STT 448: CHƯƠNG 448: NGAY CẢ KIẾM CŨNG CÓ ĐÔI
Lúc này mà còn mạnh miệng? Kế Ngôn khẽ cong khóe môi, khiến Thái Mân đỏ bừng mặt.
"Đệ còn bị thương."
Kế Ngôn tin tưởng sư đệ mình. Nếu không phải đệ ấy bị thương, không thể phát huy toàn lực, lần này hắn chắc chắn sẽ dốc hết sức cho đệ ấy một trận.
May quá.
Trong lòng Kế Ngôn không khỏi cảm thán vận may của mình.
Trong động thiên hung địa, hắn đã trải qua vài cuộc chiến đấu, được rèn luyện rất nhiều.
Trở về dưỡng thương mấy tháng, hắn vừa dưỡng thương vừa tu luyện, thuận lợi đột phá Nguyên Anh tầng hai.
Không đến nỗi bị Lữ Thiếu Khanh bỏ xa, tránh khỏi việc chịu thiệt thòi.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh buồn bực, vốn tưởng rằng mình nhanh hơn Kế Ngôn, có thể cho Kế Ngôn một bất ngờ.
Kẻ yếu vùng lên.
Hắn không ngờ, Kế Ngôn cũng là Nguyên Anh tầng hai rồi.
Thế nên kế hoạch của hắn thất bại, còn vì bất ngờ không kịp phòng ngự mà chịu thiệt.
Mà Tiêu Y bên cạnh chỉ muốn phát điên.
Thế giới này rốt cuộc có phải là thế giới bình thường hay không?
Rốt cục đã xảy ra chuyện gì?
Cả Đại sư huynh và Nhị sư huynh của mình đều đã là Nguyên Anh tầng hai rồi sao?
Mới có bao lâu đâu?
Chẳng lẽ chỉ mới chớp mắt mà đã mười mấy năm trôi qua, mà mình chỉ mới cảm nhận được mấy tháng mà thôi?
Đại sư huynh trở thành Nguyên Anh mới bao lâu?
Tính kĩ thì chưa đầy hai năm.
Nhị sư huynh thì còn ngắn hơn.
Lúc ở Phương gia anh ấy vẫn còn là Nguyên Anh tầng một.
Sao vừa về đến thì cả hai người đều đã là Nguyên Anh tầng hai rồi?
Hai người các ngươi đã bàn bạc trước với nhau rồi sao? Hay là hai người các ngươi song tu lúc đi du lịch cùng nhau?
Bằng không sao lại tiến bộ nhanh như vậy?
Hai tay Tiêu Y ôm đầu, cảm thấy khó có thể tin nổi những tin tức hai vị sư huynh vừa tiết lộ.
Đại sư huynh, Nhị sư huynh, hai người là Nguyên Anh đó.
Không phải Luyện Khí, không phải Trúc Cơ, cũng không phải Kết Đan.
Người khác đột phá lấy năm làm đơn vị, hai người thì sao? Lấy tháng làm đơn vị.
Có thể nào đừng có khủng khiếp như vậy hay không?
Có thể cho tiểu sư muội như ta một chút cảm giác bình thường hay không?
Thái Mân cũng thấy choáng váng cả đầu. Bọn họ đã là Nguyên Anh tầng hai rồi sao?
Lừa đảo đúng không?
Thái Mân nhìn thấy Tiêu Y ôm đầu, với vẻ mặt như sắp phát điên, trong lòng dễ chịu hơn một chút.
May quá, Tiêu cô nương là người bình thường.
Kế Ngôn chú ý đến Tiêu Y, hỏi: "Đầu khó chịu hay sao?"
Tuy hắn là Đại sư huynh nghiêm khắc, nhưng khi cần dịu dàng với tiểu sư muội thì vẫn rất dịu dàng.
Lữ Thiếu Khanh ở bên cạnh đang gõ vào trường kiếm Mặc Quân, không cần ngẩng đầu cũng biết Tiêu Y đang nghĩ gì: "Chỉ cần rút mấy thứ đồi trụy trong đầu nàng ra là được."
Hai tay Tiêu Y vỗ vỗ vào khuôn mặt trái xoan của mình, hỏi Kế Ngôn: "Đại sư huynh, vì sao huynh và Nhị sư huynh lại đột phá nhanh như vậy?"
Kế Ngôn nhíu mày: "Nhanh à?"
Đối với Kế Ngôn mà nói, hắn không cảm thấy tốc độ này có gì nhanh.
Hắn nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Tốc độ của Lữ Thiếu Khanh mới có thể xem là nhanh.
Lữ Thiếu Khanh cũng không cho rằng mình đột phá nhanh bao nhiêu. Nếu không phải hấp thu ba Nguyên Anh, hắn ít nhất phải tốn mấy năm mới có thể đột phá.
"Nhìn ta làm gì?"
"Nếu như nhanh, thì hiện tại ta đã là Hóa Thần rồi, một tay là có thể trấn áp huynh."
Tiêu Y dở khóc dở cười.
Hai vị sư huynh đang khiêm tốn sao?
Nhất định là đang khiêm tốn đúng không?
Kế Ngôn hỏi Tiêu Y: "Thực lực của muội bây giờ như thế nào?"
Đến rồi.
Trong lòng Tiêu Y căng thẳng, nơm nớp lo sợ trả lời: "Đã là Trúc Cơ tầng ba rồi."
Kế Ngôn gật đầu. Sư muội không phải sư đệ, không cần nghiêm khắc đến vậy.
"Cũng được."
Tiêu Y thở phào nhẹ nhõm, xem ra Đại sư huynh khá hài lòng.
Tiếng leng keng vang lên hai lần, Lữ Thiếu Khanh gõ vào trường kiếm Mặc Quân, cười ha hả không ngớt: "Huynh cho nàng sáu tháng, nàng dùng tám tháng mới đột phá hai cảnh giới nhỏ. Như vậy mà dám nói 'cũng được' sao?"
"Mau trừng phạt nàng đi."
Khuôn mặt Kế Ngôn lạnh đi vài phần, nhiệt độ xung quanh cũng giảm xuống mấy độ.
Đùng!
Thái Mân cảm thấy hình như có ai vừa gõ vào đầu mình một cái.
Đầu óc choáng váng.
Nàng ta hoảng sợ nhìn ba sư huynh muội nhà Kế Ngôn.
Ta lạc vào bầy quái vật sao?
Thái Mân tuyệt đối không ngờ, Tiêu Y mà nàng ta tưởng là người bình thường hóa ra cũng là một kẻ biến thái.
Người bình thường có thể liên tục đột phá hai cảnh giới nhỏ trong tám tháng sao?
Chỉ có thiên tài, yêu nghiệt, thậm chí là biến thái mới có thể làm được chuyện này.
Thái Mân nước mắt lưng tròng. Trước mặt những thiên tài yêu nghiệt như thế này, trái tim của người bình thường bị đả kích đến mức tan nát.
Hơn nữa, nhìn dáng vẻ của Kế Ngôn, hình như còn chưa hài lòng với tốc độ này.
Lúc này Tiêu Y nước mắt lưng tròng: "Nhị sư huynh xấu xa, uổng công ta còn đi theo huynh vào sinh ra tử."
"Huynh không có một chút tình nghĩa nào."
Tiêu Y đau buồn nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh trừng nàng: "Sao nào? Không phải ta đã nói rồi sao? Sư huynh của muội không khóc, đành phải để muội khóc vậy."
Hu hu!
Tiêu Y thật sự muốn bật khóc.
Các ngươi tương ái tương sát đâu có liên quan tới ta?
Kế Ngôn: "Chậm hai tháng, nhưng cũng không phải không thể chấp nhận."
"Thật không?"
Tiêu Y mừng rỡ.
Xem ra Đại sư huynh cũng biết ta sống rất khó khăn.
Có lẽ sẽ miễn xử phạt?
Kế Ngôn nói với Tiêu Y: "Kiếm ý thì sao? Có tiến bộ hay không?"
"Biểu diễn cho ta xem."
Sau khi Thái Mân nhìn thấy Tiêu Y triển lộ kiếm ý, đã tự động xéo sang một góc tự kỷ.
Khó chịu quá đi mất.
Trong thế hệ thanh niên, có mấy người lĩnh ngộ được kiếm ý?
Trời ạ, rốt cuộc ta đã lạc vào bầy quái vật như thế nào?