Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 470: Mục 471

STT 470: CHƯƠNG 470: HƠI YẾU

“Ai?” Lữ Thiếu Khanh quay đầu lại: “Nhìn vẻ mặt các ngươi, hắn ta mạnh lắm sao?”

“Nguyên Anh kỳ, Phong Lôi giáo.”

Nhan Hồng Tân căng thẳng tột độ, như con cừu non kinh sợ, nói với Lữ Thiếu Khanh: “Công tử, cẩn thận. Hắn mới một trăm hai mươi tuổi đã đạt Nguyên Anh kỳ, là một thiên tài đấy.”

“Thiên tài?” Lữ Thiếu Khanh lập tức khinh thường.

Nhan Hồng Vũ cũng căng thẳng, tuy nhiên vẫn bình tĩnh hơn đệ đệ mình đôi chút. Nàng ta nói với Lữ Thiếu Khanh: “Công tử, mặc dù thực lực ngươi rất mạnh nhưng hắn là thiên tài Nguyên Anh kỳ, ba năm trước đã bước vào Nguyên Anh kỳ, được mệnh danh là Nguyên Anh kỳ trẻ tuổi nhất Đông Châu.”

Nhan Hồng Vũ cảm thấy một kiếm vừa rồi của Lữ Thiếu Khanh có phong thái vô thượng, nhưng Lữ Thiếu Khanh lại quá trẻ tuổi.

Cốt linh quá trẻ, thậm chí nàng ta còn cảm thấy còn nhỏ hơn cả nàng ta.

Một người như vậy dù có lợi hại hơn nữa thì sao có thể đạt tới Nguyên Anh kỳ chứ?

Một kiếm vừa rồi chắc chắn là dùng bí pháp gì đó.

Nhưng lời khuyên của Nhan Hồng Vũ chỉ nhận lại được sự khinh thường của Lữ Thiếu Khanh.

“Thôi đi!”

“Đông Châu các ngươi xuống dốc đến mức này sao? Kẻ như vậy mà cũng dám xưng là Nguyên Anh kỳ trẻ tuổi nhất Đông Châu?”

Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân đều im lặng.

Đại ca, rốt cuộc ngươi có bản lĩnh cỡ nào mà dám nói về một vị Nguyên Anh kỳ như thế?

“Haha.”

Từ Cát trên bầu trời nghe thấy cuộc đối thoại của nhóm Lữ Thiếu Khanh không kìm được bật cười phá lên.

Từ Cát chắp hai tay sau lưng, ngạo nghễ đứng đó, như vị thần trên trời cao nhìn xuống đám phàm nhân: “Ếch ngồi đáy giếng, xích trạch chi nghê.”

Sau đó hắn ta khinh miệt nói: “Tự sát đi, ta cho phép các ngươi đầu thai.”

Sau khi nói xong, khí tức đột nhiên bùng nổ, như trung tâm một cơn lốc bùng phát, một cỗ uy áp vô hình lan tỏa ra.

Cây cối trên mặt đất bị uy áp ép cho vang lên tiếng răng rắc.

Sắc mặt hai tỷ đệ Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân tái nhợt, hoảng sợ.

Lòng họ dâng lên tuyệt vọng, kẻ địch như vậy, làm sao họ có thể ngăn cản đây?

Kế Ngôn cau mày, đột nhiên hơi không muốn động thủ.

Quá yếu.

Hắn ta quay đầu nói với Lữ Thiếu Khanh: “Hay là, đệ lên đi?”

“Huynh định lười đấy à?” Lữ Thiếu Khanh tức giận quát: “Trước đó là ai đã nói không được giành phần với huynh?”

“Hơi yếu!”

Kế Ngôn thẳng thắn đáp, bắt nạt kẻ yếu hơn mình rất vô nghĩa.

Hắn ta thích kẻ mạnh.

Kế Ngôn đưa tay, Vô Khâu kiếm xuất hiện trong tay hắn. Kế Ngôn hỏi Lữ Thiếu Khanh: “Không có gì cần hỏi sao?”

Lữ Thiếu Khanh tiếp tục quát: “Không, bớt giả vờ ở đây đi, tranh thủ nhanh chóng giải quyết hắn mau.”

Từ Cát nghe thấy cuộc đối thoại của Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh, mặt mũi hắn ta méo mó.

Tiểu tử khốn kiếp đến từ đâu mà không biết trời cao đất rộng vậy?

Đúng là khiến người ta buồn nôn.

Ta được mệnh danh là một trong những thiên tài Đông Châu, từ khi nào đến lượt loại a miêu a cẩu như các ngươi chỉ trỏ?

“Được, được.” Từ Cát giận quá bật cười: “Coi như ta đã biết thế nào là cuồng vọng rồi.”

“Ta thay đổi chủ ý, ta muốn rút hồn phách các ngươi để đốt thiên đăng, để các ngươi thấy rốt cuộc ta lợi hại đến mức nào.”

Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân nghe thấy vậy, mặt lộ vẻ tuyệt vọng.

Hai vị đại ca, các ngươi đang làm trò gì vậy?

Các ngươi đang công khai sỉ nhục một vị Nguyên Anh kỳ đấy.

Sao lại muốn chọc giận hắn ta chứ?

Một vị Nguyên Anh kỳ nổi giận ra tay không chút lưu tình, các ngươi làm sao ngăn cản đây?

Hơn nữa, các ngươi là người từ đâu tới?

Các ngươi tự đại như vậy, người nhà các ngươi có biết không?

“Tỷ tỷ, xong rồi.”

Nhan Hồng Tân nói khẽ với Nhan Hồng Vũ.

Không chọc giận Từ Cát còn có thể lợi dụng sự kiêu ngạo và khinh địch của hắn để tìm cơ hội chạy trốn.

Giờ chọc giận Từ Cát, bọn họ muốn tự sát cũng không có cơ hội nữa.

Nhan Hồng Vũ không nói gì nhưng trong lòng hoàn toàn đồng ý.

Đồng thời cũng hơi mất mát.

Vốn cứ tưởng Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh có gì đó khác biệt, lại không ngờ rằng hai người đều giống nhau.

Tự đại cuồng vọng.

Ai!

Trong lòng Nhan Hồng Vũ thầm thở dài, đành cam chịu số phận.

Trong ánh mắt bất đắc dĩ của Nhan Hồng Vũ, Kế Ngôn hành động rồi.

Hắn ta bước ra một bước, như lợi kiếm ra khỏi vỏ, phong mang tất lộ.

Trong mắt Nhan Hồng Vũ, bóng dáng Kế Ngôn dường như trở nên cao lớn vô tận, trở thành duy nhất trong thiên địa này.

Kiếm quang đột nhiên bùng lên, một cỗ kiếm ý sắc bén kinh khủng xông thẳng lên trời.

Kiếm ý trùng thiên, trời đất rung động, gió nổi mây phun.

Ban đầu Từ Cát rất coi thường Kế Ngôn.

Gã thấy, Kế Ngôn chẳng qua chỉ là một thanh niên non choẹt, một tiểu quỷ không biết trời cao đất rộng mà thôi.

Song sau khi Kế Ngôn vung ra một kiếm, Từ Cát biết gã đã sai rồi.

Sai rất lớn.

Một kiếm này, cho dù là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, hậu kỳ cũng không thể xuất ra nổi.

Trước một kiếm này, Từ Cát cảm thấy mình như một đứa trẻ đang đối mặt với thiên uy.

Thậm chí trước mặt một kiếm này, Từ Cát còn cảm nhận được khí tức của Đạo.

Da đầu gã tê rần, đây là thứ mà Nguyên Anh kỳ có thể lĩnh ngộ được sao?

Đây là kiếm ý mà con người có thể lĩnh ngộ được sao?

Tên này không phải là con riêng của Thiên đạo đấy chứ?

Sau khi Từ Cát tiến vào Nguyên Anh kỳ đã thuận lợi lĩnh ngộ kiếm ý.

Trước đây, gã cảm thấy kiếm ý của gã là vô địch thiên hạ.

Giờ đối mặt với một kiếm kinh khủng này của Kế Ngôn thì cuối cùng gã đã biết cái gọi là “cứt chó” là gì.

Kiếm ý mà Từ Cát gã lĩnh ngộ, chính là cứt chó.

Dù sao Từ Cát cũng là Nguyên Anh kỳ, sau khi thoát khỏi sự khiếp sợ thì bắt đầu ngăn cản.

Ta là Nguyên Anh kỳ, ngươi cũng là Nguyên Anh kỳ, dù kiếm ý của ngươi có lợi hại hơn nữa thì ta không tin mình không ngăn cản được ngươi.

“A.”

Nhưng mà, Từ Cát lại một lần nữa phát hiện ra gã đã sai rồi.

Gã thật sự không thể ngăn cản nổi kiếm này.

Một kiếm này như Kiếm thần đích thân xuất thủ, thế không thể đỡ.

Dù Từ Cát dùng hết thủ đoạn thì gã cũng không ngăn cản nổi một kiếm này.

Điều gã có thể làm chỉ là kêu thảm một tiếng, sau đó biến mất trong kiếm quang.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!