STT 518: CHƯƠNG 518: DÁM UY HIẾP TA? GIẾT TRƯỚC ĐÃ
“Thăng Dương các?”
Nghe thấy cái tên uy phong này, Lữ Thiếu Khanh thận trọng hỏi: “Thăng Dương các các ngươi có Hóa Thần không?”
Đệ tử Thăng Dương các nghe thấy ngữ khí thận trọng của Lữ Thiếu Khanh thì gan lớn thêm vài phần, hừ lạnh một tiếng: “Hóa Thần? Đại trưởng lão của chúng ta đã là Nguyên Anh trung kỳ, sớm muộn gì cũng sẽ bước vào cảnh giới đó.”
“Nói vậy, Đại trưởng lão của các ngươi mạnh nhất rồi đúng không?”
Đệ tử Thăng Dương các càng thêm khinh thường Lữ Thiếu Khanh, nghe đến Thăng Dương các liền sợ, so với tên áo trắng kia vẫn kém xa quá: “Không sai, Đại trưởng lão của chúng ta đã đủ để xử lý ngươi rồi, thức thời thì mau thả chúng ta ra rồi ngoan ngoãn cút đi.”
Các tu sĩ khác gần như đều nghĩ như vậy, không ngừng cười lạnh.
Bọn hắn lần lượt khoe ra thế lực đứng sau mình hòng chấn nhiếp Lữ Thiếu Khanh.
“Mau cút đi, chúng ta không so đo với ngươi.”
“Không được, nhất định phải xin lỗi chúng ta.”
“Đúng đấy, đả thương chúng ta rồi định cứ thế mà đi sao?”
“Không xin lỗi, không bồi tội thì bảo người của môn phái đến giết chết hắn.”
Nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh không muốn gây chuyện, cứ một mực hỏi về môn phái của bọn hắn, bọn hắn cảm thấy Lữ Thiếu Khanh đang sợ hãi nên mấy tên tu sĩ lại một lần nữa khôi phục tự tin, trở nên lớn lối.
Dường như chúng đã quên mất bên cạnh Lữ Thiếu Khanh còn có một Kế Ngôn.
Đệ tử Thăng Dương các chỉ vào Lữ Thiếu Khanh gào lên: “Cút nhanh lên đi, bằng không Thiếu các chủ của chúng ta tới đây có thể sẽ dọa chết ngươi đấy.”
Lữ Thiếu Khanh mặt không chút biểu cảm, vung một bàn tay lên, tựa như đập chết một con ruồi.
Đệ tử Thăng Dương các kêu thảm một tiếng, hồn phi phách tán ngay tại chỗ, thi thể mềm nhũn đổ gục xuống đất.
Cảnh tượng này khiến những người khác kinh hãi, bọn hắn dùng ánh mắt khó tin nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh.
“Ngươi, ngươi...”
Bọn hắn không thể ngờ rằng dù bọn hắn đã lộ ra thân phận, Lữ Thiếu Khanh vẫn dám ra tay giết người.
“Dám uy hiếp ta? Vậy ta giết chết các ngươi trước đã.”
Thần thức mãnh liệt tuôn trào như thủy triều, bao vây mấy tên tu sĩ và khởi xướng tấn công.
Cảm nhận được thần thức, mấy tên tu sĩ hét toáng lên: “Nguyên, Nguyên Anh?”
Mấy tên tu sĩ suýt chút nữa đã khóc òa lên.
Sao lại xui xẻo như vậy chứ?
Trấn giữ ở đây, bọn hắn cứ tưởng chỉ gặp những con thỏ trắng vô hại. Kết quả lại đụng phải một tồn tại Nguyên Anh kỳ.
Chắc chắn hôm nay ra đường quên xem hoàng lịch mất rồi.
“Tiền bối, tha, tha mạng...”
Bọn hắn sợ rồi, nhao nhao cầu xin tha mạng.
“Chúng ta sai rồi, có mắt không biết Thái Sơn, mạo phạm tiền bối.”
“Mong rằng tiền bối bớt giận, tha chúng ta.”
Lữ Thiếu Khanh không nói nhiều, thần thức mãnh liệt tuôn trào. Thần thức như một con hung thú cuồng bạo, hoàn toàn thôn phệ bọn hắn.
Lữ Thiếu Khanh nhìn mấy tên tu sĩ đổ gục xuống đất, thở phì phò, lớn tiếng mắng: “Tự tìm đường chết, dám uy hiếp ta? Vậy thì giết chết các ngươi trước đã.”
Theo Lữ Thiếu Khanh thấy, uy hiếp chính là bước đi tiếp theo. Nhất định phải bóp chết mọi manh mối gây bất lợi cho mình từ trong trứng nước.
“Không nên tùy tiện gây chuyện?”
Kế Ngôn ở bên cạnh cười phá lên: “Mặt đệ không đau sao?”
“Khốn kiếp!” Lửa giận của Lữ Thiếu Khanh trút lên người Kế Ngôn: “Huynh ra tay làm gì? Mười ngày nửa tháng chẳng thấy huynh động tĩnh gì, hôm nay huynh uống nhầm thuốc à, hay là quên uống thuốc rồi?”
Kế Ngôn khoanh hai tay, nhìn về phía xa, lộ ra vài phần hứng thú: “Thế hệ trẻ của bọn họ tụ hội, ta có chút hứng thú, muốn xem thử có tu sĩ Nguyên Anh kỳ nào không.”
Đây cũng chính là nguyên nhân Kế Ngôn ra tay, nếu không sẽ không có cớ và không có lý do đi chiếu cố mấy thanh niên Yến Châu này.
Hắn ta muốn xem thử rốt cuộc tu sĩ Yến Châu cùng thế hệ lợi hại đến mức nào.
Phát hiện đấu chí và chiến ý trên người Kế Ngôn, Lữ Thiếu Khanh tức chết.
“Khốn kiếp, ta bảo huynh ra ngoài không phải để tìm người đánh nhau, huynh ngoan ngoãn ngồi yên cho ta.”
Kế Ngôn nhún vai, lại một lần nữa ngồi xuống đầu thuyền, hắn ta nói: “Nếu vậy, đệ đi đường vòng hay không đi đường vòng?”
Đây chính là một vấn đề nan giải.
Lữ Thiếu Khanh do dự.
Đi đường vòng, chuyện ở đây sẽ không bị ai phát hiện, nhưng như vậy sẽ phải tốn thêm một tháng thời gian.
Không đi đường vòng, ngang qua nơi này thì sớm muộn cũng sẽ đụng phải đám công tử trẻ tuổi kia, đến lúc đó nói không chừng lại phải đánh một trận.
Nếu hắn không cẩn thận giết chết vài công tử, chọc giận mấy lão gia hỏa đứng sau bọn hắn, vậy sẽ không thiếu những trận chiến kịch liệt.
Nguy hiểm thì khỏi nói, mà còn siêu phiền phức.
Phiền phức chết đi được!
Lữ Thiếu Khanh nghĩ tới đây, lại không kìm được chửi ầm lên Kế Ngôn: “Khốn kiếp, đều tại huynh, chỉ toàn gây chuyện cho ta thôi.”
“Phiền phức chết đi được! Sớm biết thế này đã không dắt huynh ra ngoài. Thật sự muốn đạp huynh xuống dưới quá.”
“Đệ không thể yên tĩnh một chút, bình tĩnh một lúc sao?”
Kế Ngôn nhìn thấy dáng vẻ sắp phát điên của Lữ Thiếu Khanh thì nở một nụ cười nhàn nhạt.
“Ta không giết bọn hắn.”
Lữ Thiếu Khanh nghe thấy lời này thì càng tức hơn.
Hắn tiến lên mấy bước, hận không thể tiến đến gầm thét vào tai Kế Ngôn: “Huynh đã muốn ra tay xử lý bọn hắn thì đừng để lại hậu quả cho ta. Ra tay mà chỉ làm bị thương chứ không đánh chết, huynh định làm gì? Thể hiện uy phong à?”
“Có phải huynh cảm thấy mình đã lĩnh ngộ được kỹ năng rất mạnh nào đó nên muốn khoe khoang không?”
Kế Ngôn trầm mặc một hồi, cuối cùng nói: “Gần đây đúng là vừa lĩnh ngộ được vài thứ, nhưng cần chiến đấu nhiều hơn để nghiệm chứng.”
Lữ Thiếu Khanh bên này đã quay đầu thuyền, định đi đường vòng.
Tuy đường vòng tốn nhiều thời gian nhưng không đến mức rước phải phiền phức lớn.
Kế Ngôn đã nói như vậy rồi, Lữ Thiếu Khanh không thể nào đi đường vòng nữa.