STT 449: CHƯƠNG 449: TIỂU SƯ MUỘI CÓ GIÁC NGỘ
Kế Ngôn liếc mắt một cái, khẽ nhíu mày: "Không có chút tiến bộ nào."
Sau đó, hắn nói với Lữ Thiếu Khanh: "Đệ chỉ biết dẫn nàng ra ngoài chơi thôi sao?"
"Nói bậy." Lữ Thiếu Khanh vung trường kiếm Mặc Quân. Mặc Quân sáng lấp lánh, như muốn nói điều gì đó: "Dọc đường đi có gặp ai đâu mà đánh được."
"Không phải huynh khoác lác kiếm ý của huynh là ghê gớm nhất sao? Huynh tự dạy nàng đi."
Kế Ngôn vuốt cằm: "Kiếm ý còn phải luyện tập thêm."
Tiêu Y cúi đầu, khi hai vị sư huynh nói chuyện, một sư muội như nàng không dám tùy tiện xen lời.
Lữ Thiếu Khanh tung trường kiếm Mặc Quân: "Mau gọi Vô Khưu cô nương ra, đi theo soái ca nhà ta."
"Keng!"
Trường kiếm Vô Khưu ra khỏi vỏ, hai thanh kiếm tự có linh tính, bay thẳng lên trời.
Tiêu Y mở to mắt, tò mò nhìn trường kiếm của hai vị sư huynh.
Ngay cả kiếm cũng thành đôi rồi sao?
Vậy mà các ngươi còn nói mình không cấu kết với nhau?
Ánh mắt Tiêu Y rơi trên người hai vị sư huynh, trong đầu nàng đã viết một bộ tiểu thuyết một trăm ngàn chữ.
"Muội đang nhìn ta bằng ánh mắt gì thế?" Kế Ngôn hừ nhẹ một tiếng, khiến Tiêu Y giật mình hoàn hồn.
Nàng lặng lẽ lau nước miếng, trong lòng vô cùng đắc ý.
Các ngươi không giấu được ta đâu.
Lữ Thiếu Khanh không cần hỏi cũng đã đoán ra Tiêu Y đang nghĩ gì trong đầu.
Hắn nói với Kế Ngôn: "Hiện tại trong óc sư muội toàn là mấy chuyện bậy bạ, huynh có muốn ta xé ra cho huynh xem không?"
Vẫn là Nhị sư huynh hiểu ta.
Tiêu Y vội vàng phủ nhận: "Nhị sư huynh, huynh đừng có nói lung tung, ta không có."
"Không có?" Lữ Thiếu Khanh ngoáy lỗ tai, cười khinh miệt: "Muội có tin ta lập tức xé đầu muội ra, xem xem trong cái óc heo của muội đang suy nghĩ gì không?"
Cứu mạng, Đại sư huynh.
Tiêu Y nhìn về phía Kế Ngôn, ra vẻ tội nghiệp.
Kế Ngôn không quan tâm đến nàng, hắn chỉ lo nói với Lữ Thiếu Khanh: "Đệ cho nàng một luồng kiếm ý, từ hôm nay trở đi hãy tôi luyện kiếm ý cho tốt vào."
Wow, cái này nghe hay quá.
Tiêu Y thầm nói trong lòng.
Nếu chỉ là bắt nàng tiếp tục tham ngộ kiếm ý, tu luyện một phen, thì không xem như trừng phạt.
"Vì sao? Huynh cho rằng huynh là sư huynh thì có thể ra lệnh cho ta sao?" Lữ Thiếu Khanh không muốn, ưỡn ngực, bày ra vẻ chính nghĩa kinh thiên động địa: "Ta thương yêu sư muội nhất, không thể làm loại chuyện điên cuồng này được."
Tiêu Y không tin, lời của Nhị sư huynh không đáng tin.
Bên ngoài một kiểu, sau lưng một kiểu khác.
Tiêu Y nhớ tới hành vi ngày thường của Lữ Thiếu Khanh.
Nàng cảm thấy, vẫn nên để Đại sư huynh tự mình ra tay thì tốt hơn.
Để Nhị sư huynh ra tay, nàng chết thế nào cũng không biết.
Tiêu Y khiếp đảm giơ tay lên, giống như một đứa học sinh tiểu học ngoan ngoãn: "Đại sư huynh, không bằng huynh giúp ta đi?"
"Hô hố."
Lữ Thiếu Khanh cười phá lên, khom lưng cười to, vỗ đùi thật mạnh.
"Nhìn xem, giác ngộ này, cao quá."
Kế Ngôn cũng cười khẽ.
Tiêu Y cũng cười theo, đúng vậy, giác ngộ của ta rất cao, làm cho cả hai vị sư huynh đều hài lòng sao?
Kế Ngôn nhìn Lữ Thiếu Khanh: "Vậy để ta?"
"Vô nghĩa, sư muội đã mở miệng rồi, huynh còn không ra sức, sẽ làm sư muội đau lòng đó."
Hứ.
Trong lòng Tiêu Y khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh. Nhị sư huynh suốt ngày nói ta suy nghĩ bậy bạ, ta thấy Nhị sư huynh mới là người hay suy nghĩ bậy bạ nhất.
Kế Ngôn không nói vô nghĩa nữa, hai ngón tay khép lại, chỉ vào Tiêu Y.
Một luồng kiếm ý tinh thuần lợi hại biến mất trong cơ thể Tiêu Y.
Cơ thể Tiêu Y cứng đờ, nụ cười đọng lại.
Nàng cảm nhận được, luồng kiếm ý kinh khủng này hóa thành một quả cầu sáng, bay vào trong cơ thể nàng, ẩn sâu nhất bên trong.
Quả cầu sáng này chẳng khác nào mặt trời, không ngừng tản ra hào quang, không ngừng bùng nổ kiếm ý khủng khiếp.
Kiếm ý giống như một đám sói hung dữ, muốn xé nát máu thịt nàng, gặm cắn xương cốt nàng, thôn phệ linh hồn nàng.
Đau đớn!
Đây là cảm giác duy nhất của Tiêu Y lúc này.
Không cách nào hình dung nỗi đau của nàng lúc này, nỗi đau ngấm vào tận xương tủy, xâm nhập vào linh hồn.
Nàng không thể không thuyên chuyển lực lượng của mình để ngăn cản nó.
Tiêu Y tin rằng, nếu nàng không ngăn cản thì nàng đã bị luồng kiếm ý này giết chết rồi.
Dùng kiếm ý đối phó kiếm ý là biện pháp tốt nhất.
Nhưng đây là lần đầu tiên Tiêu Y đối mặt trực tiếp với kiếm ý.
Tiêu Y thuyên chuyển kiếm ý của mình để chặn lại, nhưng vừa đối mặt đã bị đánh cho tan tác.
Hơn nữa, hành động này còn chọc giận kiếm ý của Kế Ngôn, khiến nó hung hăng nổ tung một trận.
Tiêu Y đau đến chảy cả nước mắt.
"Đau không?" Trong lúc nàng giãy giụa trong đau đớn, Lữ Thiếu Khanh còn đến trước mặt Tiêu Y, cười tít mắt hỏi han.
Hiện tại Tiêu Y đã đau đến nói không nên lời, nàng đặt một nửa lực chú ý vào việc đấu tranh với luồng kiếm ý kia.
Bên trong có kiếm ý của Đại sư huynh, bên ngoài có sự vô sỉ của Nhị sư huynh, cấu kết với nhau làm việc xấu, nội ứng ngoại hợp, đả kích cả thể xác lẫn tinh thần.
Nước mắt Tiêu Y chảy ròng ròng, sắp hóa thành một dòng sông rồi.
Sớm biết rằng lĩnh ngộ kiếm ý bằng cách này, còn không bằng để Nhị sư huynh làm.
Ít nhất kiếm ý của Nhị sư huynh không đáng sợ như Đại sư huynh.
Hu hu, hóa ra lần này Nhị sư huynh nói thật.
Tại sao ta lại ngu ngốc như vậy? Để Đại sư huynh ra tay?
Lữ Thiếu Khanh dịu dàng lau nước mắt cho Tiêu Y, thở dài một hơi: "Rất đau đúng không? Đừng khóc nữa."
Trong lòng Tiêu Y hết sức cảm động.
Có điều thở dài xong, Lữ Thiếu Khanh lại cười đê tiện: "Lát nữa sẽ còn đau hơn, đừng có khóc hết nước mắt bây giờ, phải chừa lại để sau này còn khóc chứ."
"Hu hu hu."
Lần này nước mắt chảy ra như vỡ đê.
So với kiếm ý của Đại sư huynh, sự vô sỉ của Nhị sư huynh còn đáng sợ hơn.
"Khóc là đúng rồi." Lữ Thiếu Khanh trỏ vào Kế Ngôn: "Nhớ kỹ mặt hắn ta nhé, sau này còn tìm hắn ta báo thù nữa."