Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 517: Mục 518

STT 517: CHƯƠNG 517: LẦN NÀO CŨNG GẶP NGƯỜI CẢN ĐƯỜNG (TT)

Mấy tên tu sĩ khác cũng ánh mắt bất thiện nhìn Lữ Thiếu Khanh, sẵn sàng động thủ bất cứ lúc nào.

Lữ Thiếu Khanh trong lòng chửi thầm, trên mặt vẫn mỉm cười: “Chẳng phải ta quá chuyên tâm đi đường nên không nhìn thấy đó sao?”

Lúc này Lữ Thiếu Khanh mới phát hiện con đường này có điều gì đó bất thường.

Qua khỏi Mục thành, khi đi thẳng về phía Bắc, Lữ Thiếu Khanh vẫn còn gặp khá nhiều người. Thế nhưng đến bây giờ, xung quanh hắn không hề gặp bất kỳ tu sĩ nào khác.

Mà con đường này lại là con đường ngắn nhất để đến Hướng thành, nếu đi đường vòng ít nhất phải tốn khoảng một tháng.

Sau khi Lữ Thiếu Khanh tìm hiểu cặn kẽ, hắn mới biết chuyện gì đang diễn ra.

Nơi này cũng đang tổ chức một buổi tụ hội.

Đại sư huynh của Thiên Cung môn, một trong hai đại môn phái lớn nhất Yến Châu, đã tổ chức một buổi tụ hội.

Đây cũng là kiểu tụ tập của thế hệ trẻ, lấy danh nghĩa giao lưu, tỉ thí luận bàn, cùng nhau nghiên cứu và thảo luận những tâm đắc trong tu luyện.

Thiên Cung môn và Điểm Tinh Phái là hai đại môn phái hàng đầu của Yến Châu.

Phạm vi thế lực của Điểm Tinh Phái nằm ở phía Đông Yến Châu, nối liền với Tề Châu.

Phạm vi thế lực của Thiên Cung môn nằm ở khu vực phía Tây, nối liền với Đông Châu.

Thiên Cung môn là bá chủ phía Tây Yến Châu, nên việc Đại sư huynh của họ tổ chức tụ hội và bắt người khác phải đi đường vòng là chuyện vô cùng bình thường.

Không ai dám không nể mặt Thiên Cung môn, cho nên rất nhiều người sau khi đọc được cảnh báo trên đường đều lần lượt đi đường vòng, cho dù có tốn nhiều thời gian hơn cũng không dám trêu chọc họ.

Sau khi Lữ Thiếu Khanh hiểu ra mọi chuyện, trong lòng hắn thầm mắng to.

Khốn kiếp, nếu không phải vì ta đang bận việc, ta đã xông vào giết chết các ngươi rồi!

Tên nào tên nấy không lo tu luyện, cả ngày chỉ lo tổ chức tụ hội.

Thói đời sa đọa, lòng người gian trá!

Lữ Thiếu Khanh không muốn gây chuyện, hắn đã trêu chọc Điểm Tinh Phái rồi, nếu còn trêu chọc thêm Thiên Cung môn, lỡ như có một cường giả Hóa Thần nào đó xuất hiện, e rằng sẽ thê thảm lắm.

Sau khi Lữ Thiếu Khanh đã hỏi rõ ràng, hắn hoàn toàn không có ý định gây chuyện.

Hắn quay đầu phi thuyền rời đi nhưng vẫn bị các tu sĩ trước mặt ngăn lại.

“Chậm đã, ta nghi ngờ các ngươi là gian tế, xuống thuyền để chúng ta kiểm tra!”

“Các ngươi đang làm gì vậy?”

Sắc mặt Lữ Thiếu Khanh trầm xuống.

Hắn không muốn gây phiền phức nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sợ phiền phức.

Mấy tên tu sĩ trước mặt chẳng qua chỉ ở Trúc Cơ kỳ, Lữ Thiếu Khanh động một ngón tay là có thể nghiền chết bọn chúng rồi, còn đơn giản và nhẹ nhàng hơn cả việc giết một con kiến.

“Không nghe thấy lời chúng ta nói sao?”

Vài tên tu sĩ mặc trang phục của các môn phái khác nhau, thực lực không mạnh nhưng lại ngang ngược càn rỡ, trên mặt tràn đầy vẻ kiêu căng.

“Chúng ta hoài nghi các ngươi là gian tế, có ý đồ điều tra tình báo của chúng ta, muốn gây chuyện!”

“Xuống thuyền, chúng ta muốn kiểm tra!”

“Không sai, lần này hơn mười thế lực tụ tập ở đây, không thể để kẻ tiểu nhân thừa cơ gây chuyện được!”

Lữ Thiếu Khanh biết mấy tên này đang nhân cơ hội kiếm chuyện.

Có vẻ như đứng mãi ở đây khiến bọn chúng cảm thấy quá nhàm chán, vất vả lắm mới gặp được người qua đường nên mới muốn kiếm chuyện để tiêu khiển.

Đệ tử các môn phái lớn đều có tật xấu này.

Kể cả Lữ Thiếu Khanh cũng vậy.

Ỷ vào sức mạnh và chỗ dựa sau lưng nên ỷ mạnh hiếp yếu, gặp được ai trông có vẻ dễ bắt nạt thì sẽ không chút khách khí.

Haizz!

Lữ Thiếu Khanh lộ vẻ không vui nhưng vẫn tận tình khuyên bảo, lời lẽ thấm thía khuyên nhủ: “Ta khuyên các ngươi hãy lương thiện một chút. Bởi vì khi các ngươi đối xử lương thiện với thế giới, thế giới cũng sẽ đối xử lương thiện với các ngươi.”

Nhưng, hành động này của Lữ Thiếu Khanh trong mắt bọn tu sĩ này lại là biểu hiện của sự hèn yếu.

Bọn chúng cười phá lên, không thèm để những lời khuyên của Lữ Thiếu Khanh vào tai.

“Haha, đây là thứ hèn nhát gì thế này, hay đầu óc có vấn đề?”

“Cười chết mất, còn lương thiện nữa? Giới tu luyện mà còn nhắc đến lương thiện sao?”

“Loại người này có thể sống đến bây giờ đúng là một kỳ tích.”

Sau khi cười xong, một tên quát lớn: “Không xuống đúng không?”

“Đi lên, phía trên nhất định có vấn đề!”

“Đúng vậy, cái tên ở đầu phi thuyền, ta thấy hắn vẫn ngồi mãi ở đó, chắc chắn có vấn đề!”

Mấy tên tu sĩ lại muốn cưỡng ép lên phi thuyền.

Lữ Thiếu Khanh thấy bọn chúng sử dụng linh phù bay về phía phi thuyền thì không thể nhịn được nữa.

Mụ nội nó, ta không có ý định kiếm chuyện, đã cho thể diện mà không cần, được một tấc lại muốn tiến một thước, đúng không?

Lúc Lữ Thiếu Khanh định hành động thì Kế Ngôn đứng dậy.

“Xuống dưới!”

Kế Ngôn quát khẽ một tiếng, âm thanh như sấm sét giáng thế.

Mấy tên tu sĩ chỉ cảm thấy linh lực trong cơ thể hỗn loạn, như những đứa trẻ không nghe lời, tán loạn khắp cơ thể.

“Phụt!”

Mấy tên tu sĩ kêu thảm một tiếng, miệng phun máu tươi, ngã vật xuống đất.

“Ngươi, ngươi...”

Tất cả bọn chúng đều kịp phản ứng, sắc mặt hoàn toàn thay đổi.

Bọn chúng dù có ngốc cũng biết đã đá phải tấm sắt, trêu chọc phải một đại nhân vật không thể trêu chọc.

Lữ Thiếu Khanh trừng mắt nhìn Kế Ngôn một cái: “Huynh định làm gì? Đừng có tùy tiện gây chuyện, ngoan ngoãn đứng sang một bên cho ta.”

Lữ Thiếu Khanh đứng trên phi thuyền, từ trên cao nhìn xuống bọn chúng, nói: “Ta không muốn gây chuyện, các ngươi đừng cứ hành động lung tung, cuối cùng lại tự rước lấy khổ.”

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh âm trầm, ngữ khí nghiêm túc như đang suy tính xem có nên giết mấy tên này hay không.

Giết chết bọn chúng thì dễ nhưng có thể sẽ dính líu đến môn phái sau lưng bọn chúng, đến lúc đó lại phiền phức.

Mấy tên tu sĩ như nhìn thấy sát ý ẩn hiện của Lữ Thiếu Khanh nên trong lòng càng thêm sợ hãi.

Có một tu sĩ hét lớn: “Ngươi, các ngươi chớ làm càn! Ta nói cho các ngươi biết, ta là người của Thăng Dương các, dám động đến một sợi lông của ta, chắc chắn Thăng Dương các sẽ không buông tha cho các ngươi!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!