STT 469: CHƯƠNG 469: TA LÀ NGƯỜI CHÍNH NGHĨA MÀ (TT)
Vẻ mặt Nhan Hồng Tân tràn đầy kích động, một kiếm vừa rồi của Lữ Thiếu Khanh đã hoàn toàn chinh phục hắn.
“Công tử, thu ta làm đồ đệ đi.”
Nhan Hồng Tân bịch một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Lữ Thiếu Khanh, dập đầu thịch thịch xuống boong tàu: “Mong công tử thu ta làm đồ đệ, ta muốn báo thù!”
“Ngươi muốn tự sát thì ta mặc kệ ngươi.” Lữ Thiếu Khanh tránh sang một bên, không chút khách khí, khinh bỉ nói: “Loại người không có đầu óc như ngươi, sống cũng chỉ liên lụy người khác mà thôi.”
Nhan Hồng Vũ há to miệng, muốn nói thay cho đệ đệ vài câu.
Nhưng cuối cùng nàng ta vẫn ngậm chặt miệng lại.
Theo lời Lữ Thiếu Khanh thì nàng ta cũng là loại người không có đầu óc.
Cái gọi là Tam bá kia, nàng ta đã nhìn thấy rõ, là tu sĩ của hai phái giả dạng, mục đích không cần nói cũng biết.
Nếu không phải Lữ Thiếu Khanh ngăn cản nàng, nàng cũng sẽ lao ra và rơi vào cạm bẫy của hai phái.
“Công tử, mong rằng…”
“Nhìn cái gì mà nhìn?” Lữ Thiếu Khanh lấy ra một món đồ vật: “Thứ này, ngươi có được từ đâu?”
Món đồ chỉ lớn bằng bàn tay, trên bề mặt còn có vài vết gỉ sét loang lổ.
Thoạt nhìn, nó chỉ là một món đồ vật tầm thường, vứt trên mặt đất cũng chẳng ai thèm nhặt.
Nhan Hồng Tân nhận ra, đây rõ ràng là món đồ ban nãy hắn vừa lấy ra để ngăn cản một kích trí mạng của tu sĩ Kế Đan kỳ.
Vẻ mặt của Lữ Thiếu Khanh lộ ra vẻ nghiêm túc, trữ vật giới chỉ của hắn đang hơi tỏa nhiệt.
Thứ đồ này có cùng nguồn gốc với những món đồ trong Thời Quang ốc của hắn.
Là thứ mà Lữ Thiếu Khanh hắn nhất định phải có được.
“Cái này, cái này, ta và Tất Tụ nhặt được trong lúc thăm dò bí cảnh.”
“Lúc đó thấy nó cứng vô cùng nên đã giữ lại.”
“Nếu công tử thích, ta tặng ngài.”
Nhan Hồng Tân nói sơ qua về việc mình có được nó như thế nào.
Lữ Thiếu Khanh thu lấy: “Đây là do ta xuất thủ giành được, cần ngươi tặng sao?”
Nhan Hồng Tân ngạc nhiên, Nhan Hồng Vũ cũng ngạc nhiên.
Nàng ta nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh, vẻ mặt cổ quái: “Công tử, vừa rồi công tử xuất thủ là vì thứ này sao?”
Lữ Thiếu Khanh hỏi lại: “Không thì sao? Ta ăn no rửng mỡ à?”
Trong lòng Nhan Hồng Vũ thầm mắng, hóa ra mình không nhìn lầm người.
Cũng không trách nhầm hắn.
Hắn thật sự định trơ mắt nhìn đệ đệ mình bị người ta giết chết mà thờ ơ.
Tên khốn kiếp này, ngươi còn mặt mũi nói mình có tinh thần chính nghĩa sao?
Trong lòng Nhan Hồng Vũ thầm nghiến răng.
Trong mắt hắn, đệ đệ mình còn chẳng đáng giá bằng món đồ cổ quái kia.
“Được rồi, hai tỷ đệ các ngươi đoàn tụ, thật đáng mừng đấy, xuống thuyền tìm một chỗ chúc mừng đi.”
Lữ Thiếu Khanh không có ý định quan tâm đến hai tỷ đệ này, ra lệnh đuổi khách với hai người.
Hắn cứu Nhan Hồng Tân một mạng, lấy món đồ kia của Nhan Hồng Tân, coi như đôi bên đã xong chuyện.
Quả nhiên là tên khốn kiếp.
Nhan Hồng Vũ nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh đuổi người thì trong lòng tức giận, các loại cảm xúc phiền muộn đan xen khiến nàng ta khó chịu không kể xiết.
Giao tiếp với người này quá khó khăn.
Nhan Hồng Tân nói với Lữ Thiếu Khanh: “Công tử, mong ngài hãy giúp chúng ta một tay.”
“Không hứng thú. Đi đi, mau xuống thuyền đi, đừng ép ta xuất thủ, ta sẽ không thương hoa tiếc ngọc đâu.”
Điểm này ta tin.
Trong lòng Nhan Hồng Vũ thầm nghĩ.
Nàng ta cảm thấy bất lực trong lòng, tên khốn này căn bản không hề coi nàng là mỹ nữ để đối đãi.
Đúng lúc này, Kế Ngôn bỗng nhiên đứng lên, nhìn về phía xa, ánh mắt sắc bén như có thể xuyên thấu thời không.
“Có người đến.”
Vẻ mặt Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân mờ mịt.
Bọn họ đứng đực mặt ra nhìn Kế Ngôn đột nhiên đứng lên.
Nhan Hồng Vũ nhìn Kế Ngôn áo trắng phấp phới, ánh mắt lóe lên vẻ khác lạ.
Từ lúc nàng ta lên thuyền đến bây giờ, Kế Ngôn vẫn luôn ngồi ở mũi thuyền, không hề nhúc nhích.
Hắn ta ít nói lại càng ít nói, tạo cho người ta một cảm giác thần bí.
Kế Ngôn cảm nhận được có người tới, Lữ Thiếu Khanh cũng cảm nhận được.
Mặc dù đi theo từ mấy ngàn dặm, nhưng người tới không hề che giấu khí tức của bản thân, cứ tản ra một cách không kiêng nể gì, như thái dương chói lóa trên trời.
Chỉ cần không mù đều có thể cảm nhận được.
Khi người này càng ngày càng tới gần, hai tỷ đệ Nhan Hồng Vũ cũng cảm nhận được.
Trong không khí tràn ngập áp lực nặng nề, như sắp có bão tố ập đến, tất cả âm thanh đều biến mất.
Áp lực nặng trĩu khiến hô hấp của hai tỷ đệ trở nên nặng nề, hai người cảm thấy có một ngọn núi lớn đang đè ép lên người mình, hô hấp khó khăn, cơ thể khó mà động đậy nổi.
Đây là một cảm giác bản năng, hai người cảm nhận được phía trước có một tồn tại kinh hoàng đang đi về phía bọn họ.
Nhan Hồng Vũ nhìn thấy sắc mặt đệ đệ tái nhợt, chống đỡ không nổi, quỳ sụp xuống đất, hai tay chống đỡ trên mặt đất, áp lực tràn ngập trong không khí khiến hắn hết sức đau khổ.
Nhan Hồng Tân bị thương nghiêm trọng, chưa được chữa trị, trong trạng thái này, vết thương trên người một lần nữa nứt ra, máu tươi chảy ròng ròng không ngừng.
Nhan Hồng Vũ có lòng muốn giúp đệ đệ, nhưng nàng ta cũng vô cùng chật vật.
Hữu tâm vô lực.
Bỗng nhiên, một cơn gió màu xanh biếc lướt đến, Nhan Hồng Vũ cảm thấy áp lực trên người nhẹ đi.
Áp lực vô hình trên người tiêu tán vào hư không.
“Phù phù.”
Nhan Hồng Tân bên cạnh ngồi phịch xuống đất, sắc mặt tái nhợt, như vừa được vớt lên từ dưới nước, thở hổn hển từng hơi.
“Đúng là phế vật.” Lữ Thiếu Khanh đứng trước mặt bọn họ, lắc đầu.
Nhan Hồng Vũ nhìn Lữ Thiếu Khanh, trong mắt lộ ra vài phần cảm kích.
Tên này…
Mặc dù miệng lưỡi đáng ghét nhưng ít ra cũng không phải người xấu.
Chắc chắn đã giúp chúng ta hóa giải áp lực.
Trong lòng Nhan Hồng Vũ vừa có vài phần cảm kích thì lại nghe thấy Lữ Thiếu Khanh nói: “Mau giúp hắn chữa thương đi, đừng để hắn chết trên thuyền ta, điềm xui xẻo sẽ chọc phải quỷ hồn đấy.”
Cảm kích trong lòng Nhan Hồng Vũ lập tức tan biến thành mây khói, tên này, thật sự khó mà khiến người ta cảm kích nổi.
Có lẽ vì sợ đệ đệ chết trên thuyền nên mới có thể ra tay giúp chúng ta.
Thật sự đáng ghét.
“Hừ! Thật to gan.”
Một tiếng hừ lạnh, như gió lạnh thổi thấu xương, một bóng người xuất hiện trên không trung, từ trên cao nhìn chằm chằm bọn họ.
Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân ngẩng đầu, nhìn người tới, không kìm được mà thốt lên kinh hãi: “Từ Cát?!”
Sắc mặt hai người kinh hoàng, giọng nói mang theo hoảng sợ, thậm chí lộ ra tuyệt vọng.