cười tủm tỉm xuất hiện ngay trước mặt hắn ta.
“Sư phụ ngươi đã đi rồi, mà còn dám phách lối trước mặt ta sao?”
Trên mặt Lữ Thiếu Khanh vẫn mang theo nụ cười, giọng nói lại vô cùng lạnh lẽo khiến toàn thân Tra Lương Tuấn lại một lần nữa run rẩy vì lạnh.
Lúc này Tra Lương Tuấn mới kịp định thần.
Hắn ta muốn nhanh chóng lùi lại nhưng lại bị một bàn tay của Lữ Thiếu Khanh giáng thẳng vào mặt.
Bộp một tiếng, vang lên giòn giã, khiến tất cả mọi người đều kinh hãi.
Tra Lương Tuấn bị tát văng, quạt xếp trong tay hắn ta cũng rơi thẳng vào tay Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh lẩm bẩm nói: “Đã khó chịu với tên tiểu bạch kiểm này từ lâu rồi.”
Sau đó hắn dùng sức bẻ gãy một cái khiến chiếc quạt xếp ít nhất là nhị phẩm này gãy thành hai khúc, rồi tiện tay ném sang một bên.
Tra Lương Tuấn ôm lấy một bên mặt sưng vù, thấy hình tượng bấy lâu nay của mình bị hủy hoại hoàn toàn thì tức giận đến mức gầm lên: “Ngươi đáng chết!”
Linh lực trong cơ thể bùng nổ, hắn ta muốn ra tay.
Lữ Thiếu Khanh đe dọa nói: “Ngươi dám ra tay thử xem? Ta đập chết ngươi.”
Thôi Luân lại bất ngờ xuất hiện, hung hăng nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh một cái, sau đó mang theo Tra Lương Tuấn biến mất khỏi nơi này.
“Râu dê, coi như ngươi chạy nhanh đấy, bằng không ta đã đánh chết ngươi rồi.”
Lữ Thiếu Khanh vỗ tay phủi phủi, hù dọa Phương Lâm, nói: “Đừng hòng làm gia chủ, ngươi mà dám làm gia chủ, ta sẽ là người đầu tiên làm thịt ngươi đấy.”
Thôi Luân mang theo Tra Lương Tuấn xuất hiện trên một ngọn núi, từ trên cao nhìn xuống, có thể nhìn rõ từng kiến trúc lớn nhỏ trong Lai Thành, thu trọn Lai Thành vào tầm mắt.
Đương nhiên, cũng bao gồm cả nơi ở của Phương Lâm đã bị phá hủy vì trận chiến.
Đứng từ chỗ này nhìn sang, những phòng ốc kiến trúc mà Phương Lâm đã bỏ ra cái giá lớn để xây dựng giờ đây vì trận chiến mà đã hóa thành một vùng phế tích, nhìn thấy mà không khỏi giật mình.
Thậm chí Thôi Luân và Tra Lương Tuấn còn có thể nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh đang hù dọa Phương Lâm.
Sau khi hù dọa Phương Lâm xong hắn nghênh ngang rời đi.
Ngang ngược càn rỡ, kiêu ngạo phóng túng.
Tra Lương Tuấn tức đến mức toàn thân run rẩy, hai tay nắm chặt, trên mặt tràn đầy hận ý.
Lữ Thiếu Khanh là người đầu tiên đối xử với hắn ta như vậy.
Trong lòng hắn ta tràn ngập sát ý, chỉ hận thực lực của mình không đủ, không đủ để chém Lữ Thiếu Khanh thành vạn mảnh.
“Đáng chết, đáng chết!”
Răng Tra Lương Tuấn đã nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.
Chuyện lần này thật sự là một sự sỉ nhục tột cùng. Từ khi sinh ra đến nay, đây là lần đầu tiên hắn ta phải chịu sự sỉ nhục đến vậy.
“Sư phụ, hắn sỉ nhục con như vậy, cho dù có ăn tươi nuốt sống hắn cũng không thể giải tỏa được mối hận trong lòng con.”
Gương mặt Tra Lương Tuấn vặn vẹo méo mó, hận ý ngập trời: “Ta muốn rút linh hồn hắn ra, đốt thành thiên đăng, thiêu đốt trăm năm, ngàn năm không dứt.”
Thôi Luân cũng chẳng khá hơn là bao, trong lòng lão ta cũng tràn ngập sát ý.
Lão ta rất muốn chém Lữ Thiếu Khanh thành vạn mảnh.
Không chỉ đơn thuần vì những gì Lữ Thiếu Khanh đã làm, mà phần nhiều là vì thiên phú của Lữ Thiếu Khanh.
Tuổi còn trẻ đã có được thực lực như vậy, tương lai nhất định sẽ không dừng ở Hóa Thần kỳ, hắn còn có thể đi được xa hơn, cao hơn nữa.
Điều khiến Thôi Luân cảm thấy bất an hơn cả là.
Lữ Thiếu Khanh có địch ý với Quy Nguyên Các.
Cho dù là Kế Ngôn, giao thủ với Trương Tòng Long nhiều lần như vậy nhưng cũng không có địch ý khiến lòng người rét lạnh đến vậy.
Lữ Thiếu Khanh mang trong mình địch ý với Quy Nguyên Các, mặc dù ẩn giấu không thể hiện ra bên ngoài nhưng Thôi Luân vẫn có thể cảm nhận rõ ràng.
Thôi Luân tin rằng một khi Lữ Thiếu Khanh có cơ hội, chắc chắn hắn sẽ hạ tử thủ với Quy Nguyên Các.
Tuổi trẻ, thiên phú vượt trội, có địch ý mãnh liệt với Quy Nguyên Các, một người như vậy nhất định phải bị bóp chết từ trong trứng nước.
Bằng không, một khi hắn hoàn toàn trưởng thành, Quy Nguyên Các sẽ chết không có đất chôn thân.