Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 417: Mục 418

STT 417: CHƯƠNG 417: QUY NGUYÊN CÁC GẶP PHẢI KÍCH THÍCH GÌ?

Sau khi khoe khoang vài câu, Lữ Thiếu Khanh bắt đầu xem tin tức.

[Thiên Phỉ thành lại một lần nữa xảy ra loạn lạc, đây là lần thứ tám trong hai tháng gần đây, Thành chủ Thiên Phỉ thành Thái Khám khổ không thể tả.

[Đường gia Võ thành và Xích Nguyệt phái nảy sinh xung đột, Quy Nguyên Các tham gia điều đình.]

[Nửa năm sau Quy Nguyên Các sẽ mở rộng sơn môn, mời chào đệ tử.]

Đọc những tin tức kia, Lữ Thiếu Khanh phát hiện chúng đều liên quan đến Quy Nguyên Các.

Trong lòng hắn không kìm được lầm bầm:

Đám cháu trai Quy Nguyên Các rốt cuộc bị kích thích gì vậy? Gần đây hoạt động khá sôi nổi đấy.

Thôi được rồi, chuyện Đường gia cũng nằm trong phạm vi của Quy Nguyên Các, chuyện này để sau hẵng tính, xem thử Thôi Luân có cắn câu không.

Nếu lão ta cắn câu thì làm thịt lão ta trước rồi lập tức quay về môn phái.

Lắc đầu, Lữ Thiếu Khanh dự định tiếp tục xem.

Bỗng nhiên, sắc mặt hắn khẽ biến đổi.

Ơ, Hạ Ngữ lại tới?

Hơn nữa còn tới cửa rồi?

Định làm gì?

Lữ Thiếu Khanh vừa định tránh đi thì giọng Hạ Ngữ đã truyền đến: “Lữ sư đệ, Tiêu Y muội muội, đã lâu không gặp, hai đệ muội vẫn ổn chứ?”

Lữ Thiếu Khanh phiền muộn, lời Hạ Ngữ nói nghe có vẻ là lời chào hỏi bình thường nhưng thực chất là đang ngầm bảo hắn đừng lẩn trốn nữa.

Tiêu Y vui vẻ: “Là Hạ Ngữ sư tỷ.”

Lữ Thiếu Khanh quát: “Ngồi về chỗ cho ta! Hôm nay không viết đủ hai vạn chữ, nếu mông muội còn dám nhúc nhích khỏi chỗ ngồi dù chỉ một chút thì muội cứ chờ đó mà xem!”

Tiêu Y vội vàng quay lại nhưng ánh mắt vẫn tò mò nhìn chằm chằm ra ngoài cửa.

Hạ Ngữ đến khiến Tiêu Y không thể nào yên tâm được.

Lữ Thiếu Khanh thấy thế, lại nói: “Ta cho muội hai canh giờ phải viết xong, nếu không muội cứ chờ xem ta thu thập muội.”

Lần này Tiêu Y không bình tĩnh được nữa, cả một đêm nàng ta còn chưa viết xong, giờ lại rút ngắn còn hai canh giờ thì càng khó khăn hơn nữa.

“Nhị sư huynh, ta...”

Lữ Thiếu Khanh không khách khí cắt ngang lời nàng, giọng điệu vô cùng nghiêm khắc: “Không mặc cả.”

Tiêu Y chỉ biết bĩu môi xoay người sang chỗ khác tiếp tục viết, nàng ta có thể nhận ra dường như Lữ Thiếu Khanh không vui.

Nhị sư huynh trong trạng thái này không nên trêu chọc hắn hơn thì hơn.

Kỳ lạ, Hạ Ngữ sư tỷ tới không phải nên vui sao?

Sao ta cảm thấy huynh ấy đang tức giận nhỉ?

Trong lòng Tiêu Y cảm thấy kỳ lạ, không hiểu sao Lữ Thiếu Khanh lại thấy khó chịu.

Đồng thời nàng ta lén lút quan sát Lữ Thiếu Khanh.

Giọng Lữ Thiếu Khanh lại lần nữa truyền tới: “Muội còn dám nhìn thêm nữa không?”

“Đợi lát nữa sau khi Hạ Ngữ sư tỷ vào, muội dám hé răng nói một lời thì muội cũng đợi đấy mà xem.”

Tiêu Y muốn khóc, quá khó khăn.

Hạ Ngữ cùng Phương Hiểu đều đứng ở bên ngoài, Lữ Thiếu Khanh không còn cách nào khác đành kêu lên: “Vào đi.”

Ôi, thứ phiền phức nhất lại đến rồi.

Sau khi Hạ Ngữ và Phương Hiểu bước vào thì thấy Lữ Thiếu Khanh đang ngồi trên nóc nhà còn Tiêu Y đang nằm bò trong đình nghỉ mát múa bút thành văn.

Không biết vì sao, nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh, Hạ Ngữ cảm thấy tâm tình thoải mái.

Nàng ấy mỉm cười: “Lữ sư đệ, đã lâu không gặp.”

Lữ Thiếu Khanh lộ ra vẻ bất đắc dĩ: “Mới mấy tháng không gặp, đừng nói như thể mấy năm không gặp vậy.”

Trời ạ, ta đã chạy đến đây rồi mà còn có thể gặp được tỷ, khó khăn quá.

Lữ Thiếu Khanh thấy Hạ Ngữ định đi chào hỏi Tiêu Y thì liền ngăn lại: “Hạ Ngữ sư tỷ, đừng quấy rầy con bé, nếu con bé dám hé răng một tiếng hôm nay ta sẽ trừng trị nó.”

Hạ Ngữ chỉ cần nhìn một cái là biết Tiêu Y đang làm gì nên không quấy rầy Tiêu Y nữa.

Nàng ấy đứng trong sân, dưới ánh trăng chiếu rọi, tựa như một vị tiên tử áo trắng giẫm ánh trăng mà đến.

Cảnh tượng này, cho dù là một kẻ đầu đá, đối mặt với tuyệt sắc như vậy e rằng cũng phải động lòng.

Nhưng Lữ Thiếu Khanh chẳng những không động lòng mà ngược lại còn thấy đau đầu.

Càng ngày càng đẹp, điều này có nghĩa là gì?

Có nghĩa là càng ngày càng phiền phức.

Hắn trực tiếp hỏi: “Hạ Ngữ sư tỷ, Phương lão bản, các ngươi tới tìm ta có chuyện gì sao?”

“Ta phải giám sát con sư muội ngốc nghếch tu luyện, bận rộn lắm.”

Đây là đang đuổi người.

Quả nhiên Lữ Thiếu Khanh vẫn sợ ở cùng nàng sẽ rước phiền phức vào thân.

Tâm cảnh Hạ Ngữ không hề gợn sóng, cũng không tức giận, ngược lại còn cảm thấy Lữ Thiếu Khanh rất thật lòng.

Loại người này tốt hơn rất nhiều so với những nam nhân tự biên tự diễn, xoay vòng quanh nàng.

Có sao nói vậy chứ không phải mang theo bộ mặt dối trá đến trò chuyện với nàng.

Đây cũng là nguyên nhân khiến Hạ Ngữ có cảm tình với Lữ Thiếu Khanh.

Không dối trá, chỉ có chân thành, giao lưu với loại người này rất dễ chịu.

Còn Phương Hiểu thì không biết nói gì cho phải.

Đại ca, đây là Hạ Ngữ đấy, có bao nhiêu nam nhân muốn nói với nàng một câu cũng khó khăn.

Ngươi thì hay thật, Hạ Ngữ đích thân đến tìm vậy mà ngươi còn muốn đuổi người ta đi.

Nếu như bị những người khác biết ngươi làm như vậy chắc chắn họ sẽ muốn đánh chết ngươi.

Hạ Ngữ biết nếu nàng thật sự không có việc gì, Lữ Thiếu Khanh sẽ thật sự đuổi nàng đi, nếu nàng không đi, Lữ Thiếu Khanh sẽ bỏ đi.

Ánh mắt nàng ấy rơi vào Phương Hiểu bên cạnh, nói ra ý đồ của chuyến đi này.

“Lữ sư đệ, hôm nay nhờ có ngươi xuất thủ, Phương thúc thúc sau khi về đã quyết định truyền vị trí gia chủ cho Hiểu tỷ tỷ.”

Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, cũng không kinh ngạc, vẻ mặt lạnh nhạt: “A, cuối cùng lão cũng nghĩ thông suốt rồi à?”

“Chúc mừng nhé, Phương lão bản.”

Lữ Thiếu Khanh chắp tay với Phương Hiểu, sau đó nói: “Đến lúc đó có phải sẽ bày vài bàn? Mở tiệc chiêu đãi bát phương không?”

Ta có công lớn như vậy, dù sao cũng phải ngồi bàn danh dự, ta không động đũa, ai còn dám động đũa?

Phương Hiểu dở khóc dở cười, có chút buồn rầu: “Vẫn còn lâu lắm, phụ thân giao cho ta một nhiệm vụ, chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ này, ta mới có thể tiếp nhận vị trí gia chủ, nếu không phụ thân sẽ chọn người khác.”

“Lần này tìm đến Lữ công tử, là hi vọng Lữ công tử có thể giúp ta nghĩ cách.”

Lữ Thiếu Khanh kỳ quái: “Lão muốn cô làm gì? Cô đi nói cho lão biết, cho thì cho, không cho thì thôi, đừng có chiều lão quá.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!