Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 495: Mục 496

STT 495: CHƯƠNG 495: HẮN LÀ HÓA THẦN SAO? (TT)

Có người nhấn rất mạnh ba chữ "Kết Đan kỳ" này.

Giả Tôn đột phá Kết Đan kỳ như thế nào, tất cả mọi người đều biết rõ.

Thiên phú của gã không tốt, nên đã dùng linh thạch và đan dược để cưỡng ép đột phá. Việc dùng đan dược để bồi đắp cảnh giới có sự chênh lệch rất lớn so với việc từng bước tu luyện mà đạt được.

Mọi người chế giễu gã cũng không có gì lạ.

“Đây chính là cao thủ Kết Đan kỳ có thị vệ đi kèm đấy.”

“Chẳng những có thị vệ, còn mang theo thị nữ nữa.”

“Ha ha.”

Có rất nhiều người cố ý chế giễu Giả Tôn.

Giả Tôn đã sớm quen với những tình huống như thế này, đối mặt với lời trào phúng của mọi người, gã cũng đối đáp không chút khách khí.

“Sao nào? Thiếu gia Trần gia, anh trai ngươi không tới sao? Có tin ta bảo người của ta 'thu thập' ngươi không?”

“Bại tướng dưới tay Đỗ gia cũng dám xuất hiện trước mặt ta à?”

“Chuyện buôn bán của Trương gia các ngươi dạo này có ổn không?”

Đừng thấy Giả Tôn chịu thiệt thòi trước mặt Lữ Thiếu Khanh, trước những người cùng thế hệ, Giả Tôn vẫn khẩu chiến quần hùng, chửi cho những kẻ đó mặt đầy nước bọt.

Không ít người bị gã chọc tức đến mức nghiến răng.

Sau khi Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy, không kìm được khẽ nói: “Không tệ, có vài phần công lực của ta.”

“Hừ!” Bỗng nhiên một tiếng hừ lạnh vang lên, một người long hành hổ bộ, nhanh chóng bước tới, ánh mắt y như điện, lạnh lùng nhìn Giả Tôn: “Giả Tôn ngươi tới đây để đấu võ mồm à?”

Người này rõ ràng là Đoạn Mộc Hiến mà ban nãy họ đụng phải.

“Mắc mớ gì đến ngươi?”

Trong lòng Giả Tôn hơi e ngại, thực lực Đoạn Mộc Hiến mạnh hơn gã.

“Hừ, lần này tới đây, tất cả mọi người đều đến một mình, ngươi lại mang theo nhiều người như vậy, đây là cố ý đối nghịch với Mạnh cô nương sao?”

“Cút xuống cho ta!”

Nói xong, y trực tiếp xuất thủ với Lữ Thiếu Khanh và những người đi cùng.

Sức mạnh cường đại ập tới, Lữ Thiếu Khanh nhẹ nhàng tiến lên một bước.

Sức mạnh vô hình âm thầm tràn ra, nhẹ nhàng hóa giải công kích của Đoạn Mộc Hiến.

Thế nhưng Lữ Thiếu Khanh lại cố ý che ngực, giả bộ như không địch lại, đặt mông ngồi phịch xuống đất, kêu toáng lên: “Đánh người! Đánh người!”

“Mọi người nhìn xem, người Đoạn Mộc gia hoành hành bá đạo, chỉ một lời không hợp đã ra tay đánh người.”

“Đông Châu có còn vương pháp nữa không? Có còn thiên lý nữa không? Ỷ mình thực lực cường đại nên khi dễ người khác sao? Vậy thì những tu sĩ tầng chót như chúng ta biết sống sao đây? Có phải các ngươi định đuổi tận giết tuyệt những kẻ thực lực thấp như chúng ta không?”

Nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh kêu lên khoa trương như vậy, sắc mặt không ít người trở nên cổ quái. Đoạn Mộc Hiến thì càng phát điên hơn.

Sao dám chụp mũ y như vậy? Ngươi bị thương sao?

Chỉ cần là người không bị mù đều có thể nhìn thấy tên khốn kiếp ngươi đang giả vờ!

“Ngươi đang vu khống ta?”

Trong lòng Đoạn Mộc Hiến đang điên cuồng, sát ý cuồn cuộn như nước sôi, sục sôi trong lòng y.

Lần đầu tiên y gặp kẻ vô lại như vậy.

Lữ Thiếu Khanh hô to: “Ai vu khống ngươi rồi? Có phải ngươi cảm thấy những người ở đây đều mù cả sao?”

“Là ngươi động thủ đánh người trước, đúng không? Là ngươi không coi những tu sĩ tầng chót như chúng ta là người, hay ngươi đang nói tất cả mọi người ở đây đều không coi tu sĩ tầng chót là người?”

Tuy Đoạn Mộc Hiến tự đại cuồng ngạo, nhưng y không ngốc.

Lữ Thiếu Khanh nói vậy rõ ràng là cố ý muốn chia rẽ y và những người ở đây.

“Ngươi đang tìm chết đấy!”

Y phẫn nộ một lần nữa ra tay, thanh thế lần này còn lớn hơn cả lần trước.

Chung quanh cuồng phong nổi lên, như quỷ khóc sói gào, cuồng phong cuộn xoáy lại một chỗ, mang theo uy thế to lớn lao về phía Lữ Thiếu Khanh.

“Giết người! Giết người! Có ai quản không vậy?”

Về phần Lữ Thiếu Khanh, hắn không ngăn cản mà vẫn ngồi dưới đất, tiếp tục lớn tiếng hô hào.

Hắn không để công kích của Đoạn Mộc Hiến vào mắt.

Những người xung quanh nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh không ngăn cản, không ít người trong lòng cười lạnh không ngừng.

Bọn hắn đều cảm thấy Lữ Thiếu Khanh chết chắc rồi.

Đoạn Mộc Hiến không phải kẻ dễ nói chuyện, dưới cơn thịnh nộ y hoàn toàn có thể giết người. Dù lần tụ hội này do Mạnh Tiêu tổ chức, Đoạn Mộc Hiến cũng không sợ.

Đoạn Mộc gia có quan hệ tốt với Ngọc Đỉnh phái, gần như là minh hữu, do đó Đoạn Mộc Hiến không sợ sẽ bị Ngọc Đỉnh phái quở trách.

Cùng lắm y cũng chỉ bị Mạnh Tiêu bất mãn một chút thôi.

Lúc Lữ Thiếu Khanh thấy công kích sắp đánh tới, một bóng người áo trắng đột nhiên xuất hiện.

Ngay khi bóng người áo trắng xuất hiện trước mặt Lữ Thiếu Khanh, cuồng phong đầy trời bỗng nhiên tiêu tán, trở nên gió êm sóng lặng.

Nhìn thấy bóng người áo trắng, Nhan Hồng Vũ suýt chút nữa tưởng Kế Ngôn xuất thủ.

Tuy nhiên, sau khi nhìn rõ người tới, Nhan Hồng Vũ không kìm được kêu lên kinh ngạc: “Mạnh Tiêu!”

Người tới rõ ràng là Đại sư tỷ Ngọc Đỉnh phái, Mạnh Tiêu.

Tóc ghim song giác, lộ ra vài phần ngây thơ trẻ con, gương mặt hồng hào tròn vo, làn da trắng mịn, trắng hồng khiến người ta khó mà tin được đây lại là một Đại sư tỷ của một đại phái.

Tuy nhiên, toàn thân áo trắng khiến Mạnh Tiêu tăng thêm vài phần phong thái lạnh lùng.

Vẻ mặt nàng ta không vui nhìn Đoạn Mộc Hiến: “Đoạn Mộc công tử, ngươi muốn làm gì?”

“Lần này ta triệu tập mọi người tới đây, là để giao lưu hảo hữu chứ không phải cung cấp địa điểm cho các ngươi chiến đấu.”

Đoạn Mộc Hiến thấy Mạnh Tiêu xuất hiện, sắc mặt có chút thay đổi, trong mắt tăng thêm vài phần kiêng kị, đồng thời vội vàng nặn ra nụ cười: “Sư muội.”

Mạnh Tiêu không khách khí cắt ngang lời Đoạn Mộc Hiến: “Ngươi cứ gọi ta là Mạnh cô nương thì hơn, chúng ta cũng không phải là sư huynh muội. Còn nữa, nếu ngươi còn gọi ta là sư muội, ngươi có tin ta đánh cả ngươi không?”

Không hề có chút nể mặt khiến Đoạn Mộc Hiến lộ ra vẻ xấu hổ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!