STT 519: CHƯƠNG 519: TỤ HỘI CHỈ LÀ MỘT LỚP NGỤY TRANG
“Cuộc sống thật chẳng dễ dàng.”
Lữ Thiếu Khanh hầm hầm hố hố, phi chu tiếp tục bay về phía Hướng thành.
Trên phi chu, Lữ Thiếu Khanh đang cầu khẩn: “Hi vọng đám tu sĩ ngu xuẩn kia mắt đều bị mù, không chú ý đến chúng ta.”
“Thật là bó tay với cái đám ngu xuẩn này, tại sao lại phải tụ tập ở đây chứ?”
“Không biết chặn đường đáng xấu hổ lắm sao?”
“Cả ngày chỉ lo tụ tập, không tu luyện, lười đến mức này rồi, thời thế thay đổi thật.”
Nhưng trên con đường đến Hướng thành này, những nơi có thể đi cũng chỉ có bấy nhiêu, không phải rừng rậm thì là sa mạc hoang vu, đầm lầy chướng khí, nơi nào cũng muôn trùng nguy hiểm.
Những nơi này nếu không phải thời điểm bắt buộc, Lữ Thiếu Khanh cũng không muốn xông vào.
Có nhiều chỗ cho dù là Nguyên Anh cũng phải bỏ mạng mà thôi.
Vì vậy, ngay cả khi đường đi rộng mấy trăm dặm, chiếc phi chu của bọn họ vẫn cực kỳ bắt mắt.
Sau khi đi sâu vào vài trăm dặm, Lữ Thiếu Khanh thấy phía trước có người tụ tập, không giống tụ tập bình thường mà giống chặn đường hơn.
Lúc đầu Lữ Thiếu Khanh cảm thấy kỳ lạ, đám ngu xuẩn này sao lại tụ tập ở đây.
Nhưng sau khi nghe bọn họ nói chuyện, hắn mới biết được nguyên nhân.
Không biết vì sao, có người phát hiện ra vài bí cảnh ở đây, sau khi dò xét thêm thì thấy có không dưới mười bí cảnh, hơn nữa phần lớn cách nhau không quá xa, vô cùng kỳ lạ.
Có người còn tìm được vật liệu tứ phẩm, thậm chí là ngũ phẩm trong bí cảnh, nhưng cũng có người mất mạng trong đó, nguy hiểm trùng trùng.
Môn phái đầu tiên phát hiện ra bí cảnh là môn phái thuộc hạ của Thiên Cung môn, lúc này đã báo tin cho Thiên Cung môn.
Thiên Cung môn liền lập tức phong tỏa tin tức và chỉ thị Đại sư huynh Triều Khải của Thiên Cung môn triệu tập nhân lực tới đây thăm dò bí cảnh.
Bọn họ sợ tin tức không che giấu được bao lâu nên đã mời các môn phái có giao hảo với Thiên Cung môn cùng tham dự.
Dù sao, có thể tìm được vật liệu tứ phẩm, ngũ phẩm trong bí cảnh, dù là đại môn phái thì cũng phải động lòng.
Triều Khải mượn danh nghĩa tụ tập luận bàn giao lưu đã phong tỏa phạm vi hơn trăm dặm nơi này lại. Không cho người không liên quan đến gần, còn bọn họ thì tranh thủ thời gian thăm dò tất cả những bí cảnh này.
“Có loại bí cảnh này nữa sao?” Trên mặt Lữ Thiếu Khanh hiện lên một tia dao động, hai mắt tỏa sáng.
Kế Ngôn hỏi: “Đệ muốn đi thăm dò?”
Bí cảnh có thể chứa đựng vật liệu tứ phẩm, ngũ phẩm, nghĩ thôi cũng biết không đơn giản, cũng khiến rất nhiều người động lòng. Nhưng mà...
Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ Kế Ngôn: “Có phải huynh tu luyện quá nên đầu óc cũng tiêu biến theo không? Chúng ta có thể tiến vào bí cảnh được sao?”
Bí cảnh không chịu nổi uy áp Nguyên Anh kỳ, một khi Nguyên Anh bước vào, bí cảnh sẽ sụp đổ, đến lúc đó tất cả mọi thứ bên trong đều sẽ biến mất trong hư không.
Hư không loạn lưu, cho dù là Nguyên Anh cũng khó chống đỡ nổi.
Nguyên Anh xông vào bí cảnh, đơn thuần là hành động tự sát.
Lữ Thiếu Khanh nói với Kế Ngôn: “Ý của ta là, mọe nó, nếu phải đánh cướp, phải giết người thì ta không có yêu cầu nào khác, để lại giới chỉ trữ vật của bọn họ cho ta là được rồi.”
Vật liệu tứ phẩm, ngũ phẩm giá trị vài chục vạn, hơn trăm vạn viên linh thạch. Đây là một món tiền lớn.
Kế Ngôn hiểu ý Lữ Thiếu Khanh, hắn ta cười ha ha: “Đệ nghe xem thử bọn họ đang nói gì?”
Hai bên đang ở rất gần, khoảng cách chỉ mười mấy dặm, Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn từng tu luyện Kinh Thần quyết có thể nghe thấy rất rõ cuộc trò chuyện của bọn họ.
“Thăm dò bảy tám bí cảnh, thu hoạch cũng không lớn.”
“Kỳ lạ, những bí cảnh trước đó có đồ vật tứ phẩm, ngũ phẩm, giờ ngay cả nhị phẩm cũng hiếm.”
“Hơn nữa những bí cảnh rất kỳ lạ, thăm dò xong, không sụp đổ, ngược lại còn mơ hồ có dấu hiệu mở rộng, chuyện gì xảy ra vậy?”
“Ta cảm thấy có chút gì đó không đúng.”
“Mặc kệ nó, bên trên gọi tới đây xem thì chúng ta tới xem thử.”
“Những chuyện khác, có Triều công tử bọn họ xử lý.”
“Nhìn cho kỹ vào, đừng để sai sót.”
Lữ Thiếu Khanh lập tức thất vọng vô cùng.
Thậm chí hắn suy đoán: “Ta thấy cái gọi là vật liệu tứ phẩm, ngũ phẩm cũng chỉ là tin tức giả thôi nhỉ?”
“Mục đích là muốn lừa những tên này tới đây thăm dò? Ừm, ta ngửi thấy một mùi âm mưu nồng nặc ở đây rồi.”
Kế Ngôn không nói gì, tuy nhiên hắn ta cũng bày tỏ đồng ý với suy nghĩ này.
Lữ Thiếu Khanh là người thông minh nhất hắn ta từng gặp, Lữ Thiếu Khanh đã suy đoán như vậy thì có khả năng rất lớn là sự thật.
Đồng thời, sau khi Kế Ngôn thông qua các công tử ở đây biết được Triều Khải mạnh nhất nơi này chẳng qua chỉ là tu sĩ Kết Đan hậu kỳ, hơn nữa cũng đã không ở đây thì hắn ta đã mất đi hứng thú.
Với thực lực của hắn ta bây giờ mà đối phó Kết Đan kỳ thì còn dễ dàng hơn người lớn bắt nạt trẻ con.
Kế Ngôn nói với Lữ Thiếu Khanh: “Được rồi, rời khỏi nơi này sớm thôi.”
Lữ Thiếu Khanh tức giận: “Đã nói trước là đi đường vòng, tự huynh nói muốn đi xem thử, giờ lại không muốn nữa à.”
Ánh mắt Kế Ngôn lạnh nhạt, có vài phần thất vọng, nói thẳng: “Bọn họ quá yếu.”
Một đạo thần thức lướt qua, thực lực của các tu sĩ kia đều đã có thể nhìn thấu hết một lượt rồi.
Để che giấu tai mắt mọi người, đến đây đều là đệ tử trẻ tuổi, không có thế hệ trước đến, nơi này không có Nguyên Anh kỳ nào.
Hơn nữa đám người Triều Khải mà bọn họ nhắc đến tất cả đều không thấy tăm hơi, có lẽ còn đang thăm dò trong bí cảnh.
Bên ngoài đều là đệ tử bình thường, Kế Ngôn thật sự không hề có chút hứng thú luận bàn với bọn họ.
Lúc hắn ta còn là Kết Đan kỳ đã không thèm gây khó dễ những đệ tử cấp bậc này rồi.
“Rời khỏi đây sớm, huynh nói nghe dễ quá nhỉ.” Lữ Thiếu Khanh với chuyện này cầu còn không được nữa là: “Xuống thuyền, chúng ta lén lút đi qua.”