STT 468: CHƯƠNG 468: TA LÀ KẺ CHÍNH NGHĨA
“A?”
Điều khiến tu sĩ Kết Đan kỳ kinh ngạc là, món đồ này lại có thể ngăn cản được công kích của gã, bảo vệ tính mạng của Nhan Hồng Tân.
Gã vẫy tay, một cỗ linh lực cuộn đến, muốn cướp đoạt món đồ kia.
Đây nhất định là một kiện bảo vật.
Bên này Lữ Thiếu Khanh vẫn còn lải nhải với Kế Ngôn: “Đừng gây chuyện, chúng ta còn có việc cần làm, không rảnh lãng phí thời gian vào những chuyện như thế này.”
“Người khác muốn tìm chết là chuyện của họ, chúng ta không thể ngăn cản, huynh đừng có ra tay đấy, móa!”
Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên quát to một tiếng, vẫy tay, Mặc Quân kiếm bay vào tay hắn, vung một kiếm về phía xa.
Kiếm quang chói lòa, như mặt trời rơi xuống, vô số hỏa diễm bùng lên, thiêu đốt trời đất.
Một cỗ kiếm ý cuồng bạo hoành hành như gió lốc thổi qua, như tiếng chuông báo tử vang vọng cho các tu sĩ Ngân Nguyệt tông, Phong Lôi giáo.
Từng ngọn hỏa diễm như quỷ thần đoạt mệnh, xâm nhập vào cơ thể tu sĩ hai phái.
Bốn mươi, năm mươi tên tu sĩ Ngân Nguyệt tông, Phong Lôi giáo mang theo vẻ mặt sợ hãi, chậm rãi ngã xuống, hiện trường bị quét sạch không còn một mống.
Gương mặt Nhan Hồng Vũ sững sờ.
Một sự tĩnh mịch hoàn toàn bao trùm.
Mấy chục tu sĩ trong nháy mắt đều đã chết.
Hơn nữa chỉ cần một kiếm.
Đôi mắt Nhan Hồng Vũ trợn trừng, gương mặt đầy sững sờ, cảnh tượng này khiến nàng ta khó có thể tin được.
Một kiếm kia như Kiếm Tiên tái thế, bổ ra một phong thái vô thượng.
Nàng ta rất khó có thể liên tưởng phong thái của kiếm kia với Lữ Thiếu Khanh.
Trên đường đi, Lữ Thiếu Khanh cho nàng ta cảm giác của một kẻ tham sống sợ chết, tham tài không nghĩa.
Kẻ như vậy, cho dù có cố gắng tu luyện đến mấy thì cũng không thể có được thành tựu lớn.
Huống hồ.
Trên đường đi Nhan Hồng Vũ chưa từng nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh tu luyện, dù chỉ một lát.
Hắn không nằm thì ngủ, còn phàm nhân hơn cả phàm nhân, đến phàm nhân cũng chẳng lười biếng bằng hắn.
Nhưng mà, chính kẻ như vậy, khí tức phổ thông như vậy lại là người khiến nàng ta cảm thấy cực kỳ đáng sợ, bổ ra một kiếm kinh khủng đến thế.
Chỉ cần một kiếm, mấy chục người trong nháy mắt đều biến mất.
Trong đó còn bao gồm mấy tu sĩ Kết Đan.
Hắn rốt cuộc mạnh đến mức nào?
Hắn là ai?
Nhan Hồng Vũ hoảng sợ nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Nàng ta nhìn gương mặt trẻ tuổi của Lữ Thiếu Khanh.
Trong đầu Nhan Hồng Vũ giờ chỉ còn một suy nghĩ, đây là một lão yêu quái nào đó đang giả cừu non sao?
Lữ Thiếu Khanh cầm Mặc Quân kiếm, vô cùng lãnh khốc, như một sát thủ vô tình.
Ánh mắt hắn lướt qua các tu sĩ đi ngang qua khác.
Ở đây cũng có hơn trăm người, họ cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho sợ ngây người.
Sắc mặt mọi người trắng bệch, hai chân run lên, nơm nớp lo sợ, hoảng loạn tột độ nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Họ như nhìn thấy một vị sát thần, một vị sát thần kinh khủng.
Phần lớn những tu sĩ này là tu sĩ Trúc Cơ kỳ, Kết Đan kỳ, họ nào đã từng thấy một kiếm khủng bố như vậy.
Tu sĩ Kết Đan kỳ còn bị khiếp sợ hơn.
Gan cũng bị nứt ra.
Thực lực họ mạnh hơn nên càng cảm nhận được rõ ràng hơn sự kinh khủng của một kiếm này.
Lữ Thiếu Khanh nhìn các tu sĩ đang hoảng sợ, sắc mặt không thay đổi, vẫn vô cùng lạnh lùng.
Hắn một lần nữa giơ Mặc Quân kiếm lên.
“Hừ!”
Thời khắc mấu chốt, Kế Ngôn hừ lạnh một tiếng, như cơn hàn lưu thổi qua, lạnh thấu xương, hơn trăm tu sĩ lần lượt hôn mê.
Khí tức Lữ Thiếu Khanh lập tức tan biến, khôi phục dáng vẻ uể oải, tiện tay ném Mặc Quân kiếm, Mặc Quân kiếm vút một tiếng bay lên đỉnh thuyền.
Lữ Thiếu Khanh chỉ vào Kế Ngôn mắng to: “Thêm chuyện rắc rối, đến lúc đó có phiền phức tìm đến, huynh tự mình mà giải quyết.”
Kế Ngôn ha ha một tiếng: “Giả vờ sợ không mất mặt sao?”
“Huynh thì biết gì.” Lữ Thiếu Khanh hiên ngang lẫm liệt, mặt dày nói: “Cuối cùng ta không lay chuyển được chính nghĩa trong lòng ta, ai bảo ta là kẻ chính nghĩa cơ chứ? Haizz, đúng là hết cách rồi.”
Nhan Hồng Vũ hoàn hồn, nhìn Lữ Thiếu Khanh đã khôi phục lại dáng vẻ vô lại, trong lòng hoảng sợ.
Hắn còn định giết các tu sĩ khác để diệt khẩu sao.
Hành động này tàn nhẫn cỡ nào?
Lữ Thiếu Khanh vẫy tay, nhẫn trữ vật của tất cả các tu sĩ hôn mê đều bay đến, rơi vào tay hắn, Lữ Thiếu Khanh mặt mày hớn hở, như thần giữ của vớ được món hời cực lớn.
Nhan Hồng Vũ nhìn dáng vẻ này của Lữ Thiếu Khanh thì trong lòng cảm thấy hoảng loạn, thế giới này là thế giới chân thật sao?
Giết người còn cướp bóc? Không phải là thổ phỉ chuyển thế đấy chứ?
Chuyện xảy ra trước mắt khiến nàng ta rất khó để tiêu hóa.
Lãnh khốc vô tình, sát phạt quả đoán, tham tài không nghĩa, nhát gan sợ phiền phức, hai loại tính cách trái ngược vậy mà lại xuất hiện trên cùng một người.
Điều này khiến nàng ta cảm thấy rất đột ngột, khó mà tiếp nhận được.
Mãi đến khi Nhan Hồng Tân, đệ đệ của nàng, lên thuyền, nàng ta mới hoàn hồn trở lại.
Nàng ta lao ra, thần sắc kích động, vui mừng kêu lên: “Đệ đệ!”
“Tỷ tỷ?”
Hai tỷ đệ ôm nhau khóc rống.
Hai tỷ đệ còn chưa khóc xong, bên cạnh đã vang lên một giọng nói.
“Được rồi, được rồi, bao nhiêu tuổi rồi còn ngồi đây khóc, không biết xấu hổ à?”
Sắc mặt Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân đỏ ửng lên, dừng thút thít.
Vẻ mặt Nhan Hồng Vũ phức tạp nhìn Lữ Thiếu Khanh, đã trách lầm hắn rồi sao?
Không có Lữ Thiếu Khanh, nói không chừng đệ đệ của nàng đã chết ở đây rồi.
“Cảm tạ ân cứu mạng của công tử.” Nhan Hồng Vũ hành lễ với Lữ Thiếu Khanh, trong lòng thêm vài phần áy náy.
Hiểu lầm hắn, trách lầm hắn.
Việc này cũng chỉ trách phương thức tu luyện của hắn.
Hắn thật sự là một vị tu sĩ chính nghĩa.