STT 418: CHƯƠNG 418: TA SỢ SẼ HÙ CHẾT BỌN HẮN
Phương Hiểu kể ra nhiệm vụ mà phụ thân giao cho nàng.
Ít nhất phải có hơn một nửa số ca ca tỷ tỷ của Phương Hiểu ủng hộ nàng.
Phương Hiểu có năm người ca ca và ba người tỷ tỷ, nói cách khác, ít nhất phải có bốn người ủng hộ nàng làm gia chủ.
Nhưng chuyện này có thể dễ dàng như vậy sao?
Sau lưng mỗi người đều có một thế lực riêng trà trộn, tất cả đều nhìn chằm chằm vào Phương gia, không ai dễ dàng nhường lại vị trí này.
Thuyết phục bọn họ, còn không bằng thuyết phục chính mình rút lui còn đơn giản hơn.
Cho nên Phương Hiểu cảm thấy chuyện này rất khó.
Lữ Thiếu Khanh nghe xong, khẽ cười một tiếng: “Đơn giản vậy thôi, cô cứ để Hạ Ngữ sư tỷ đi thuyết phục bọn họ là được rồi.”
Hạ Ngữ là đại đệ tử Song Nguyệt Cốc, thân phận tôn quý, lực ảnh hưởng cực lớn.
Đặc biệt là dung mạo của nàng ấy càng khiến đám “Trư ca” thèm nhỏ dãi.
Để Hạ Ngữ ra mặt, nếu không thuyết phục được thì hù dọa. Các thế lực đang dây dưa với Phương gia, ngoài Quy Nguyên Các ra, tuyệt đối không ai có thể đối đầu được với Song Nguyệt Cốc.
Phương Hiểu nghe vậy, sắc mặt càng thêm buồn rầu, nàng nói: “Trước đó ta đã đồng ý, không mời Ngữ muội muội đến giúp đỡ.”
Thế nhưng ta vì giúp ngươi tìm món đồ kia đã phải trả một trong những cái giá rất lớn.
Hạ Ngữ mỉm cười: “Nếu đã vậy, thì chỉ có thể nhờ Lữ sư đệ ra mặt thuyết phục bọn họ.”
Để Lữ Thiếu Khanh ra mặt, đương nhiên cũng là để hù dọa bọn họ.
Lữ Thiếu Khanh lại không muốn, nói thẳng: “Phiền phức quá, ta e là không làm được.”
Hắn khác Hạ Ngữ.
Lữ Thiếu Khanh là nam nhân, không có lực ảnh hưởng như vậy. Hắn ra mặt hù dọa tức là hù dọa thật.
Làm vậy không chừng sẽ có tác dụng hoàn toàn ngược lại, khiến các ca ca tỷ tỷ của Phương Hiểu nảy sinh phản cảm, hiệu quả đạt được sẽ không như mong muốn.
“Vì sao?” Phương Hiểu cảm thấy hơi khó hiểu. Trên thực tế, thân phận hai người không khác nhau là mấy, mà thực lực của Lữ Thiếu Khanh ngươi còn mạnh hơn cả Hạ Ngữ nữa.
Lữ Thiếu Khanh nằm nghiêng trên nóc nhà, lười biếng nói: “Ta không phải Hạ Ngữ sư tỷ, ta sợ sẽ hù chết bọn họ. Hơn nữa, ta là người theo chủ nghĩa hòa bình, quen dùng lý lẽ thuyết phục mọi người, ghét nhất chém giết. Cũng tuyệt đối sẽ không làm chuyện đe dọa người khác.”
“Cái này cũng không phù hợp với hình tượng của ta.”
Đương nhiên, chủ yếu vẫn do hắn lười.
Phương Hiểu trầm mặc. Ngươi hôm nay mới đập Nhị ca ta một trận, hù dọa Nhị ca ta.
Giờ ngươi ở đây nói những lời này, da mặt ngươi còn dày hơn cả tường thành rồi.
Hạ Ngữ hiểu ý tứ thật sự của hắn. Sau khi nàng trầm mặc, trong đôi mắt đẹp lộ ra vẻ thán phục.
Quả nhiên hắn thông minh hơn bất cứ ai nàng từng gặp.
“Lữ sư đệ, đệ có thể nghĩ như vậy, chắc hẳn đệ còn những cách khác phải không?”
Kết quả là, Lữ Thiếu Khanh lại đề xuất cho Phương Hiểu một cách khác: “Tại sao mọi người lại muốn tranh giành vị trí gia chủ? Không phải là vì tài nguyên sao?”
“Hãy chia một phần địa bàn cho bọn họ tự kinh doanh, chỉ cần đúng hạn nộp một phần tài nguyên về là được.”
“Làm vậy, bọn họ sẽ biết trong tình huống không thể tranh giành vị trí gia chủ thì chỉ có thể tiếp nhận điều kiện của cô.”
Thiên phú tu luyện của Phương Hiểu có lẽ thấp nhất trong số những người ở đây, nhưng đầu óc kinh doanh của nàng thì tốt nhất.
Nàng lập tức nhận ra điểm yếu trong đó.
“Lữ công tử, làm vậy, một khi thực lực của bọn họ tăng mạnh, Phương gia sẽ càng dễ bị chia rẽ.”
Nghe vậy, Lữ Thiếu Khanh không kìm được cười nhạo một tiếng: “Không phải ta cố ý đánh giá thấp Phương gia các cô, Phương lão bản, thiên phú của cô và các ca ca, tỷ tỷ của cô cũng chỉ có thế thôi.”
“Nói tóm lại, thiên phú của cô tốt hơn bọn họ một chút, sau này cô còn sợ không đánh lại bọn họ sao?”
Phương Hiểu hiểu ra.
Chỉ cần thực lực của nàng tăng lên, nếu như bước vào Nguyên Anh, dã tâm của các ca ca tỷ tỷ nàng có lớn cũng chẳng gây được bao nhiêu sóng gió, Phương gia cũng sẽ không vì vậy mà tan rã.
Kết hợp với những lời Lữ Thiếu Khanh đã nói với nàng lúc vừa xuống thuyền, trong lòng Phương Hiểu càng hiểu rõ hơn nhiều.
“Ta, ta hiểu rồi.”
Lữ Thiếu Khanh thấy Phương Hiểu đã hiểu, vội vàng nói: “Được rồi, trời đã tối, tiểu cô nương không nên đi lại lung tung bên ngoài, vẫn nên nhanh chóng về đi.”
Hạ Ngữ ở đây, nếu như bị một “Trư ca” nào đó đánh hơi thấy thì bất cứ lúc nào cũng sẽ có những “Trư ca” khác tìm tới cửa.
Vẫn nên nhanh chóng đuổi bọn họ đi thì hơn.
Hạ Ngữ thấy Lữ Thiếu Khanh lo lắng muốn đuổi mình rời đi thì không kìm được nở nụ cười khổ.
Lữ Thiếu Khanh tránh nàng như tránh tà.
Hạ Ngữ cảm thấy cần thay đổi chút ấn tượng của Lữ Thiếu Khanh đối với nàng.
Dưới ánh trăng, nàng toàn thân áo trắng, trắng noãn như tuyết, nói khẽ: “Lữ sư đệ, đệ không cần lo lắng ta sẽ đem tới phiền phức cho đệ.”
“Lần này ta tới Lai thành không có mấy ai biết.”
Ý tứ của Hạ Ngữ rất rõ ràng, nàng đến chỗ Lữ Thiếu Khanh sẽ không bị người ta phát hiện.
Nhưng mà, Hạ Ngữ vừa mới nói xong, bên ngoài liền vang lên giọng một nam tử, trong giọng nói mang theo sự cuồng ngạo.
“Người ở bên trong nghe đây, cút ra đây cho ta.”
“Nghe nói các ngươi là người tiểu muội tìm đến giúp đỡ, ta muốn xem xem các ngươi có trình độ gì.”
Không cần nhìn người, chỉ cần nghe giọng nói cũng biết người tới rất cuồng vọng và phách lối.
Phương Hiểu nghe vậy, biểu cảm trên mặt khẽ biến đổi, nàng nói ra thân phận của người đứng bên ngoài.
“Hắn là Ngũ ca của ta, Phương Trác, gần đây không có ở Lai thành.”
Hạ Ngữ coi như đã hiểu, hóa ra hắn không ở Lai thành.
Nếu ở Lai thành biết chuyện đã xảy ra hôm nay, cho Phương Trác một trăm lá gan cũng không dám đến đây gây sự với Lữ Thiếu Khanh.
Hạ Ngữ không nhịn được cười, nàng nói với Lữ Thiếu Khanh: “Lữ sư đệ, hắn tới tìm đệ đấy, hơn nữa không phải vì ta mà tới tìm đệ.”