STT 516: CHƯƠNG 516: LẦN NÀO CŨNG GẶP NGƯỜI CẢN ĐƯỜNG
Ở Tế thành và Trần thành, hắn thu hoạch được hơn ba trăm Trữ Vật giới chỉ, tuy nhiên phần lớn là đồ của tu sĩ Tề Châu, chỉ có hai mươi cái thuộc về tu sĩ Kết Đan kỳ.
Tu sĩ bình thường không có nhiều vật phẩm giá trị, linh thạch cũng chẳng đáng là bao.
Còn về phần tu sĩ Phong Lôi giáo và Ngân Nguyệt tông thì khá hơn đôi chút. Vì chinh chiến nhiều năm, tu sĩ Đông Châu không có thói quen tích trữ linh thạch.
Ngoài việc tích trữ một ít, phần lớn linh thạch khác đều được dùng để tăng cường thực lực và cảnh giới của bản thân.
Sau khi kiểm kê xong một lượt, Lữ Thiếu Khanh đã có được gần một triệu viên linh thạch. Tính trung bình, mỗi Trữ Vật giới chỉ chỉ có chưa tới ba ngàn linh thạch.
Linh thạch không nhiều, nhưng bên trong cũng có không ít vật phẩm khác.
Công pháp, đan dược, vật liệu, pháp khí các loại vật phẩm này cộng lại có giá trị lớn hơn, Lữ Thiếu Khanh ước tính sơ bộ thì được khoảng một triệu linh thạch.
Gương mặt Lữ Thiếu Khanh hớn hở.
Quả nhiên, đi cướp bóc vẫn làm giàu nhanh hơn.
Tuy nhiên, cười thì cười, trong lòng Lữ Thiếu Khanh vẫn đau như cắt.
Cho dù là Từ Cát, Tất Kiển, Đạm Đài Trung hay Hồng Mạch, Đoạn Mộc Thiện, Trữ Vật giới chỉ của những Nguyên Anh kỳ này đều bị đánh nổ, ngay cả một chút gì cũng không thu được.
Tài sản của một Nguyên Anh kỳ sao có thể kém cỏi được chứ?
Đáng tiếc, chiến đấu với Nguyên Anh kỳ mà không sử dụng toàn lực thì rất khó đánh bại bọn họ, nhưng dùng toàn bộ sức lực thì lại khó mà khống chế được.
Lữ Thiếu Khanh tức giận đến mức lao ra ngoài, mắng Kế Ngôn: “Lần sau ra tay thu liễm một chút cho ta!”
Kế Ngôn hừ một tiếng: “Đệ có thể thu liễm sao?”
Đối phó với kẻ địch dĩ nhiên phải dốc hết toàn lực, không cho kẻ địch bất cứ cơ hội nào.
Lữ Thiếu Khanh chỉ cho quan đốt lửa không cho dân thắp đèn mà mặt không đổi sắc: “Thực lực của ta yếu, đối mặt với kẻ địch đương nhiên phải dốc hết toàn lực rồi.”
Kế Ngôn cũng không quay đầu lại, đón gió lướt tới, vẫn tiêu sái như một công tử thế gia: “Trùng hợp quá, ta cũng thế.”
Lữ Thiếu Khanh giận dữ: “Bớt giả vờ với ta đi, khỉ thật! Từ Cát thì sao?”
Từ Cát chỉ là một con gà, không dùng hết toàn lực cũng có thể đánh chết.
Tên khốn kiếp huynh vừa tung ra một kiếm đã không còn chút cặn bã nào sót lại.
“Thói quen thôi, nhất thời không thay đổi được.” Kế Ngôn không chút khách khí hỏi ngược lại: “Ta nhớ tên Nguyên Anh kỳ Đoạn Mộc kia cũng không mạnh, sao đệ không giữ lại?”
“Ta giữ lại hắn làm gì?” Lữ Thiếu Khanh vẫn giữ quan điểm cũ, lý lẽ hùng hồn đáp lại: “Ai bảo hắn yếu như vậy, ngay cả một chiêu của ta cũng không đỡ nổi. Không thể trách ta, chỉ có thể trách hắn quá yếu.”
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh cũng rất bất đắc dĩ. Thức thứ hai thì đỡ được, nhưng thức thứ ba thì chịu không nổi.
“Đúng là phế vật, chút thực lực ấy cũng dám học người ta bày mưu tính kế, đúng là tìm chết.”
Sau khi Lữ Thiếu Khanh mắng Đoạn Mộc Thiện là phế vật vài câu, hắn tiếp tục truy cứu.
“Lão già Hồng Mạch kia chắc chắn có rất nhiều đồ tốt, huynh bổ một kiếm xuống lập tức tan biến hết, đúng là phung phí của trời đất, lãng phí đến mức đáng xấu hổ.”
Lúc này, Vô Khâu kiếm đang ở trên đỉnh phi thuyền bỗng nhiên bay tới, rơi vào trong tay Kế Ngôn.
Lữ Thiếu Khanh kinh ngạc, sau đó giận dữ: “Sao nào? Huynh chột dạ à? Muốn đánh nhau à?”
Kế Ngôn đặt Vô Khâu kiếm lên đầu gối, ánh mắt hơi mơ màng, hắn ta nói: “Đừng ồn ào, còn ồn ào thì đánh với ta một trận.”
“Đến đây đi! Huynh cho rằng ta sợ huynh à? Nếu không phải ta thấy huynh đang bị thương thì ta đã xử lý huynh từ sớm rồi.”
Tuy nói là vậy, nhưng Lữ Thiếu Khanh lại quay người rời đi, không quấy rầy Kế Ngôn nữa.
Nhìn bộ dạng này của Kế Ngôn, xem ra đã lĩnh ngộ được điều gì đó nữa rồi.
Lữ Thiếu Khanh không quấy rầy nữa mà ngược lại, hắn vung tay lên, bạch quang chớp lóe, một lớp bình chướng xuất hiện trên phi chu, ngăn cách âm thanh bên ngoài, tránh làm ảnh hưởng đến Kế Ngôn.
Lữ Thiếu Khanh trở lại trong khoang thuyền, lấy Thiên Cơ Bài ra, thảnh thơi đọc.
Bọn họ đã vượt qua Châu giới tiến vào Yến Châu, còn khoảng hai tháng nữa là tới Hướng thành.
Cũng giống như trước đây, Lữ Thiếu Khanh định dựa vào Thiên Cơ Bài để xem thử các tin tức gần đây ở Yến Châu có xảy ra chuyện gì lớn không.
Hắn không muốn lại xảy ra những chuyện như ở Đông Châu, rất phiền phức.
Đương nhiên, nếu vẫn phát hiện ra đồ của Tử Quỷ tiểu đệ thì chuyện nên làm vẫn phải làm.
Tuy nhiên, điều khiến Lữ Thiếu Khanh thở phào là, hắn không hề phát hiện trên Thiên Cơ Bài có tin tức gì lớn xảy ra ở Yến Châu.
Ngay cả Điểm Tinh Phái mà hắn chú ý cũng không thấy có động tĩnh gì.
Từ những tin tức và nội dung trên Thiên Cơ Bài, Yến Châu hoàn toàn yên bình, người người an cư lạc nghiệp, cuộc sống vô cùng hạnh phúc.
Rất tốt!
Lữ Thiếu Khanh hết sức hài lòng, trong lòng thầm nghĩ, tốt nhất là như vậy.
Ta đến Hướng thành lấy thứ thuộc về ta, sau đó quay về Tề Châu.
Thời gian từng ngày trôi qua, rời khỏi Mục thành, còn vài ngày nữa là có thể đến Hướng thành rồi.
Bọn họ lại bị cản đường.
Một đám tu sĩ vô cùng cao ngạo đã chặn phi chu của Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh nhíu mày: “Trời ạ! Sao lần nào xuất hành cũng bị người khác chặn đường vậy?”
Ở Tề Châu cũng thế, ở Đông Châu cũng vậy.
Giờ tới Yến Châu cũng thế à?
Có thiên lý nữa không vậy?
Có ai đến quản mấy chuyện này không?
Lữ Thiếu Khanh bước ra, trong lòng bất mãn nhưng bề ngoài vẫn giữ vẻ khách khí: “Xin hỏi các vị, không biết phía trước xảy ra chuyện gì sao?”
“Xảy ra chuyện gì à? Mắt ngươi mù sao?”
Tu sĩ chặn đường vô cùng không khách khí, chỉ vào Lữ Thiếu Khanh mắng lớn: “Ở ngoài trăm dặm đã có cảnh báo rồi, ngươi không nhìn thấy sao?”
“Hay là ngươi cố tình giả vờ không nhìn thấy để đến khiêu khích chúng ta?”
Bạn đã vào thế giới của Thiên‧L0ι‧†ɾúς rồi.