STT 494: CHƯƠNG 494: HẮN LÀ HÓA THẦN SAO?
Lữ Thiếu Khanh ngẩng đầu nhìn lên, ngọn núi cao vút trong mây được mây mù bao phủ, tựa như khoác lên mình một tấm khăn che mặt bí ẩn.
Sương trắng mịt mờ, bao phủ một vẻ thần bí nặng nề, ngay cả tu sĩ dùng nhãn lực cũng không thể nhìn xuyên thấu.
Kế Ngôn khẽ nhíu mày, nói: “Trên đó có chút cổ quái.”
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi, nói: “Phí lời, đương nhiên là cổ quái rồi, đó là trận pháp mà, huynh không nhận ra sao?”
Với tạo nghệ trận pháp của Lữ Thiếu Khanh, vừa liếc mắt đã nhận ra trên núi có đại trận bao phủ, ngăn cách linh thức và thần niệm.
Tầm mắt không nhìn thấu, linh thức, thần niệm cũng không thể xuyên thấu.
Lữ Thiếu Khanh nhìn chằm chằm trong chốc lát, đưa ra kết luận rằng: “Ít nhất là đại trận tứ phẩm.”
Kế Ngôn liếc hắn một cái, trên gương mặt lạnh lùng hiện rõ vài phần cảnh giác: “Đệ biết điều ta nói không phải chuyện này.”
Trên đó ngay cả thần trí của hắn cũng không thể xuyên thấu, hơn nữa còn tạo cho hắn một dự cảm chẳng lành.
Hắn không tin Lữ Thiếu Khanh không cảm nhận được.
Sau khi tu luyện Kinh Thần Quyết, cảm giác của hắn càng trở nên nhạy cảm hơn.
Lữ Thiếu Khanh mỉm cười, trong mắt Nhan Hồng Vũ, nụ cười này tựa như một con hồ ly giảo hoạt: “Tốt hay xấu thì liên quan gì đến chúng ta? Nếu quả thật có chuyện xảy ra, ta cầu còn chẳng được ấy.”
Kế Ngôn nghe xong cũng thấy có lý.
Sư đệ có nhiều ý đồ xấu xa, tạo nghệ trận pháp cũng cao siêu, có hắn ở đây thì không cần lo lắng về đại trận trên kia. Còn những thứ khác, chỉ cần có kiếm trong tay là đủ rồi.
Vô Khâu kiếm sau lưng dường như cũng cảm nhận được cảm xúc của Kế Ngôn nên khẽ run lên một chút.
Lời trò chuyện của Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh khiến ba người Nhan Hồng Vũ cảm thấy khó hiểu.
Nhan Hồng Vũ rất muốn hỏi rõ ràng nhưng có Kế Ngôn trước mặt nên không đủ dũng khí.
Còn về Nhan Hồng Tân và Giả Tôn thì càng không dám hỏi han gì nhiều.
“Lên nào.”
Giả Tôn dẫn mấy người đi lên, khi lên đến giữa sườn núi thì bị kiểm tra.
“Đây là thị tòng của ta.”
Thân phận của nhóm Lữ Thiếu Khanh đương nhiên là giả làm thị tòng của Giả Tôn.
“Haha.”
“Làm trò cười cho thiên hạ, mất mặt đến cực điểm.” Có người phía sau cười nhạo, một công tử văn nhã từ phía dưới một mình bay vút lên, không hề dừng lại, vượt qua nhóm Giả Tôn rồi tiếp tục đi lên.
“Ai vậy?” Lữ Thiếu Khanh nhìn người kia biến mất trong sương mù trắng, tiêu sái phiêu dật, rất khinh thường mà nói: “Đúng là rất biết cách ra vẻ.”
Sắc mặt Giả Tôn cũng có chút khó chịu: “Hắn là Đoạn Mộc Hiến của Đoạn Mộc gia.”
Nhan Hồng Vũ giật mình: “Là Đoạn Mộc Hiến của Đoạn Mộc gia Thái thành sao?”
Giả Tôn khẽ hừ một tiếng: “Ngoại trừ hắn còn có thể là ai?”
“Tên đó tự cao tự đại cái quái gì, chẳng qua chỉ vì Đoạn Mộc gia có chút quan hệ tốt với Ngọc Đỉnh phái mà thôi sao?”
Lữ Thiếu Khanh không quan tâm đến chuyện hắn là cái quái gì, có tự đại hay không, hắn chỉ quan tâm một vấn đề duy nhất: “Hắn là Hóa Thần à?”
Nếu là Hóa Thần, thì phải chú ý một chút.
Hai người Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân lập tức kìm nén đến mức khó chịu.
Đại ca, ngươi hỏi chuyện này làm gì?
Hắn không phải Hóa Thần có phải ngươi sẽ làm gì người ta sao?
Giả Tôn không hiểu câu nói này của Lữ Thiếu Khanh có ý gì, gã thành thật đáp: “Hắn chẳng qua chỉ là Kết Đan kỳ tầng năm mà thôi, còn chưa phải Nguyên Anh kỳ nữa. Lần này đến tham gia tụ hội đều là thế hệ trẻ tuổi của Đông Châu, người trên bốn mươi tuổi cũng không có tư cách tham gia.”
“Mạnh nhất có lẽ là đệ nhất Đông Châu Khoái Hằng, hắn ta cũng chỉ mới là Kết Đan hậu kỳ cảnh giới tầng chín mà thôi.”
“Ồ.”
Lữ Thiếu Khanh khẽ ồ một tiếng, sau đó không nói gì nữa.
Nhan Hồng Vũ nhìn thấy mà lo lắng đến gần chết.
Lỡ như Lữ Thiếu Khanh lại muốn làm chuyện gì đó trong tụ hội lần này thì ai có thể ngăn được hắn?
Hai sư huynh đệ này không biết là quái thai từ đâu tới, cả hai đều là Nguyên Anh kỳ.
Trong thế hệ trẻ của tụ hội lần này, có ai là đối thủ của bọn hắn chứ?
Nếu Lữ Thiếu Khanh lại ra tay độc ác như với Ngân Nguyệt tông, Phong Lôi giáo, giết chết tất cả những người này thì sao?
Tương lai Đông Châu sẽ là một vùng tăm tối.
Mấy người bọn họ cũng sẽ trở thành tội phạm truy nã Đông Châu, là loại bị bắt sẽ bị giết chết ngay lập tức.
Nhan Hồng Vũ thật sự rất lo lắng, nàng không kìm được hỏi: “Ngao công tử, ngươi có tính toán gì?”
“Đương nhiên là nghĩ cách gặp Mạnh cô nương, dùng thành ý làm cảm động nàng, lấy món đồ kia từ trong tay nàng.”
Sau đó Lữ Thiếu Khanh lại quay sang tìm Kế Ngôn: “Huynh thật sự quyết định không định dùng chút nhan sắc của huynh ra dụ dỗ sao?”
“Keng!”
“Mẹ nó, nếu như nơi này không tiện thì nhất định ta sẽ ra tay thu thập huynh, trói chặt huynh đem đến giường Mạnh cô nương.”
Trong những lời hùng hổ của Lữ Thiếu Khanh, mọi người đã lên đến đỉnh núi.
Nơi này là một vùng đất bằng phẳng rộng lớn, giống như đỉnh ngọn núi này đã bị một kiếm san bằng.
Trên đỉnh núi đã có không ít người tới, tốp năm tốp ba tụ tập cười nói rôm rả, cũng có người lẻ loi một mình, nhắm mắt nhập định dưỡng thần.
Nam tuấn nữ tú, thần thái anh tú, anh tư hiên ngang.
Những người tới đây phần lớn đều là người thừa kế hoặc đại diện của một phương thế lực, ai nấy đều là thiên tài danh chấn một phương, trên người tản mát khí tức trầm ổn.
Đoàn người Giả Tôn tới, không ít ánh mắt đều đổ dồn lên người họ.
Giả gia là một trong những gia tộc giàu có nhất Đông Châu, Giả Tôn là người thừa kế đương nhiên được rất nhiều người nhận ra.
Đương nhiên, thái độ đối với vị phú nhị đại này của mọi người cũng không khác nhau là mấy.
“Chà, đây không phải là thiếu gia Giả gia giàu có nhất Đông Châu sao?”
“Hắn cũng tới à?”
“Dù sao hắn cũng là một phương thế lực, hơn nữa còn là Kết Đan kỳ đấy.”